Trở Lại Đại Học, Các Nàng Đều Muốn Nuôi Ta

Chương 3. Chị Dâu Doãn Hiểu Lan Và Món Ớt Xanh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nước sông rất cạn, thanh tịnh thấy đáy.

Ở chỗ nước sâu, “nguồn năng lượng mới” công suất quá nhỏ, cũng rất khó đánh được cá.

Triệu Chí Dũng sức lực rất lớn, toàn bộ hành trình vác “nguồn năng lượng mới”, mồ hôi thấm ướt áo phông. Cậu ta không gọi Triệu Kim An đổi ca, thực ra đây cũng là một loại niềm vui thú.

Sau này việc này sẽ là phạm pháp, một người cũng không được bắt!

Triệu Kim An xách giỏ trúc đi bên bờ, ngẫu nhiên cũng lội xuống sông, cảm thụ một chút sự thanh lương của mùa hè.

“Kim An, cậu nghiện thuốc lá lớn như vậy từ bao giờ thế?”

“Đây là điếu thứ ba rồi!”

Tinh Bạch Sa 8 tệ một bao, là dùng để làm màu, Triệu Chí Dũng có chút không nỡ rồi.

Vốn dĩ mà, ở đây lại không có người ngoài, cậu hút cần mẫn như vậy làm cái gì?

Loại chuyện này hẳn là để dành lúc họp lớp, tại trước mặt các bạn nữ sinh lấy thuốc ra châm một điếu mới đúng chứ.

Triệu Kim An sờ da đầu, nhìn xem thời gian: “Mặt trời phơi như vậy, về thôi.”

“Gấp cái gì?”

Triệu Chí Dũng qua lắc lắc cái giỏ trúc: “Mới được 5, 6 cân thôi, toàn bộ bán đi mới được 30 tệ, làm thêm chút nữa, không thì tiền xăng xe máy cũng không đủ vốn.”

Từ Làng Triệu Gia đến thành phố cưỡi xe máy mất nửa giờ, tiền xăng không tốn bao nhiêu, Triệu Chí Dũng thuần túy là tham tiền rồi.

“Chúng ta đã nói xong nghỉ hè muốn kiếm 3 ngàn tệ mà.”

“Đến lúc đó chúng ta mỗi người một nửa.”

Nhìn vẻ mặt chân thành của bạn nối khố, Triệu Kim An kinh ngạc gật đầu.

“Được.”

Hắn biết Triệu Chí Dũng có một nửa là muốn chiếu cố bản thân hắn. 1500 tệ hẳn là đủ tiền sinh hoạt một học kỳ cho Triệu Kim An rồi, bản thân cậu ta thực ra là không cần kiếm tiền sinh hoạt phí gấp như vậy.

Triệu Chí Dũng cái gì cũng biết làm, từ việc nhà nông trong nhà, đến lên núi săn chút thịt rừng, những việc ở nông thôn đều làm rất giỏi.

Hết lần này tới lần khác ở kiếp trước lại đâm đầu vào thành phố lớn, gánh vác nợ nhà, nợ xe, trải qua cuộc sống súc vật 997 (làm từ 9h sáng đến 9h tối, 7 ngày/tuần).

Thực ra Triệu Kim An cảm thấy Triệu Chí Dũng ở chỗ này có thể sống thoải mái hơn.

Người đàn ông như vậy, tại nông thôn chính là người đàn ông tốt trong miệng phụ nữ.

Tài giỏi!

“Đều là tai họa do học đại học mà ra a.”

Nhìn làn da ngăm đen của bạn nối khố, Triệu Kim An cảm khái một câu.

Tại thành phố lớn cõng nợ nhà làm trâu ngựa, nào có ở quê hương sống được nhẹ nhõm tự tại.

Đều là sống cho người khác nhìn, há mồm ra chính là: con trai tôi ở trong thành phố mua nhà rồi.

Trời xanh mây trắng, non xanh nước biếc.

Triệu Kim An đột nhiên cảm giác được Làng Triệu Gia rất đẹp, hắn lại vô thức từ túi quần lấy ra bao Tinh Bạch Sa.

Triệu Chí Dũng mí mắt giật giật: “Đừng hút nữa, tiết kiệm một chút!”

“Hạ, lần sau họp lớp lúc ấy hẵng hút.”

“Bán cá xong chẳng phải có thể mua sao?” Triệu Kim An nói.

“Vậy cũng muốn tiết kiệm chút chứ, 8 tệ một bao đấy, bán cá có thể bán được bao nhiêu tiền? Tôi mới hút có một điếu!”

“Họp lớp ít nhất phải cỡ Hoàng Phù.”

Triệu Kim An còn muốn trêu chọc Triệu Chí Dũng, cũng là nói cho cậu ta biết, Tinh Bạch Sa là không chống đỡ nổi thể diện đâu, hút thuốc cũng không phải vì làm màu, nữ sinh viên không nhất định sẽ thích.

Nhưng Triệu Chí Dũng 18 tuổi nghe không hiểu, khóe miệng cậu ta giật giật: “Hoàng Phù phải 23 tệ một bao, vậy chúng ta không phải uổng công khổ cực bán cá sao?”

“A, vì vậy không hút là tốt nhất, bao thuốc này tôi giúp cậu bảo quản rồi.”

“Dựa vào!”

“Mấy ngày nay bán cá tiền đều cho cậu, như vậy cậu liền có thể hẹn Mộc Dao đi xem phim rồi, cũng mua được cốc trà sữa.”

“Tôi cho cậu biết nhé, vất vả lắm mới cưa đổ Mộc Dao, đừng để người ta cướp đi mất!”

Triệu Chí Dũng vác “nguồn năng lượng mới” líu lo không ngừng, nhiệt tình mười phần.

Triệu Kim An tìm phiến bóng cây ngồi xuống, không lên tiếng.

“Kim An, cậu có nghe hay không?”

“Nghe được rồi.”

Triệu Kim An lười biếng thuận miệng lên tiếng.

“Hô hô.”

Triệu Chí Dũng cười ngây ngô vài tiếng, có chút hương vị “già hoài an ủi”.

Giờ khắc này phảng phất cậu ta mới là “chú”.

“Ngốc mà.”

Triệu Kim An cũng cười ngây ngô một tiếng, nhìn bạn nối khố dưới sông, bóng lưng rộng lớn, có một dòng nước ấm xông lên đầu, đột nhiên cảm giác được cái giỏ trúc đựng cá nhỏ này đặc biệt nặng nề.

Triệu Chí Dũng luôn luôn rất chiếu cố Triệu Kim An, ngay cả khi trước khi trọng sinh vào ngày cuối cùng, cậu ta cũng nhớ tới Triệu Kim An đã ly hôn, sợ hắn sống không tốt.

Từ nhỏ sinh hoạt trong nông thôn liền biết, thời buổi này cá trong sông là thật nhiều a, trong ruộng lúa chạch và lươn vàng đến trưa cũng có thể bắt được không ít.

Tiếp qua mấy năm, phun thuốc trừ sâu quá nhiều, chạch trong ruộng lúa liền hầu như tuyệt chủng.

Triệu Chí Dũng hẳn là buổi sáng đã đi lên núi đặt bẫy.

Triệu Kim An cũng thích chạy lên núi, nhưng kỹ năng này hắn học thế nào cũng không được.

Xem ra ông trời là công bằng, Triệu Kim An dễ dàng liền thi đỗ Sư Đại, Triệu Chí Dũng lại thi cái trường đại học hạng bét cũng có chút phí sức.

Thị Nhất Trung không phải trường số 1 của thành phố trực thuộc trung ương, mà là trường số 1 của thành phố cấp huyện bên dưới.

Bất quá học sinh khá giỏi lớp chọn của trường số 1 tối thiểu cũng là khởi điểm đại học chính quy.

Giống như Âu Cường thi đỗ Phục Đán, cũng không xứng khoe khoang như vậy, bởi vì trường số 1 của thành phố lớn chắc chắn có một số người thi đỗ Thanh Bắc, nhưng ở trường số 1 cấp huyện thì quả thực rất ngưu bức rồi.

1 giờ sau, xe máy tật phi trên con đường nhỏ về quê, xe máy nhìn rất cũ kỹ, hai cái gương chiếu hậu trên tay cầm đã sớm không thấy tăm hơi.

Phảng phất như nhà sản xuất chưa từng tạo ra thứ đó.

Chân trời, ráng đỏ xán lạn liên miên ngàn dặm, gió thổi sóng lúa vang xào xạc.

Hai thiếu niên, một người nhếch miệng cười đến xán lạn, một người vác giỏ trúc hết nhìn đông tới nhìn tây.

“Cậu chạy chậm một chút.”

“Hahaha, Kim An, gan cậu tại sao thu nhỏ lại rồi?”

Triệu Chí Dũng còn có thể quay đầu nhìn một chút giỏ trúc: “Có lẽ có 10 cân rồi, bán 6 tệ thì có thể bán được 60 tệ.”

Triệu Kim An nói: “Liền sợ chờ chúng ta đến thành phố, chợ rau đều dọn hàng rồi.”

“Dựa vào, cậu không nói sớm, ngồi vững vàng!”

Triệu Kim An: · · · · · ·

“Em gái cậu... không vội!”

“Ha ha ha, Kim An, cậu nói tục!”

Triệu Chí Dũng cười ha ha, cậu ta còn là lần đầu tiên nghe Triệu Kim An nói tục. Ông chú này a, không có ta bảo kê thật không được, Triệu Kim An là thật sợ mới sống lại đã vì 60 tệ mà xe hư người chết.

“Kim An! Các cậu đi đâu đấy?”

Lúc đi ngang qua sân trước một ngôi nhà, có một người phụ nữ đứng đó lớn tiếng gọi lại.

“Chị dâu, chúng em đi vào thành phố bán cá!”

Triệu Chí Dũng lớn tiếng trả lời, đồng thời cũng chậm lại tốc độ xe.

“Các cậu chờ một chút!”

Nói xong, người phụ nữ biến mất trong sân trước bên đường.

Triệu Kim An ngẩng đầu lên lại là trở nên thất thần. Triệu Chí Dũng gọi nàng là chị dâu, nhưng thật ra là chị dâu họ của Triệu Kim An, là vợ của một người anh họ tên Triệu Vĩ, xem như chung một cụ cố.

Ở gần nhau, cũng coi như thân cận rồi.

Dù sao cũng chung một cụ cố.

Người phụ nữ tên là Doãn Hiểu Lan, cao 1m56, 23 tuổi, gả tới đây được hai năm rồi, phong bình trong thôn rất tốt.

Làng Triệu Gia đều là loại nhà gạch đỏ tự xây ở nông thôn, hai gia tộc ở rất gần, vì vậy vừa là họ hàng lại là hàng xóm.

Không đầy một lát, Doãn Hiểu Lan cầm một cái túi nilon lớn chạy chậm ra.

“Các cậu đi thành phố bán cá, nhìn xem có người mua ớt xanh không.”

Nàng chưa hề nói có bao nhiêu cân, cũng không nói bán bao nhiêu tiền một cân, cứ như vậy đưa cho Triệu Kim An ngồi phía sau.

“· · · · · ”

Triệu Kim An chỉ ngây ngốc tiếp nhận một túi lớn ớt xanh.

Triệu Chí Dũng nhìn không chớp mắt: “A, tốt.”

“Bán không hết cũng không sao, dù sao là vườn rau nhà mình trồng, ăn không hết cũng là lãng phí.”

Doãn Hiểu Lan vóc dáng không cao, nhưng dáng người là thật tốt, một chiếc quần dài, một chiếc áo phông đơn giản, trước sau lồi lõm, cho người ta một loại cảm giác gì đâu?

Kình kình? (Mạnh mẽ/Săn chắc?)

Đối, chính là một loại cảm giác đầy sức sống.

Tóc dài, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn chặt chẽ, lại phảng phất có khí lực rất lớn, khắp người tản ra một loại “sức sống”.

Cũng đúng, tại nông thôn cũng nên làm chút việc nhà nông, nũng nịu không thể được.