Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sư phụ Lưu mất nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn, ông suýt nữa nghi ngờ mình nghe nhầm!
Sáu trăm đồng!
Rõ ràng mình đã trả giá đến tám trăm rồi, thế mà Tiểu Thẩm này, con người y lại thực thà, lại đôn hậu như thế, chẳng những tỏ ý bảo hành ba năm cho mình mà còn chủ động giảm giá xuống còn sáu trăm, cậu thanh niên này cũng tốt quá rồi.
Bạn nói xem, còn ai chê tiền trong túi mình nhiều, còn ai hiếm có như Tiểu Thẩm nhà người ta chứ!
Đối với chiếc tivi màu cũ thu mua vài đồng bạc này mà lại được Sư phụ Lưu bỏ ra tám trăm đồng để mua, Hứa Duệ Binh vốn dĩ rất ghen tị.
Thế nhưng Thẩm Lâm này, rõ ràng biết Sư phụ Lưu không mua không được, chẳng những không nhân cháy nhà hôi của mà ngược lại còn chủ động giảm giá.
Cái này... cái này thực sự là quá thành thật rồi.
Lỗ Tiểu Vinh không nói gì nhưng ánh mắt cô nhìn về phía Thẩm Lâm lại thêm vài phần dịu dàng.
"Cái này... cái này sao mà ngại quá?" Vợ của Sư phụ Lưu liên tục xoa tay nói.
Thẩm Lâm cười cười bảo: "Sư phụ Lưu, bác nghe cháu nói hết đã."
"Lần này, cháu có thể nhanh chóng giải trừ hiểu lầm như vậy, chủ yếu là dựa vào Sở trưởng Tống và anh Duệ Binh giúp đỡ nhiều, đã là bạn bè của Sư phụ Lưu và anh Duệ Binh thì cháu sẽ đưa ra một cái giá hữu nghị nữa."
Thẩm Lâm giơ ra năm ngón tay nói: "Năm trăm đồng, ít hơn nữa thì sau này cháu không làm ăn được đâu!"
Chủ động từ tám trăm giảm xuống còn năm trăm, Sư phụ Lưu cảm thấy trái tim mình kích động đến mức sắp nhảy ra ngoài rồi!
Cái cậu Tiểu Thẩm này, nhân phẩm đúng là tuyệt vời, sao cậu ta lại thực thà thế không biết!
Ngay lúc Sư phụ Lưu đang cảm động không thôi thì trong lòng Hứa Duệ Binh lại hoàn toàn là sự thân thiết. Một trăm đồng tương đương với ba tháng lương của hắn, Thẩm Lâm vì hắn mà lại chủ động giảm cho Sư phụ Thẩm ba trăm đồng.
Điều này khiến hắn tràn ngập sự cảm động xuất phát từ tận đáy lòng.
Thẩm Lâm này, quá nghĩa khí! Mình chỉ đưa người ta đi một chuyến mà cậu ta lại biết ơn đến thế, bạn nói xem, một người trượng nghĩa khinh tài như vậy, người bạn này Hứa Duệ Binh hắn kết giao chắc rồi!
"Mẹ, mau đi lấy tiền đi!" Đối với chiếc tivi màu này, người căng thẳng nhất là Tiểu Lưu, con trai của Sư phụ Lưu.
Đối với cậu ta mà nói, chiếc tivi màu to có chất lượng hình ảnh tinh mỹ này quả thực là thứ cậu ta hằng mơ ước, tuy là hàng cũ nhưng bất luận từ vẻ ngoài hay nội thất bên trong đều mạnh hơn tivi đen trắng kia nhiều.
Cậu ta vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần, dùng hết mọi cách cũng phải để bố mẹ mua chiếc tivi màu này, nhưng không ngờ đâu giá của chiếc tivi màu này cũng chỉ đắt hơn tivi đen trắng nhỏ có hơn một trăm đồng.
Hơn nữa còn không cần phiếu tivi.
Mua! Cơ hội tốt thế này, dù thế nào cũng không thể bỏ lỡ!
Vợ Sư phụ Lưu quay đầu đi vào trong nhà, bà phải nhanh chóng lấy chiếc tivi này về tay. Một khi bỏ lỡ thì qua cái thôn này chẳng tìm thấy cái quán này nữa đâu.
"Đừng vội đừng vội!" Sư phụ Lưu lại liên tục xua tay nói: "Cậu thanh niên, bác cũng là người bướng bỉnh, quá nửa đời người rồi chưa từng chiếm của ai cái gì. Cậu đưa ra cái giá này thấp quá, bác không đồng ý."
Sư phụ Lưu vừa ngăn cản vợ mình, vừa nói với Thẩm Lâm: "Tiểu Thẩm, giá cả chiếc tivi màu này trong lòng bác biết rõ, đã là cậu thực thà thì bác cũng không thể giả dối, bác không thể để cậu lỗ vốn quá nhiều được."
"Bà nó, mau đi lấy cho thợ Thẩm sáu trăm đồng."
Vợ lão Lưu trong lòng có chút không vui, dù sao con trai cả kết hôn, các khoản chi tiêu này nọ khiến tiền nong trong tay hơi eo hẹp.
Có thể bớt đi một trăm đồng chẳng phải là chuyện tốt tày đình sao? Cớ sao cái lão già chết tiệt này cứ thích tỏ ra nghiêm túc!
Chỉ là, người trụ cột gia đình đã lên tiếng rồi, bà dù có xót tiền đến đâu cũng không dám làm trái ý ông.
"Sư phụ Lưu, nói thật lòng, chiếc tivi màu này bản thân cháu cũng muốn để ở nhà xem, nếu bác cứ nhất quyết đòi thêm tiền thì cháu không bán nữa đâu." Thẩm Lâm nói với vẻ nghiêm túc.
Sư phụ Lưu vừa thấy vẻ mặt kiên quyết của Thẩm Lâm, trong lòng quả thực vừa cảm kích vừa cảm động.
Haiz, cậu thanh niên này, cậu bảo lão Lưu tôi phải nói gì cho tốt đây!
"Sư phụ Lưu, Thẩm Lâm và tôi là bạn bè, cậu ấy có thể bán cho bác với giá này, ân tình này Hứa Duệ Binh tôi xin nhận!"
Lời của Hứa Duệ Binh khiến Sư phụ Lưu có bậc thang để xuống, bèn bước lên vỗ vai Hứa Duệ Binh, trịnh trọng nói: "Duệ Binh, thợ Thẩm, lần này tôi thực sự cảm ơn vô cùng, sau này có việc gì cứ mở miệng."
Nếu là bình thường, nhìn thấy người khác trong chốc lát kiếm được năm trăm đồng, trong lòng Hứa Duệ Binh chắc chắn sẽ chua loét, nhưng bây giờ, trơ mắt nhìn Thẩm Lâm cầm trong tay một xấp tiền "Đại Đoàn Kết", Hứa Duệ Binh lại thật lòng vui thay cho y.
"Anh Hứa, đưa tôi về nhà nhé." Thẩm Lâm cười nói.
Hứa Duệ Binh vừa khởi động chiếc mô tô ba bánh vừa cười nói: "Được thôi, muốn chạy nhanh thì vẫn phải đạp một cái! Bám chắc tay vịn vào, chúng ta về đến nơi ngay."
Thẩm Lâm nghe Hứa Duệ Binh nói đùa với mình, trên mặt nở nụ cười.
Lần chủ động giảm giá này không phải là Thẩm Lâm không yêu tiền, mà là muốn thông qua vụ mua bán này để xây dựng cho mình cái danh tiếng "già trẻ không lừa".
Bây giờ, danh tiếng này sẽ thông qua miệng của Sư phụ Lưu truyền đến tai nhiều người hơn. Mà một trăm đồng y nhường kia lại càng giúp y kết giao được với Hứa Duệ Binh.
...
Khu tập thể, chủ nhà là thím Trần vừa nấu cơm vừa lải nhải với ông chồng già về chuyện của Thẩm Lâm. Theo thím Trần thấy, Thẩm Lâm bây giờ thay đổi rất nhiều, là một chàng trai tốt biết quay đầu là bờ.
Thế nhưng, những thứ lục soát được trong nhà Thẩm Lâm, cũng như chuyện ăn uống của nhà Thẩm Lâm mấy ngày nay khiến thím Trần trong lòng vẫn chưa thể buông bỏ sự nghi ngờ đối với Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm tiêu tiền như nước, e rằng nguồn gốc số tiền đó thực sự có chút không đàng hoàng!
"Ông nó à, ông nói xem Thẩm Lâm có phải thực sự đã trộm đồ của người ta không?" Thím Trần hỏi ông bác Trần đang ung dung uống nước.
Bác Trần sắc mặt không tốt lắm, uể oải nằm trên ghế tựa, ông vừa nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt hương bồ, vừa nói: "Chuyện này à, ai mà biết được chứ?"
"Nhưng thằng nhóc này, hôm nay hầm sườn, hôm qua ăn gà, chỉ dựa vào việc nó không có công ăn việc làm thì nguồn gốc số tiền này e là không được chính đáng!"
Thím Trần gật đầu thật mạnh, không nói gì nữa.
"Cốc cốc cốc!"
Một tràng tiếng gõ cửa phá vỡ sự yên bình của nhà thím Trần, mở cửa ra thì thấy Trần Hồng Anh đang đứng bên ngoài.
Đều là người các nhà máy quanh đây, thím Trần và Trần Hồng Anh cũng coi như có quen biết.
"Hồng Anh, cô qua đây là vì chuyện nhà con bé Tiểu Vinh à." Suy nghĩ đầu tiên của thím Trần là Trần Hồng Anh đến tìm bà vì chuyện nhà Lỗ Tiểu Vinh.
Trần Hồng Anh chống nạnh nói: "Thím Trần, thím đưa chìa khóa nhà Tiểu Vinh cho tôi, cái thằng Thẩm Lâm kia không chịu học cái tốt, Tiểu Vinh nhà chúng tôi sống với nó chính là nhảy vào hố lửa, tôi phải đi thu dọn đồ đạc cho Tiểu Vinh nhà tôi ngay đây?"
Thím Trần do dự một chút, cuối cùng vẫn nói với Trần Hồng Anh: "Hồng Anh à, cô muốn thu dọn đồ đạc, hay là đợi Tiểu Vinh về rồi hẵng nói?"
"Còn nói cái gì nữa, tôi là mẹ nó, đều là vì muốn tốt cho nó, cái thằng Thẩm Lâm này không chịu học tốt, cuộc hôn nhân này nhất định phải ly hôn." Trần Hồng Anh chanh chua nói: "Thím Trần, quan hệ chúng ta không tệ, nếu thím đưa chìa khóa cho tôi, tôi ghi nhận cái tình của thím, còn nếu thím không đưa chìa khóa, hôm nay tôi sẽ phá cửa đấy."
Giọng Trần Hồng Anh rất lớn, chỉ một lát sau, xung quanh đã xuất hiện không ít người đến xem náo nhiệt.
*