Cậu thiếu niên vừa dứt lời, Trình Thực đã khẽ chau mày.
Kẻ này đang nói dối.
Không biết là anh ta đang giấu giếm Mệnh đồ của mình hay đang bịa ra số điểm Thiên Thế kia. Dù sao thì nghề nghiệp là thứ rất khó ngụy trang, và cũng chẳng có lý do gì để phải làm thế.
Thế nhưng nhìn bộ dạng lúng túng luống cuống kia, anh ta chẳng có lấy một nét nào giống với một Thích khách chuyên nghiệp.
Thích khách thường phải... dứt khoát và lạnh lùng hơn chứ?
Trình Thực bỗng nhiên nghĩ đến Tống Á Văn, thôi bỏ đi, có khi giới Thích khách bây giờ đang thịnh hành phong cách "ngoài mềm trong cứng" cũng nên.
A Minh, Văn Minh, Thích khách, điểm Thiên Thế 1717.
"Này, ông anh?"
Đang mải suy nghĩ thì cậu thiếu niên đột nhiên lên tiếng gọi Trình Thực một tiếng.
Trình Thực hơi khựng lại, phát hiện thứ tự giới thiệu lần này không biết từ lúc nào đã bị đảo ngược, mà cậu thiếu niên kia lại ngồi ngay bên tay trái của hắn.
Đã nhanh đến lượt mình rồi sao?
Trình Thực khéo léo điều chỉnh lại biểu cảm, nở một nụ cười rạng rỡ và bắt đầu màn tự giới thiệu đầy cởi mở:
"Tôi là Trình Thực, Tồn Tại, Mục sư, điểm Thiên Thế 1501."
Ngay khoảnh khắc vừa dứt lời, hắn nhìn thấy người phụ nữ ở phía đối diện khẽ nhíu mày.
Ồ? Có chút thú vị rồi đây.
"1500 điểm ư?" Đôi mắt A Minh trợn tròn, anh ta hết nhìn Phương Thi Tình rồi lại liếc sang Trình Thực, kinh ngạc thốt lên: "Lại còn chênh lệch tới 500 điểm cơ à?"
"Lại?" Trình Thực khẽ mỉm cười.
"Thử thách tuần trước cũng chênh lệch 500 điểm, khó nhằn cực kỳ, suýt chút nữa là mất mạng rồi."
"Nhưng... nhưng anh vẫn sống sót trở về đấy thôi, chẳng phải sao?"
A Minh gượng cười, giọng điệu thiếu đi vẻ lạc quan: "Chỉ là may mắn thôi mà."
Màn tự giới thiệu tiếp tục diễn ra, lượt kế tiếp thuộc về ông chú ngồi bên tay phải Trình Thực, người từ nãy đến giờ vẫn luôn vò đầu bứt tai đầy bứt rứt.
Ông chú này để mái tóc dài lòa xòa, giữa tiết trời oi ả lại khoác trên mình chiếc áo choàng cổ lông dày cộm, ánh mắt trông vô cùng rã rời, uể oải.
"Hoàng Ba, Hỗn Độn, Ca Sĩ, điểm Thiên Thế 1998."
Hỗn Độn! Mệnh đồ đối lập hoàn toàn với Văn Minh!
Phen này có kịch hay để xem rồi.
Trình Thực tủm tỉm cười, kín đáo quan sát phản ứng của Phương Thi Tình và A Minh, nhưng họ chỉ liếc nhìn ông chú này một cái rồi thôi, chẳng hề có biểu cảm gì đặc biệt.
Ngược lại với đám đông, Hoàng Ba vẫn luồn những ngón tay vào mái tóc rối bời, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, dường như hoàn toàn không bận tâm đến việc trong số đồng đội mình lại có kẻ thù thuộc phe đối nghịch.
"Lại thêm một người chạm ngưỡng 2000 điểm sao?"
"Hơn nữa còn là Ca Sĩ à?" Người chơi nữ ngồi đối diện Trình Thực thốt lên kinh ngạc, sau đó vội vàng đưa tay lên bịt miệng.
Người này chính là cô nàng đã nhíu mày đầy khó chịu khi nghe thấy Mệnh đồ của Trình Thực lúc nãy.
"Sao thế, hôm nay định mở cuộc thi tiếng hát truyền hình hay sao?" Một người chơi nữ khác đang không ngừng nốc rượu khẽ nghiêng đầu, tỳ khuỷu tay lên mặt bàn lắc lắc chai rượu, đầu lưỡi nhanh chóng lướt qua làn môi một vòng, cười đầy quyến rũ:
"Tôi là Bách Linh, mọi người có thể gọi là Điểu Điểu, thuộc tín ngưỡng Trầm Luân, nghề nghiệp Thợ săn. Điểm Thiên Thế của tôi thấp lắm nên xin phép được giấu nhé, các anh trai chị gái bảo sao tôi nghe vậy thôi."
Nói đoạn, cô ta lại "ực ực" nốc thêm hai ngụm rượu lớn, chẳng hề để tâm đến việc rượu tràn ra thấm ướt vạt áo, dính chặt vào chiếc váy lụa đen khoét ngực sâu, phác họa lên những đường cong căng tràn khiến người ta nhìn mà nóng mặt.
"Sở trường lớn nhất của tôi chính là biết nghe lời đó nha..."
Ô Đọa.
Trình Thực chẳng cần nhìn cũng biết, chỉ qua mùi hương hắn đã nhận ra cô nàng đeo vòng cổ này chính là Thợ săn thuộc Ô Đọa, nghề nghiệp Kẻ Săn Đuổi Cảm Quan.
Bọn họ vốn là những bậc thầy trong việc nuông chiều ham muốn cá nhân, đồng thời dẫn dụ con mồi cùng mình sa đọa, xoáy sâu vào thần kinh và tra tấn tâm lý đối phương, khiến con mồi đánh mất bản ngã trong sự buông thả để rồi mất hết khả năng kháng cự.
Trông cô ta có vẻ là cao thủ chuyên theo lối sa đọa thể xác, nhưng Trình Thực nhận ra cô ta hoàn toàn không nói dối, đồng nghĩa với việc điểm số trên Con Đường Thành Thần của cô ta thực sự rất thấp.
Điểm thấp mà vẫn có thể ghép trúng trận đấu này.
Xem ra cũng không phải hạng xoàng.
Bách Linh, Trầm Luân, Thích khách, Chưa rõ điểm.
Thích khách A Minh khi thấy bộ dạng lả lơi ấy thì tỏ vẻ khá gượng gạo, ông chú Hoàng Ba vẫn tiếp tục gãi đầu, Phương Thi Tình thì nhìn với ánh mắt đầy hứng thú, ngược lại, chỉ có người chơi nữ cuối cùng ngồi cạnh cô ta là thoáng hiện lên vẻ chán ghét rõ rệt.
Trình Thực đăm chiêu quan sát nữ người chơi cuối cùng kia. Cô gái nhỏ nhắn này sở hữu gương mặt thanh tú, đeo cặp kính cận, trông khá đoan trang nhã nhặn, nhưng chỉ cần ánh mắt hắn quét qua là cô ta lại né tránh.
"Từ Lộ, Hư Vô, Ca Sĩ, điểm Thiên Thế 1643."
"?"
Nghe thấy chất giọng nũng nịu ngọt đến chảy nước kia cất lên, Trình Thực liền rùng mình, vội vàng dời mắt sang phía Bách Linh để che giấu khóe miệng đang giật giật không thể kiềm chế.
Nhìn xem, thế này chẳng phải là quá trùng hợp rồi sao?
Nhà tiên tri duy nhất trong trò chơi lại còn có quen biết gián tiếp với hắn, xác suất rất cao chính là cô nàng nũng nịu mà gã "si tình" Tạ Dương ngày đêm khao khát đây mà.
Chậc chậc, tín đồ của Vận Mệnh à, thật ngại quá, thân phận trong ván này của tôi lại là tín đồ của Thời Gian.
Nói cách khác, tôi chính là kẻ nằm vùng chính hiệu!
*Nuốt nước bọt một cái!*
Từ Lộ, Hư Vô, Ca Sĩ, điểm Thiên Thế 1643.
Trình Thực rất muốn bật cười nhưng không dám để lộ sơ hở. Hắn biết Từ Lộ chắc chắn cũng đang âm thầm dò xét mình, có điều cô ta hẳn vẫn đang bán tín bán nghi không biết Trình Thực này có phải là "gã hàng xóm" mà mình từng nghe nói qua hay không.
Từ Lộ đúng là đang quan sát Trình Thực, cô ta giả vờ vô tình liếc mắt về phía hắn, đồng thời lục tìm trong trí nhớ những lời Tạ Dương từng kể về một người tên là Trình Thực.
"Ở sân thượng tòa nhà kế bên có Pháp sư tên Trình Thực, ngoại hình hết sức bình thường, hơi mập mạp, nhìn cái là biết ngay loại trạch nam béo ú. Hắn nài nỉ cầu xin anh mãi để mong anh giúp đỡ một tay, anh thấy đáng thương quá nên tiện tay cày hộ một phó bản vũ khí cấp A cho hắn."
"Tuy hắn tướng tá tầm thường nhưng được cái trượng nghĩa, biết điều ăn quả nhớ kẻ trồng cây, đã đưa cho anh một lọ thuốc trị thương cấp A..."
"Cái lọ thuốc đó chắc chắn không phải hắn tự đánh phó bản mà có, tám phần mười là nhặt được trong thử thách thôi, tóm lại giá trị chẳng thấm vào đâu so với món vũ khí anh đưa cho hắn."
"Anh điểm cao, nhiều bài tẩy, giữ lại cũng chẳng để làm gì, cho em đấy, em cứ cầm lấy mà phòng thân, thuốc này cũng thường thôi... cơ mà dùng cũng tạm được, không cần cảm ơn anh đâu."
Rõ ràng, gã Trình Thực đang ngồi đối diện cô ta và gã Trình Thực qua lời kể của Tạ Dương có sự sai lệch quá lớn, ít nhất thì Trình Thực trước mặt cô không hề xấu xí, thậm chí trông còn khá ưa nhìn.
Thêm nữa, hắn là một Mục sư.