Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thành công rồi!

Cái này... cái này đã không còn là xe ba bánh đạp chân nữa, đây là xe ba bánh chạy xăng.

Xe ba bánh chạy xăng giống như xe máy vậy!

"Vãi chưởng, cái này cũng đốt xăng, đốt xăng giống xe máy luôn!" Cường Tử phấn khích nói: "Lái cái này đi hẹn hò với bạn gái thì đúng là oách xà lách."

"Chứ còn gì nữa, lần sau tao hẹn hò, tao sẽ mượn xe ba bánh, à không, xe máy của anh Thẩm!"

Đôi mắt Quang Tử nhìn chằm chằm vào chiếc xe ba bánh đang ầm ầm nhả khói đen kia, chớp cũng không nỡ chớp.

Đối với cậu ta mà nói, ước mơ lớn nhất đời là mua được một chiếc xe máy.

Nhưng giá xe máy rẻ nhất cũng phải hơn một ngàn, lại còn cần phiếu xe máy, cậu ta căn bản không mua nổi.

Bây giờ, sự cải tiến của Thẩm Lâm bỗng nhiên cho cậu ta nhìn thấy hy vọng.

Chỉ cần làm theo cách của Thẩm Lâm, cho dù xe đạp cải tiến không ngầu bằng xe máy nhưng ít nhất là không phải đạp nữa.

Trời nóng thế này mà không phải đạp xe đạp, đó tuyệt đối là ngầu bá cháy.

"Anh Thẩm, cho em lái thử một cái." Sau khi Thẩm Lâm dừng xe, Cường Tử liền nhanh chóng lao đến trước mặt Thẩm Lâm, lớn tiếng la hét.

Thẩm Lâm trực tiếp xuống xe, để Cường Tử đang đầy vẻ phấn khích leo thẳng lên xe ba bánh.

Cường Tử đạp nhanh vài cái, lại một trận gầm rú vang lên, xe ba bánh lao nhanh về phía trước.

"Anh Thẩm, lát nữa cho em lái thử cái nhé."

"Anh Thẩm, thím hai giới thiệu cho em một đối tượng, anh cho em lái xe ba bánh này đi xem mắt nhé, hạnh phúc của thằng em này trông cậy cả vào ông anh đấy."

"Anh Thẩm, anh chính là anh ruột của em, cho em lái thử xe ba bánh chút đi."

Đối với những người anh em đã bỏ công sức giúp mình này, Thẩm Lâm đương nhiên không thể từ chối, nhưng chiếc xe ba bánh này của y vốn dùng để chở hàng, sao bỗng chốc lại biến thành công cụ xem mắt thế này?

"Anh Thẩm, em đi tìm cái động cơ, anh giúp em cải tiến cái xe đạp Phượng Hoàng của em nhé?" Quang Tử đến bên cạnh Thẩm Lâm, đôi mắt trông mong nhìn Thẩm Lâm nói.

Thẩm Lâm không ngờ đầu óc Quang Tử lại nhảy số nhanh thế, tên này mới một lát đã nghĩ đến việc cải tiến xe đạp của mình.

Đối với yêu cầu này của Quang Tử, Thẩm Lâm cười nói: "Đây chẳng phải là chuyện nhỏ sao? Cậu chuẩn bị đồ đi, anh sửa cho."

"Cảm ơn anh Thẩm, hôm nay em mời anh uống rượu." Quang Tử xoa xoa tay, tràn đầy kích động nói.

Còn đám Cường Tử lúc này cũng phản ứng lại, là con em công nhân, bọn họ rất rõ việc cải tạo kiểu này của Thẩm Lâm cũng không quá khó.

"Anh Thẩm, em cũng muốn cải tiến một cái!"

"Anh Thẩm, em đi kiếm động cơ cũ ngay đây."

...

Sau khi đồng ý từng lời thỉnh cầu, Thẩm Lâm vung tay nói: "Hôm nay anh em giúp tôi việc lớn thế này, lời cảm ơn tôi cũng không nói nữa, lát nữa chúng ta đến quán Nhị Muội ở ngoại ô nhà máy, uống một trận ra trò."

"Tôi mời!"

Lần mời khách này của Thẩm Lâm tràn đầy thành ý, dù sao mọi người cũng giúp y giải quyết khó khăn không nhỏ.

Có chiếc xe ba bánh chạy xăng này, y đi thu báo cũ giữa trời nóng bức sẽ không phải kéo xe ba gác đi từng bước nữa.

"Anh Thẩm hào phóng!"

"Cảm ơn anh Thẩm!"

Dưới sự tiễn đưa của đám Quang Tử, Thẩm Lâm lái chiếc xe ba bánh của mình, một đường gầm rú lao về phía nhà.

Tiếng gầm rú thu hút vô số ánh nhìn, gần như tất cả mọi người nhìn Thẩm Lâm lái chiếc xe ba bánh chạy xăng nhả khói mù mịt đó đều lộ vẻ không dám tin.

Thậm chí đa số thanh niên đều dùng ánh mắt ghen tị nhìn Thẩm Lâm đang ầm ầm phóng đi.

"Tiểu Vinh, Lỗ Tiểu Vinh!" Dừng xe ba bánh lại, Thẩm Lâm vốn định khóa xe rồi đi, nhưng trong lòng y bỗng lóe lên một ý nghĩ.

Thế là, ngồi trên yên xe, Thẩm Lâm lớn tiếng gọi vọng lên trên.

Lỗ Tiểu Vinh lúc này đang ngồi trên ghế đọc sách, nhưng cuốn tiểu thuyết cô yêu thích lúc này cô lại chẳng vào đầu chữ nào.

Trong đầu cô lúc này toàn bộ đều bị hình bóng Thẩm Lâm chiếm cứ.

Thẩm Lâm lúc này bị đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu kia gọi đi làm gì rồi? Mình có phải nên nói với Thẩm Lâm một chút, bảo anh tránh xa đám Quang Tử ra...

Ngay lúc Lỗ Tiểu Vinh đang lo lắng sao Thẩm Lâm mãi chưa về thì tiếng gọi của Thẩm Lâm xuyên qua cửa sổ vọng vào.

Đặt cuốn sách trong tay xuống, Lỗ Tiểu Vinh nhanh chóng đi ra cửa sổ, nhưng khi đến bên cửa sổ, cô lại làm chậm động tác, nói vọng xuống dưới: "Chuyện gì thế?"

"Mau xuống đây." Thẩm Lâm vẫy tay với Lỗ Tiểu Vinh: "Đưa em đi làm chút việc."

Lỗ Tiểu Vinh nhìn qua cửa sổ ra ngoài, thấy Thẩm Lâm ngồi trên một chiếc xe ba bánh hàn đầy khung sắt, đang vẫy tay với cô.

Cái xe ba bánh này, đúng là xấu lạ lùng, đủ loại sắt vụn dài ngắn hàn lại với nhau, trông thì có vẻ chắc chắn.

Mặc dù không biết Thẩm Lâm tìm mình làm gì? Nhưng vì lo lắng Thẩm Lâm lại tiếp tục đàn đúm với đám bạn xấu kia, cô đồng ý một tiếng rồi xuống lầu.

"Cái xe ba bánh này là..." Lỗ Tiểu Vinh chỉ vào xe ba bánh, hỏi Thẩm Lâm.

"Của anh, không phải, là của nhà mình." Thẩm Lâm vỗ vỗ vào thùng xe phía sau nói: "Ngồi lên đi, anh đưa em đi hóng gió."

"Trời nóng thế này hóng gió cái gì chứ, anh không thấy mệt à." Lỗ Tiểu Vinh mang theo chút trách móc nói.

Nghe lời trách móc của Lỗ Tiểu Vinh, trong lòng Thẩm Lâm bỗng thêm vài phần ấm áp, mặc dù ngoài mặt Lỗ Tiểu Vinh vẫn chưa tha thứ cho y nhưng lời nói lúc này của Lỗ Tiểu Vinh lại khiến Thẩm Lâm cảm thấy vết rạn nứt giữa hai người đang từ từ được hàn gắn.

"Xe ba bánh này của anh không cần đạp." Thẩm Lâm vung tay nói: "Em ngồi lên là biết ngay."

Dưới sự kiên trì của Thẩm Lâm, Lỗ Tiểu Vinh cuối cùng cũng lấy một chiếc ghế nhỏ ngồi lên thùng xe ba bánh.

Khi xe ba bánh khởi động, Lỗ Tiểu Vinh lập tức hiểu ra Thẩm Lâm đang khoe khoang cái gì. Mặc dù tiếng xe ba bánh chạy xăng hơi chói tai nhưng ngồi trên xe, Lỗ Tiểu Vinh vẫn nảy sinh một cảm giác khác lạ.

"Đây là thứ anh hí hoáy làm ra đấy à?"

"Đúng thế, kéo xe ba gác thu đồng nát mệt quá, anh nhờ bọn Quang Tử giúp làm ra cái này." Thẩm Lâm cười hì hì nói: "Bà xã, anh muốn xin chỉ thị em một việc, người ta giúp đỡ nhiệt tình như thế, anh định bỏ ra hai đồng, mời họ ăn một bữa để cảm ơn."

Hai đồng!

Lỗ Tiểu Vinh lườm Thẩm Lâm một cái, cô biết Thẩm Lâm cố ý làm vậy, mục đích là để cô cho phép anh tiêu nhiều hơn chút.

Đối với thủ đoạn nhỏ này của Thẩm Lâm, Lỗ Tiểu Vinh cảm thấy rất thích, cô hắng giọng một cái nói: "Người ta giúp anh như thế, anh bỏ ra hai đồng mời khách thì hơi ít."

"Em thấy anh có thể bỏ ra năm đồng gọi mấy món ngon một chút."

Thẩm Lâm giả vờ khổ sở nói: "Bà xã, anh và bọn họ đều là anh em trong nhà, mời khách tốn kém thế có phải hơi nhiều không."

Đầu óc Lỗ Tiểu Vinh nhất thời không theo kịp nhịp điệu của Thẩm Lâm, đều là anh em trong nhà thì chẳng phải nên ăn ngon một chút sao? Tại sao anh em trong nhà mời khách lại phải tốn ít tiền hơn?

"Bảo anh ăn ngon thì cứ ăn ngon đi."

Nói xong câu này, Lỗ Tiểu Vinh không nói gì nữa. Lúc này đã là chập tối, cái nóng của mặt trời đã tan đi, cùng với xe ba bánh chạy băng băng, từng cơn gió mát không ngừng thổi bay mái tóc Lỗ Tiểu Vinh.

Ngồi trên xe ba bánh, Lỗ Tiểu Vinh lúc này thậm chí có một loại hy vọng chiếc xe này cứ chạy mãi, vĩnh viễn đừng dừng lại.

Nhưng ngay lúc tâm trí cô đang bay bổng thì cô cảm thấy bụng mình lại khó chịu, cô vội vàng bịt miệng nhưng vẫn nôn khan ra tiếng.

Thẩm Lâm tuy đang lái xe ba bánh nhưng vẫn nghe thấy. Y nhanh chóng dừng xe lại nói: "Tiểu Vinh, em sao thế?"

"Không sao, chắc là mùi xăng sộc vào mũi thôi." Lỗ Tiểu Vinh gượng cười nói, lúc này trong lòng cô đã bắt đầu có chút lo lắng.

Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh đang cúi đầu, trong lòng suy nghĩ xem lúc này có nên nói cho cô biết cô đã mang thai không? Cuối cùng, Thẩm Lâm vẫn chọn cách từ từ, cho nên y nói với Lỗ Tiểu Vinh: "Hay là chúng ta đến bệnh viện kiểm tra chút nhé?"

"Không cần đâu, em về nhà nghỉ ngơi chút là khỏi thôi." Lỗ Tiểu Vinh xua tay nói.

Nhìn sự kiên quyết của Lỗ Tiểu Vinh, Thẩm Lâm cười cười nói: "Vậy chúng ta về nghỉ ngơi trước đã."

*