Trở Lại Đại Học, Các Nàng Đều Muốn Nuôi Ta

Chương 33. Mẹ Ruột Trở Về, Khoảng Cách Sáu Bảy Năm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không thông báo trước cho ai.

Về với thân phận này Đoạn Thu Bình còn gọi điện thông báo cho ai được chứ?

Bà ngược lại có gọi trước một cuộc điện thoại cho Triệu Kim An, Triệu Kim An chỉ nói một tiếng "Ồ."

Sau đó liền cúp điện thoại.

Triệu Kim An không cố ý nói với nãi nãi và thẩm thẩm một tiếng, nhưng nãi nãi và thẩm thẩm đoán được Đoạn Thu Bình trước khi khai giảng sẽ về một chuyến.

Vương Kim Như dựa vào cổng lớn, cười tươi như hoa: "A, chị dâu đến rồi?"

"Kim Như đấy à."

Đoạn Thu Bình thu hồi suy nghĩ nở nụ cười, ba bước thành hai bước đi lên, bà có thể nghe ra sự châm chọc trong lời nói của Vương Kim Như, nhưng Triệu Kim An quả thực được Vương Kim Như chăm sóc.

"Thiên Thiên đâu?"

Đoạn Thu Bình cố gắng bày tỏ thiện ý của mình: "Thiên Thiên không phải sắp vào tiểu học rồi sao, tôi mua cho con bé cái cặp sách mới."

"Kim An, mẹ con đến rồi!"

Vương Kim Như gân cổ lên hét lớn.

Đoạn Thu Bình xách đồ đi vào bếp trước, đứng ở cửa bếp, gọi: "Mẹ."

"Sắp ăn cơm rồi."

Đêm đó nãi nãi đã nói với Triệu Vĩ "Nhà họ Triệu chúng ta không có người phụ nữ như vậy", rất rõ ràng Đoạn Thu Bình không được tính, bà là sau khi Triệu Quốc Khánh qua đời bốn năm mới tái giá.

Bạn không thể yêu cầu một người phụ nữ mới ngoài 30 cứ thế sống hết cuộc đời mình.

Không thực tế.

Nhưng bạn muốn nói trong lòng nãi nãi một chút khúc mắc cũng không có.

Thì cũng không thực tế.

"Đường tẩu."

Doãn Hiểu Lan đang giúp việc trong bếp, giữa mùa hè đứng trước bếp lò đun củi.

"Hiểu Lan đấy à."

Đoạn Thu Bình đặt đồ xuống ở cửa, đi vào cũng định động tay giúp đỡ, cái bếp này vẫn là xây dựng từ lúc Triệu Quốc Khánh còn sống, Đoạn Thu Bình quen cửa quen nẻo.

Những năm đó bà không ít lần cùng nãi nãi bận rộn trong bếp, cả một gia đình hòa thuận vui vẻ.

"Kim An vẫn giống mẹ nhiều hơn một chút."

Doãn Hiểu Lan mới gả tới hai năm, lúc đó Đoạn Thu Bình đã tái giá rồi, nhưng cô từng xem ảnh chụp thời trẻ của Triệu Quốc Khánh và Đoạn Thu Bình.

Triệu Quốc Khánh vịn một chiếc xe máy, anh khí tuấn lãng, Đoạn Thu Bình uốn kiểu tóc xoăn rất mang hơi thở thời đại, nép vào người như chim nhỏ cười rất rạng rỡ, vẻ mặt hạnh phúc.

Cần cù làm giàu.

Vào thập niên 90 mà có thể mua xe máy lại xây nhà gạch đỏ hai tầng, chứng tỏ Triệu Quốc Khánh thực sự rất cần cù.

Mặc dù tòa nhà gạch đỏ này hiện tại trông rất tồi tàn, nhưng thời đó thực sự rất oách.

Mấy ngày nay Điền Thúy Phượng nói với Triệu Kim An ở bên đường, nói Triệu Quốc Khánh là mấy hộ vạn tệ sớm nhất trong làng, còn nói Triệu Quốc Khánh là mỹ nam tử trong làng.

Trong bữa tiệc.

Nãi nãi khách sáo vài câu bảo Đoạn Thu Bình gắp nhiều thức ăn, dường như Đoạn Thu Bình còn khách sáo hơn cả Doãn Hiểu Lan.

Triệu Duyệt Thiên không kìm được đeo cặp sách lên, chạy mấy vòng trong nhà chính, nhìn Đoạn Thu Bình ngồi trên ghế cao nói: "Đại nương, ca ca nói đưa cháu đến Quận Cát đi học."

"Được nha."

Đoạn Thu Bình xoa đầu Triệu Duyệt Thiên, nhìn sang Triệu Kim An bên cạnh, do dự một lát trước mặt nãi nãi và Vương Kim Như, từ trong túi lấy ra 5 ngàn tệ.

"Kim An, học phí."

Mặc dù rời khỏi cái nhà này, nhưng Đoạn Thu Bình cũng không nói là không quan tâm hỏi han gì đến Triệu Kim An.

Sau khi thi đại học bà còn nhét một ngàn cho Triệu Kim An, chỉ là một lần lấy ra năm ngàn vẫn là lần đầu tiên.

Triệu Kim An bưng bát, cúi đầu ăn cơm, không nhận tiền.

Doãn Hiểu Lan cũng bưng bát, gẩy cơm trắng, tròng mắt đảo qua đảo lại.

Nhà chính có chút yên tĩnh, nhất thời không ai nói chuyện.

Ngoài cửa có tiếng ve kêu, Đoạn Thu Bình là đến lúc gần trưa, buổi chiều sẽ phải về, Triệu Kim An nhìn tiền trong tay bà nói: "Con có rồi."

Thấy Triệu Kim An mở miệng, Vương Kim Như lên tiếng.

"Chị dâu, học phí của Kim An có rồi, trong làng thưởng hai ngàn, chú nó chuyển 3 ngàn về, đủ rồi."

"Vậy, vậy thì làm sinh hoạt phí."

"Sinh hoạt phí cũng có rồi, Kim An và Triệu Chí Dũng nghỉ hè bán cá kiếm được tiền."

Cũng không biết tại sao, Vương Kim Như bình thường chê Triệu Kim An tốn tiền, lúc này lại dường như có chút cố ý "từ chối" tiền Đoạn Thu Bình đưa tới.

Năm ngàn đấy, thật sự không ít đâu.

Lúc này nãi nãi lên tiếng: "Số tiền này con cứ giữ lấy trước, sang năm hãy nói, Kim An sinh hoạt phí không dùng đến 5 ngàn nhiều như vậy."

Nãi nãi không nói chết câu chuyện.

Đoạn Thu Bình kiên trì một lúc, nhìn mọi người rồi rụt tay về.

Ăn cơm xong, Đoạn Thu Bình kéo Triệu Kim An vào phòng ngủ, nhìn quanh một vòng không thấy vali hành lý.

"Kim An, vali của con đâu?"

"Chỉ có mấy bộ quần áo."

"Vậy... giấy báo nhập học và chứng minh thư mang đủ chưa?"

Đoạn Thu Bình vừa hỏi vừa ngồi nghiêng trên giường kiểm tra, rất tỉ mỉ.

Triệu Kim An cứ dựa vào tường nhìn, không nói chuyện.

Kể từ sau khi Đoạn Thu Bình rời khỏi cái nhà này, sự chung sống của hai mẹ con liền biến thành như vậy.

"Chị dâu, đồ đạc Kim An lên đại học cần mang, em đều thu dọn cho nó xong rồi!"

Vương Kim Như lại tới nữa.

Nãi nãi trừng cô một cái, cô mới bĩu môi kéo Triệu Duyệt Thiên đi về.

Doãn Hiểu Lan đang dọn bàn ăn, cúi đầu nhịn cười: "Nãi nãi, để cháu rửa bát."

Cô phát hiện Vương Kim Như có chút mùi vị cố ý tranh con trai với Đoạn Thu Bình.

Doãn Hiểu Lan rất chăm chỉ, Vương Kim Như có chút lười biếng.

Thực ra quan hệ giữa Vương Kim Như và Đoạn Thu Bình cũng tạm được, từ việc Triệu Duyệt Thiên gọi Đoạn Thu Bình là đại nương là có thể nhìn ra, Đoạn Thu Bình một năm luôn sẽ về mấy chuyến, nếu không thì gọi là gì?

Còn về người Đoạn Thu Bình hiện tại gả cho, tên là Tống Siêu Văn.

Triệu Kim An chỉ gặp Tống Siêu Văn một lần, kiếp trước chưa từng đến nhà họ.

Tống Siêu Văn có một cô con gái, Tống Uyển Hòa, lớn hơn Triệu Kim An 3 tuổi, Tống Uyển Hòa tốt nghiệp trung cấp, theo quỹ đạo lịch sử cô ta hiện tại hẳn là đang làm thuê ở Sâm Thành.

Kiếp trước Triệu Kim An gặp Tống Uyển Hòa hai lần, chỉ hai lần.

Hai lần đều là Tống Uyển Hòa đến tìm Triệu Kim An.

Một lần là trước khi Đoạn Thu Bình tái giá, Tống Uyển Hòa lén lút đến trường gặp Triệu Kim An.

Một lần là trong thời gian đại học, Tống Uyển Hòa đến Quận Cát tìm Triệu Kim An một lần.

Về sau Tống Uyển Hòa kết hôn, gọi điện thoại mời Triệu Kim An.

Triệu Kim An không đi.

Thực ra Tống Uyển Hòa thỉnh thoảng sẽ gửi tin nhắn cho Triệu Kim An, nhưng Triệu Kim An rất ít trả lời, nghe nói Đoạn Thu Bình và Tống Uyển Hòa chung sống không tệ, nhưng Triệu Kim An không quá quan tâm.

Nếu Đoạn Thu Bình ở bên đó sống không tốt, có thể trở về "cái nhà này", nãi nãi hẳn là sẽ không không đồng ý.

Đương nhiên rồi, là trước khi Tống Gia Nguyệt ra đời, con gái của Đoạn Thu Bình và Tống Siêu Văn.

Ngày 5 tháng 9.

Thông thường tân sinh viên đại học khai giảng sẽ hoãn lại vài ngày, mấy ngày cuối cùng Triệu Kim An lên núi kiếm củi.

Việc này không cần hàm lượng kỹ thuật gì, mỗi lần tan học về nhà hắn đều sẽ lên núi chuẩn bị củi đốt trong nhà cho tốt, cứ xếp ở tường ngoài nhà bếp, ngay ngắn chỉnh tề.

Lần này đi Quận Cát học không biết lúc nào trở về, có lẽ Quốc khánh, có lẽ nghỉ đông.

Sáng sớm, mặt trời vừa leo lên núi.

Triệu Kim An mặc một chiếc quần sẫm màu, một chiếc áo phông trắng, đeo ba lô ra khỏi cửa.

"Kim An, đi học đại học đấy à?"

"A, nãi nãi hôm nay tinh thần lắm nha, tiễn cháu trai đi học đại học à?"

Dọc đường gặp bà con lối xóm, họ đang bưng bát tô ăn cháo, đối với nãi nãi có lẽ là trong lòng kính phục, một mình nuôi nấng 4 người con khôn lớn.

Bất tri bất giác, cháu trai lại thi đỗ đại học rồi.

Tại sao nói bất tri bất giác?

Bởi vì Triệu Kim An ở trong làng quá không hòa đồng, không giúp việc nhà thì không ra khỏi cửa, chỉ có kỳ nghỉ hè này gặp nhiều hơn mấy lần, cũng là đang làm việc kiếm tiền, không phải đi lượn lờ trong làng.

Cũng chẳng trách hôm đó Điền Thúy Phượng lại nói Triệu Kim An giống như cô vợ nhỏ.

Nãi nãi hôm nay quả thực rất có tinh thần, đi ở phía trước dắt tay Triệu Kim An, đây là khoảnh khắc vinh quang của bà, bà có lẽ không biết câu "vạn ban giai hạ phẩm duy hữu đọc thư cao" (mọi nghề đều thấp kém chỉ có đọc sách là cao quý).

Nhưng tỉnh Tương Nam rất coi trọng giáo dục, quan niệm này đã ăn sâu bén rễ.

Không giống một số tỉnh thành, đại học bình thường à, thế thì không học nữa, đi theo người bà con nào đó làm ăn buôn bán đi.