Thần Minh Chi Hí

Chương 31. Buôn chuyện và Tín đồ của Hỗn Loạn

"Nhưng mà lạ thật đấy, York lấy đâu ra tiền mà đi chơi bời với nhậu nhẹt thế kia? Chẳng phải gã còn nợ ông chủ các anh một đống tiền sao?"

"..."

Một tiếng đồng hồ trôi qua, Trình Thực nghe đến quên cả đất trời. Nếu không nhờ có tiếng chuông báo giờ của chiếc đồng hồ quả quýt, hắn thậm chí còn muốn ngồi nghe tiếp.

Thú vị thật đấy, cái này còn vui hơn làm thử thách nhiều.

Cái gì? Bạn hỏi tôi là kẻ "sợ giao tiếp" mà sao lại ham hố buôn chuyện đến vậy á?

Tôi thiết nghĩ, kẻ giao tiếp theo kiểu khủng bố thì chắc cũng được tính là sợ giao tiếp nhỉ?

Nhưng thử thách dù sao vẫn là thử thách, Trình Thực không phát hiện ra điểm gì bất thường nên đành phải quay lại họp mặt cùng đồng đội.

Khi sáu người chơi một lần nữa tụ họp quanh bàn, gương mặt của ai nấy đều lộ rõ vẻ nghiêm trọng.

Ngoại trừ Trình Thực.

Hắn thì đang vui như mở hội.

"Sao ai nấy đều ủ rũ thế kia, mọi người phát hiện ra vấn đề gì rồi à?"

A Minh mím môi lắc đầu, Phương Thi Tình thì nhíu mày trầm tư, ngay cả Hoàng Ba – ông chú trung niên vốn hay gãi da đầu - lần này cũng im hơi lặng tiếng, cúi gằm mặt không biết đang suy tính điều gì.

"Dựa theo kinh nghiệm trước đây, trong một phân cảnh ký ức đáng lẽ phải có một vài sai sót không quá lộ liễu nhưng dễ nhận ra sơ hở. Thế nhưng lần này, tôi và Từ Lộ gần như đã thính tai nghe ngóng khắp các bàn rượu, kể cả trên tầng hai, nhưng vẫn không phát hiện bất kỳ NPC nào có sự logic chắp vá 'quá mức gượng ép' cả. Bọn họ dường như đều rất bình thường, bình thường đến mức không giống như những thực thể trong ký ức."

"Tôi cũng vậy, tôi thậm chí còn dùng thiên phú để cảm nhận nội tâm của họ, rất yên bình và có trật tự, hoàn toàn không giống những người trong ký ức."

"Anh biết đọc tâm thuật à?" Trình Thực khẽ giật mình, lập tức nổi lên hứng thú.

A Minh vội vàng lắc đầu: "Không, không phải, chỉ là một loại cảm giác mơ hồ thôi, cụ thể thì tôi không tiện tiết lộ."

Trình Thực gật đầu, một lần nữa nhìn về phía Phương Thi Tình. Hắn cảm giác cô giáo tóc uốn gợn sóng này cũng sở hữu kỹ năng tương tự, hơn nữa còn mạnh mẽ hơn nhiều.

Thấy Trình Thực nhìn sang, Phương Thi Tình liền hỏi ngược lại: "Còn anh thì sao?"

"Tôi á? Chẳng phát hiện được gì cả, có điều chuyện vỉa hè thì nghe được cả rổ, mọi người có muốn nghe không?"

"..." Sực nhớ tới mẩu kiến thức quái gở mà Trình Thực vừa chia sẻ lúc nãy, cô ta khẽ giật giật khóe miệng, rồi quay sang những người khác.

"Anh Hoàng?"

"Ưm... Đau đầu quá... Không có! Mà cũng không nên có!"

Phương Thi Tình và Trình Thực nghe vậy đều khẽ chau mày, trong lòng hai người cùng lúc nảy ra một suy nghĩ giống hệt nhau:

Hỏng bét rồi, ông chú này là một tín đồ của Hỗn Loạn.

Hỗn Loạn là vị Thần linh khởi nguyên của Mệnh đồ Hỗn Độn, là khúc dạo đầu của sự hỗn mang, hiện thân của trạng thái điên cuồng vô chính phủ, đồng thời cũng là tử thù không đội trời chung với Trật Tự.

Ý chí của Ngài tôn sùng chân lý rằng thế gian này vốn chẳng tồn tại bất kỳ quy luật nào, và đích đến cuối cùng của vũ trụ phải là sự hỗn loạn vô bờ bến. Chính vì lẽ đó, những người chơi thờ phụng Ngài thường chịu ảnh hưởng tâm trí ít nhiều, khiến hành vi và tư duy có phần khác biệt so với người thường.

Nếu phải bình chọn ra những người chơi được yêu thích nhất, các tín đồ của Trật Tự chắc chắn sẽ giành vị trí quán quân không chút bàn cãi.

Nhưng ngược lại, nếu phải liệt kê những thành phần bị ghét bỏ nhất, thì dẫu cho các tín đồ của những tà thần như Ô Đọa, Yên Diệt hay Si Ngu cũng đều phải xếp sau. Tín đồ Hỗn Loạn nghiễm nhiên chiếm lấy vị trí đứng đầu với số phiếu áp đảo.

Nguyên nhân đơn giản là trong các thử thách, bọn họ không những chẳng giúp ích được gì, mà còn là những chuyên gia phá đám chính hiệu.

Dĩ nhiên, từ "phá đám" ở đây chỉ là cách nói giảm nói tránh. Xuất phát từ bản chất căm ghét quy tắc cùng tôn chỉ chà đạp lên trật tự, bọn họ thường xuyên cố ý gây rối một cách đầy "ác ý".

Thế nhưng cái sự "ác ý" này, dưới góc nhìn của chính bọn họ, lại xuất phát từ lòng "tốt". Bởi vì họ tin rằng làm thế là đang dẫn dắt thử thách tiến về phía vô định hỗn mang.

Mà đối với họ, sự vô định hỗn mang mới chính là "cội nguồn tối thượng" của toàn bộ vũ trụ.

Đối với những tín đồ của Hỗn Loạn, tốt nhất là đừng chọc giận hay kích động bọn họ làm gì, cứ mặc kệ họ muốn làm gì thì làm.

Phương Thi Tình nhanh chóng bỏ qua Hoàng Ba, ánh mắt cô ta xoay chuyển hướng về phía Bách Linh.

Bách Linh cũng xua xua tay, uể oải lên tiếng: "Chẳng phát hiện ra vấn đề gì cả. Nếu cố vạch lá tìm sâu thì có lẽ đàn ông ở đây ai nấy đều vạm vỡ quá mức."

Vừa nói, cô ta vừa không kiềm chế được mà liếm khóe môi: "Cường tráng đến mức hơi quá đà rồi đấy."

"Ai cũng bình thường... chuyện này không đúng chút nào." Phương Thi Tình tự động lờ đi mấy lời lẳng lơ của cô nàng đang trong cơn động dục, cúi đầu suy ngẫm.

Nếu như mọi ngóc ngách trong phân cảnh ký ức này đều hiện lên rõ ràng đến từng chi tiết, thì chỉ có một khả năng duy nhất: chủ nhân của ký ức này quen biết tất cả mọi người ở đây, thế nên y mới có thể tái hiện đầy đủ và trọn vẹn từng cá thể trong tâm trí mình.

Nhưng dựa theo những gì vừa điều tra được, các khách chơi dường như đều là những kẻ xa lạ với nhau. Mà giữa những người xa lạ, làm sao có thể lưu giữ được ký ức sắc nét đến mức kinh ngạc này?

Chẳng lẽ có kẻ đang âm mưu tính kế gì đó trong quán rượu này sao?

Trong lúc mọi người đang vò đầu bứt tai suy nghĩ, Trình Thực lại tỏ vẻ chán chường nhấc ly rượu lên, càu nhàu: "Mấy tên hầu bàn của quán rượu đâu cả rồi? Rượu cạn sạch rồi mà chẳng thấy ai đến rót thêm thế này? Chẳng phải bọn họ nên túc trực, quan sát từng bàn để chủ động phục vụ khách hàng sao?"

Vừa dứt lời, Từ Lộ ngồi đối diện liền ném cho hắn một ánh mắt khinh bỉ tột cùng, như thể đang nhìn một kẻ ăn hại đái nát.

Ngược lại, Bách Linh ở bên cạnh lại vô cùng tán đồng, cô ta nháy mắt đưa tình với hắn một cái, trong lòng thầm dán cho Trình Thực một cái nhãn mới: kẻ ăn chơi lêu lổng.

Phương Thi Tình cũng nghe thấy lời hắn nói. Ban đầu cô ta cảm thấy khá bất lực, nghĩ thầm cái phó bản này ngoại trừ anh nhóc thích khách A Minh có vẻ đang giấu nghề ra, thì những người còn lại đều là một lũ ăn hại.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, khi nhìn thấy cái điệu bộ rướn cổ dáo dác tìm hầu bàn của Trình Thực, trong đầu cô ta bỗng lóe lên một tia sáng. Cô ta vỗ mạnh cuốn sách trên tay xuống bàn.

Một tiếng "Bốp!" vang lên khô khốc, khiến tất cả mọi người giật nảy mình.

"Hầu bàn!"

"Hả?"

"?"

Phương Thi Tình tỏ ra vô cùng phấn khích nói: "Là hầu bàn! Trình Thực nói đúng đấy! Chỉ có những người hầu bàn mới luôn túc trực và quan sát động tĩnh của từng bàn khách mỗi giây mỗi phút. Cũng chỉ có bọn họ mới quen thuộc tất cả những vị khách này. Vì vậy, mọi ngóc ngách trong ký ức mới có thể rõ ràng đến thế, bởi vì vốn dĩ bọn họ đã quá hiểu rõ nơi này rồi!"

Từ Lộ trợn tròn mắt nhìn Trình Thực, thấy vẻ mặt hắn cũng đang ngơ ngác không kém, sự kinh ngạc trong lòng cô ta mới vơi bớt đi đôi chút.