Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Buổi trưa bố không về, Vĩ Khánh Phàm ăn trưa cùng mẹ, sau đó cho chó ăn, ngủ một giấc ngắn, tỉnh dậy tiếp tục đại nghiệp ôn tập của mình.
Cậu nhanh chóng phát hiện ra một chuyện rất xấu hổ, trong đống tài liệu ôn tập tìm được, học kỳ 1 lớp 10 còn có sách giáo khoa và sách bài tập, đến học kỳ 2, cơ bản chỉ còn sách giáo khoa, sách tham khảo ngoại khóa gần như bằng không.
Thầy cô trong trường không kiến (ép) nghị (buộc) mua sách tham khảo gì sao?
Vĩ Khánh Phàm thầm oán thán, tìm quanh trong phòng, tổng cộng gom được 30 tệ tiền chẵn và vài đồng xu, nhét hết vào túi, ra khỏi nhà.
Con phố trước cổng trường đông đúc hơn nhiều so với sau khi được chỉnh trang ở đời sau, hai bên các loại cửa hàng chen chúc nhau, còn có không ít những người bán hàng rong che những chiếc ô lớn.
Lớp 10 và lớp 11 tuy chưa khai giảng, nhưng trường cũng không cấm túc, học sinh lớp 12 có thể tự do ra vào, trên phố trông có vẻ buôn bán rất sầm uất, ven đường đâu đâu cũng thấy rác vứt bừa bãi.
Vĩ Khánh Phàm đợi một lát ở trạm xe buýt gần cổng trường, rất nhanh đã thấy chiếc xe buýt số 7 mới toanh chạy tới.
“Đi đâu?”
Huyện năm ngoái mới có xe buýt, vì vậy xe cộ đều còn khá mới, đầu giờ chiều trên xe không có nhiều người, nữ nhân viên bán vé dáng người hơi phát tướng nói giọng địa phương tùy ý hỏi.
“Thư viện.”
Vĩ Khánh Phàm vốn định đi hiệu sách, nhưng ra khỏi cửa mới sực nhớ ra có thể đến thư viện xem thử trước, dù sao thì vốn liếng có hạn, vẫn nên cố gắng phát huy tinh thần xài chùa.
Nhân viên bán vé hơi bất ngờ nhìn cậu một cái, “1 tệ rưỡi.”
Vĩ Khánh Phàm móc đồng xu từ trong túi ra, tìm một đồng trắng một đồng vàng đưa qua, rồi tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ ngồi xuống.
Một thanh niên ngồi hàng ghế trước rất kỳ lạ hỏi: “Huyện mình có thư viện à?”
“Có!”
Vĩ Khánh Phàm và nhân viên bán vé đều chưa kịp lên tiếng, một ông bác ngồi trước Vĩ Khánh Phàm đã dùng giọng oang oang trả lời, “Ngay phía tây Thành Thương Mại, mấy chục năm rồi.”
Nhân viên bán vé nói: “Thanh niên bây giờ chắc nhiều người chưa từng nghe nói đến.”
Ông bác nói: “Bây giờ người ta đều có tiền rồi, toàn ra hiệu sách mua sách, ai còn đến thư viện mượn sách nữa? Lại còn tồi tàn.”
Cứ như đang cười nhạo thẳng mặt mình nghèo vậy…
Khóe miệng Vĩ Khánh Phàm giật giật, nhưng tự nhiên cũng biết người ta không có ý đó, giống một kiểu cảm thán “bây giờ làm gì còn ai đọc sách nữa” hơn.
Xe buýt chạy rồi lại dừng, có người lên có người xuống, Vĩ Khánh Phàm ngồi bên cửa sổ nhìn những con phố huyện thành vừa lạ vừa quen bên ngoài, chưa đầy nửa tiếng sau, nghe thấy nhân viên bán vé hô:
“Cậu học sinh kia… thư viện đến rồi!”
“Dạ!”
Vĩ Khánh Phàm quay người lại, đáp một tiếng đứng lên, lại nói lời cảm ơn, rồi bước xuống xe.
Xe buýt cứ có khách là dừng, ông chú tài xế rất chu đáo đưa cậu đến thẳng cổng thư viện.
Sau khi xe buýt rời đi, trong tầm nhìn không bị che khuất, giữa một dãy nhà tầng trông có vẻ đã rất lâu năm, tấm biển “Thư viện huyện Nguyên” đã in hằn dấu vết mưa gió đang treo dưới ánh mặt trời chẳng có chút hào quang nào.
“Mới hơn mười mấy năm sau nhiều…”
Vĩ Khánh Phàm thầm “khen ngợi” việc bảo trì thư viện của huyện, cất bước đi vào, phát hiện cách bài trí bên trong vẫn có chút khác biệt so với đời sau, không có máy quẹt thẻ tự động, chỉ có một chiếc quầy màu đỏ sẫm.
Trên mặt bàn đặt một chiếc màn hình máy tính đít bự cũ kỹ, một người phụ nữ trạc tứ tuần ngồi phía sau đang cắn hạt dưa, thấy cậu bước vào, liếc nhìn một cái, rồi khi Vĩ Khánh Phàm nở nụ cười, bà cúi đầu nhổ vỏ hạt dưa, ném một hạt mới vào miệng, rất thành thạo và chuyên tâm tiếp tục cắn.
Bước vào phòng đọc sách, bố cục lại khá giống với đời sau. Vĩ Khánh Phàm đi dạo một vòng, không vội tìm tài liệu tham khảo, chuyển lên lầu hai, tìm thấy báo chí ở trong góc.
Ngày tháng không tính là rất mới, nhưng cũng coi như đầy đủ, cậu nhanh chóng tìm ra một xấp báo, cầm đến chiếc bàn gần lối đi.
Đang định ngồi xuống xem, Vĩ Khánh Phàm theo bản năng ngẩng đầu lên, rồi ánh mắt có chút ngưng đọng.
Đèn hành lang không bật, ánh sáng khá tối, ánh nắng từ cửa sổ phía tây chiếu vào, từng chùm tia sáng chia cắt không gian lờ mờ thành những mảnh vụn vỡ, trong chùm sáng bụi nhỏ bay lơ lửng, hệt như cảnh quay cận cảnh trong phim điện ảnh.
Trong ánh sáng và bóng tối mộng ảo này, một bóng hình xinh đẹp chậm rãi bước lên.
Đây là một cô gái thoạt nhìn chỉ khoảng 15, 16 tuổi, khuôn mặt ngây ngô, nhưng khó giấu được dung nhan thanh tú và khí chất thoát tục.
Cô mặc chiếc áo phông trắng tinh và chiếc quần thể thao ống lửng màu đen có đường kẻ sọc trắng trang trí, chân đi đôi giày bệt màu trắng, thanh tân giản dị, tôn lên vóc dáng thon thả mềm mại của thiếu nữ mới lớn, giống như cành liễu xanh biếc khẽ đung đưa trong gió xuân, ánh nắng vừa chiếu vào, đẹp không sao tả xiết.
Dường như nhận ra ánh nhìn của Vĩ Khánh Phàm, đôi mắt trong veo thuần khiết của cô gái nhìn sang.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Vĩ Khánh Phàm nhìn thấy rất rõ một chút kinh ngạc trong ánh mắt cô.
Quen biết sao?
Trong đầu cậu lóe lên ý nghĩ này, cô gái đã thu hồi ánh mắt, bước vào giữa những dãy giá sách.
Vĩ Khánh Phàm rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, không thể tìm thấy chút dấu vết nào của cô gái này trong ký ức.
Vậy chắc là không quen rồi, dù sao thì một cô gái xinh đẹp như vậy, nếu quen biết, đừng nói mười mấy năm, cho dù hai ba chục năm, mình cũng nên nhớ mới phải.
Có lẽ là kinh ngạc vì trong thư viện lại có người… cũng không thể loại trừ khả năng bị thu hút bởi vẻ ngoài đẹp trai tuấn tú và khí chất siêu phàm thoát tục của mình…
Cậu rất nhàm chán xoay chuyển những ý nghĩ này, ngồi xuống bắt đầu nghiêm túc xem báo, rất nhanh đã tìm thấy không ít nội dung “quen thuộc”.
Ngày 14 tháng 3, thông qua “Luật Chống ly khai quốc gia”;
Ngày 15 tháng 5, Nam Kinh trở thành thành phố thứ 6 ở đại lục có tàu điện ngầm, sau Kinh Thành, Thiên Tân, Thượng Hải, Quảng Châu, Thâm Quyến;
Ngày 6 tháng 6, “Ma Thú” chính thức vận hành thương mại tại đại lục;
Ngày 7 tháng 7, vụ đánh bom liên hoàn ở Luân Đôn;
Ngày 15 tháng 7, vòng loại top 10 toàn quốc của “Super Girl” bắt đầu;
Ngày 3 tháng 8, tập đầu tiên của “Cừu Vui Vẻ và Sói Xám” phát sóng;
Ngày 7 tháng 8, hội nghị giai đoạn một vòng 4 của Đàm phán sáu bên tuyên bố tạm nghỉ;
Ngày 7 tháng 8, sự cố bục nước mỏ than Đại Hưng, 124 người tử nạn;
Ngày 15 tháng 8, toàn cầu kỷ niệm 60 năm chiến thắng chiến tranh chống phát xít thế giới;
…
Vĩ Khánh Phàm lướt qua sơ lược, thỉnh thoảng trầm tư, xem mãi đến tờ báo mới nhất của ngày hôm qua, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, đã gần 5 giờ chiều rồi.
Cậu cất báo về chỗ cũ, rồi chui vào giữa các giá sách, tìm ra hai cuốn “Giảng Giải Chi Tiết Toán Lớp 10”, “Giải Mã Hoàn Toàn Vật Lý THPT 1”, lại tiện tay vơ luôn cuốn “Sử Ký” tập 1.
Bước ra khỏi giá sách, Vĩ Khánh Phàm liền nhìn thấy trên chiếc bàn phía trước, cô gái xinh đẹp ban nãy đang ngồi nghiêm túc đọc sách, tư thế ngồi ngay ngắn, lưng thẳng tắp, mái tóc dài buộc đuôi ngựa rủ sau gáy, hơi cúi đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần thon dài và đôi tai tinh xảo tròn trịa.
Khi Vĩ Khánh Phàm đi ngang qua cô, thấy cô cúi đầu nhìn cổ tay, trên cổ tay trắng muốt đeo một chiếc đồng hồ mặt tròn màu trắng bạc nhỏ nhắn tinh xảo.
Vĩ Khánh Phàm không hiểu biết nhiều về đồng hồ truyền thống, cậu thích đồng hồ thông minh hơn, nhưng cũng nhìn ra được chiếc đồng hồ này giá trị không nhỏ… Cậu vừa hay nhận ra logo của Longines.
Lần này thì có thể chắc chắn rồi, mình không quen cô ấy.
Ở một huyện thành nhỏ năm 2005, người có thể đeo nổi loại đồng hồ này, thì có dính dáng gì đến mình được chứ?
Cho nên, ánh mắt kinh ngạc của cô ấy khi nhìn thấy mình ban nãy, là thực sự bị thu hút bởi vẻ ngoài đẹp trai tuấn tú và khí chất siêu phàm thoát tục của mình?
Cậu cầm ba cuốn sách xuống lầu, vị thủ thư kia thế mà vẫn đang cắn hạt dưa.
Vĩ Khánh Phàm đặt sách và chứng minh thư lên quầy, nói: “Dì ơi, cháu mượn sách.”
Dì liếc cậu một cái, chắc thấy chàng trai trẻ đẹp trai lại lễ phép, rất dứt khoát nhổ vỏ hạt dưa, đặt hạt dưa trong tay lên bàn, rồi cầm sách qua, nhắc nhở: “Thẻ mượn sách.”
“Ơ…”
Vĩ Khánh Phàm sững người một chút, mới phản ứng lại được thư viện huyện thời nay chưa có công nghệ cao quẹt chứng minh thư mượn sách, phải làm thẻ mượn sách.
Cậu cười gượng một tiếng, “Cháu lần đầu tiên… thẻ mượn sách làm thế nào ạ?”
“70 tệ.”
“70 ạ?”
“Tiền cọc 50, 20 tiền làm thẻ.”
Nụ cười của Vĩ Khánh Phàm hơi cứng đờ, móc tờ tiền chẵn 30 tệ từ trong túi quần ra, “Cái đó… dì ơi, cháu chỉ mang có 30, dì cho cháu mượn sách trước, ngày mai cháu lại mang tiền đến bù cho dì được không ạ? Chứng minh thư cứ đặt cọc ở chỗ dì trước.”
“Dì lấy chứng minh thư của cháu làm gì?”
Dì liếc cậu một cái, tiện tay ném chứng minh thư qua, “Ngày mai cháu mang tiền đến rồi hẵng mượn.”
“…”
Vĩ Khánh Phàm hơi xấu hổ, nhưng nhiều hơn là thấy buồn cười.
Đã hết cách thì cũng đành chấp nhận, cậu đang định mở miệng đồng ý, bên cạnh bỗng vươn tới một bàn tay trắng trẻo thon thả.
Bàn tay tinh xảo hệt như một tác phẩm nghệ thuật, cầm tờ tiền 50 tệ màu xanh lá, đặt lên bàn.
Vĩ Khánh Phàm quay đầu lại, nhìn thấy cô gái Bạch Phú Mỹ ban nãy đang đứng ở vị trí hơi lùi về phía sau bên cạnh, đeo một chiếc ba lô màu xanh phấn kiểu dáng thanh tân xinh đẹp theo con mắt của đời sau, một tay đưa tiền, tay kia ôm hai cuốn sách, giữa những ngón tay thon dài trắng trẻo cầm một chiếc ví tiền tinh xảo màu vàng nhạt.
Cô đặt tiền lên bàn, chạm mắt với Vĩ Khánh Phàm, trên khuôn mặt xinh đẹp không có biểu cảm gì nói: “Khai giảng trả tôi.”
Quen thật sao?
Đây là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Vĩ Khánh Phàm, rồi nhịn không được thầm oán thán trong lòng:
Cô bạn học xinh đẹp thế này mà mình lại chẳng có chút ấn tượng nào, thảo nào hơn 30 tuổi đầu rồi vẫn là cẩu độc thân…