Trở Lại Đại Học, Các Nàng Đều Muốn Nuôi Ta

Chương 37. Dứt Khoát Cự Tuyệt, Còn Có Thể Chơi Trò Này?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Triệu Kim An sờ túi quần rồi đứng dậy: "Tôi đi hút điếu thuốc."

Triệu Chí Dũng cũng đứng lên theo: "Tôi cũng đi."

Đây là lần đầu tiên cậu ta đi tàu hỏa, thấy cái gì cũng mới lạ.

"Mang balo theo đi."

Trên tàu hỏa có rất nhiều kẻ móc túi. Hơn 1000 tệ tiền học phí, có lẽ đã có kẻ chuyên nhắm vào mối làm ăn này rồi.

Mắt bọn chúng rất độc, chắc chắn sẽ biết ai mang theo tiền mặt.

Chỗ nối giữa các toa đã có mấy người đang hút thuốc. Triệu Kim An lấy ra 1 bao Khổ Bạch Sa giá 4 tệ, Triệu Chí Dũng sán lại gần, cười hề hề rút ra 1 bao Hoàng Phù giá 23 tệ.

"Kim An, hút của tôi này, Phù Dung Vương đấy."

"Ân!? Cậu mà cũng nỡ mua thuốc lá đắt tiền à?"

"Hì hì, ra ngoài xã hội mà, hút Khổ Bạch Sa 4 tệ thì hơi..."

Triệu Chí Dũng mở bao Hoàng Phù mới tinh, chỉ chớp mắt đã nói: "Ấy, ấy? Kim An, cái này, cái này tôi dùng để làm màu thôi."

"Đừng, đừng bóp bẹp vỏ bao như thế, vỏ bao còn có ích đấy, hút xong thì nhét mấy điếu Khổ Bạch Sa vào."

Triệu Kim An: ······

Hút xong nhét mấy điếu Khổ Bạch Sa vào?

Cậu thật sự bái phục Triệu Chí Dũng, cũng bị cậu ta chọc cười.

Thảo nào kiếp trước 1 bao Phù Dung Vương cậu ta có thể hút cả tuần lễ.

Chỗ nối toa có người, Triệu Chí Dũng hạ giọng.

"Cùng lắm thì cậu hút Phù Dung Vương, tôi hút Khổ Bạch Sa."

"···· Cho cậu này."

Triệu Kim An tựa vào khe hở, gió thổi lành lạnh, lại nhìn Triệu Chí Dũng thật thà. Rõ ràng là cậu ta đang giúp mình, nhưng lại luôn nhường nhịn mình mọi thứ.

Mấy ngày cuối cùng còn theo lên núi giúp đốn củi.

Người kia sẽ không lười biếng, có hơn phân nửa là cậu ta cõng xuống núi.

"Không biết hút thì đừng học."

"Hì hì, cậu chẳng phải cũng thi đại học xong mới hút sao?"

Triệu Chí Dũng rít 1 hơi thật mạnh, vẻ mặt rất hưởng thụ, mang đậm nét hăng hái của thiếu niên 18 tuổi.

"Triệu Kim An, các cậu ở đây à? Hi hi."

Lúc này, Du Phỉ mặc quần jean xanh đậm, áo thun trắng, giả vờ lộ vẻ ngạc nhiên cười hì hì xuất hiện ở chỗ nối toa.

Cô lấy cớ đi vệ sinh, cố ý đến tìm Triệu Kim An.

Triệu Chí Dũng liếc trộm Triệu Kim An 1 cái, chớp chớp mắt hỏi: "Du Phỉ, các cậu ngồi ở đâu thế?"

"Ngay phía trước thôi."

Du Phỉ chỉ vào 1 toa xe. Hóa ra là 2 toa liền kề nhau. Có vẻ như cơ chế bán vé của đường sắt là vậy, lên và xuống xe cùng 1 thành phố thì tỷ lệ cao sẽ được xếp chung 1 toa.

Triệu Kim An lùi vào trong vài bước, đứng sát cửa sổ.

Du Phỉ cũng tiến lên vài bước, nhìn Triệu Kim An: "Này, cậu cứ trốn tránh Mộc Dao như vậy sao?"

"Không tránh."

"Còn nói không tránh."

Du Phỉ rướn người ngoái đầu nhìn lại, rồi lại nhìn Triệu Kim An.

"Triệu Kim An, chúng ta làm bạn cùng bàn 1 học kỳ, cậu... cậu không tránh được Mộc Dao đâu."

Đúng vậy, trong mắt Du Phỉ, Triệu Kim An quá trầm tĩnh (văn nhã), khi ở cạnh Mộc Dao, Triệu Kim An thuộc phe "bị động".

"Hắc hắc."

Triệu Chí Dũng cười trộm vài tiếng, đại khái cậu ta cũng nghĩ như vậy. Tính cách Triệu Kim An quá hiền hòa, còn Mộc Dao thì hơi mạnh mẽ.

Bọn họ không biết kiếp trước đã xảy ra chuyện gì, không biết Triệu Kim An đã trải qua 1 đời rồi.

Dù sao từ những biểu hiện ở lớp 209 mà xét, thì Mộc Dao mới là người "nắm thóp" Triệu Kim An.

"Triệu Kim An, tại sao cậu lại trốn tránh tôi!?"

Đúng lúc này Mộc Dao xuất hiện. Cô cắn môi, nhìn chằm chằm Triệu Kim An, hốc mắt hơi ửng đỏ.

"Còn nữa, cậu lại hút thuốc!"

Triệu Kim An ngước mắt lên, nhẹ giọng nói: "Chúng ta chia tay rồi."

"Không, tôi không đồng ý!"

Mộc Dao sụt sịt mũi, dáng vẻ vô cùng đáng thương, lại bĩu môi lộ vẻ tủi thân: "Hơn nữa, cậu còn chặn tôi!"

Quả nhiên... thế này thì ai mà chịu nổi?

Du Phỉ và Triệu Chí Dũng nhìn nhau, nhường lại không gian, chỉ chờ xem kịch hay.

Kết quả, Triệu Kim An thình lình buông 1 câu: "Vậy cô cũng chặn tôi đi?"

"···@¥%&"

Du Phỉ há hốc miệng, vẻ mặt sững sờ.

Biểu cảm của Triệu Chí Dũng cũng rất kịch tính.

Còn có thể làm thế này sao?

2 người cố nhịn cười, lúc này mà bật cười thì quá không có tình người rồi.

Mộc Dao lại càng tủi thân hơn. Cô tiến lên 1 bước: "Kim An, cậu đừng giận nữa có được không? Tôi sai rồi, sau đó tôi có ra chợ rau tìm cậu, nhưng không gặp."

"Tôi không giận, tôi nghiêm túc đấy."

Triệu Kim An nhìn Mộc Dao 1 cách nghiêm túc và chân thành: "Nếu không thì 2 chữ chia tay để cô nói, tôi nghe."

"Không, tôi không nói."

Mộc Dao lắc đầu, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên, vài giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mi: "Kim An, tôi sẽ không nói chia tay với cậu, vĩnh viễn cũng không. Chúng ta làm hòa được không?"

"Không được, tôi về đây."

Triệu Kim An vứt mẩu thuốc lá vào 1 cái chai, quay người rời đi.

Toàn bộ quá trình không hề ngoái đầu nhìn lại 1 cái, không biểu lộ 1 tia lưu luyến hay không nỡ nào.

"Đi... đi rồi?"

Du Phỉ và Triệu Chí Dũng mắt to trừng mắt nhỏ, nửa ngày vẫn chưa phản ứng kịp. Mộc Dao đã xin lỗi nhận sai rồi, còn rơi nước mắt nữa, thế mà Kim An cứ thế bỏ đi sao?

Đúng vậy, quá khó tin rồi.

Đây có còn là Triệu Kim An tính tình hiền hòa, gặp ai cũng mỉm cười, hiểu chuyện lại ngoan ngoãn đó sao?

Trên tàu đông người như vậy, Mộc Dao không tiện mang theo khuôn mặt đẫm nước mắt đuổi theo.

1 lát sau Triệu Chí Dũng quay lại, thần thần bí bí: "Kim An, Mộc Dao đang khóc đấy."

Triệu Kim An ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, phảng phất như không nghe thấy gì.

Cuộc sống đại học rất kịch tính, mà kiếp trước Triệu Kim An ngoài việc lên lớp và làm thêm, thời gian còn lại đều xoay quanh 1 mình Mộc Dao.

Cậu rất bận rộn.

Sinh viên năm nhất thường đi phát tờ rơi ở phố đi bộ, từng bị Mộc Dao và bạn học của cô bắt gặp.

Mộc Dao muốn tránh nhưng không kịp.

Bạn học của cô nói, Mộc Dao, bạn trai cậu đang phát tờ rơi ở kia kìa.

Mộc Dao gượng gạo giải thích rằng, bạn trai mình đang trải nghiệm thực tế xã hội.

Cô còn kéo 2 người bạn học đến bắt Triệu Kim An mời mua 3 ly trà sữa, hết 18 tệ. Đại khái cô cảm thấy làm như vậy thì có thể chứng minh việc bạn trai mình phát tờ rơi chỉ là đang trải nghiệm cuộc sống.

18 tệ có nhiều không? Thật sự không nhiều, mua 1 vé xem phim còn không đủ.

Nhưng cô không biết Triệu Kim An nhận nhiệm vụ trên nhóm QQ làm thêm, làm nửa ngày trời cũng chỉ được 25 tệ.

Vốn dĩ là 30 tệ, nhưng ai từng làm thêm thời đại học đều biết, sẽ bị "cắt phế" mất 5 tệ.

Từ Làng Đại học đến phố đi bộ đi xe buýt còn tốn 2 tệ, nói cách khác Triệu Kim An bận rộn hơn nửa ngày cuối cùng chỉ còn lại 5 tệ.

Chỉ vì chuyện đó mà Mộc Dao còn tức giận. Tối hôm đó cô tìm đến Triệu Kim An với vẻ rất tủi thân, đại khái cảm thấy Triệu Kim An làm cô mất mặt, tỏ ý tốt nhất đừng làm thêm ở Làng Đại học và phố đi bộ nữa.

Mộc Dao trước đó từng nhắc qua về Làng Đại học, thực ra Triệu Kim An đã cố tình tránh khu vực đó rồi.

Nhưng Làng Đại học và phố đi bộ lại là 2 khu vực có nhiều việc làm thêm nhất.

Nhớ lại những chuyện cũ này, nhìn phong cảnh không ngừng lùi lại ngoài cửa sổ, Triệu Kim An khẽ mỉm cười thoải mái.

Từ Sâm Thành đến Quận Cát, dọc đường phải đi qua 3 ga Lỗi Dương, Hành Dương, Chu Châu, trong đó còn có 1 số ga nhỏ có thể sẽ dừng lại 1 lúc.

Nhìn thấy con gái quay lại, hốc mắt hơi đỏ, Trương Tuệ đoán được phần nào, nhưng từ đầu đến cuối vẫn có chút không hiểu.

Bà ta tự nhận mình nhìn người rất chuẩn. 1 người như Triệu Kim An quá dễ kiểm soát, nếu không hôm đó cậu cũng chẳng nói ra những lời như vậy.

"Con gái, sao thế? Các con không phải đi vệ sinh sao?"

Lưu Văn Tinh vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Du Phỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho mẹ đừng hóng hớt.

Biểu hiện của Triệu Kim An hôm nay khiến cô quá bất ngờ.