Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Vậy anh sẽ kể cho em nghe thế nào mới là truyện khoa học viễn tưởng." Đầu óc Thẩm Lâm xoay chuyển, liền nghĩ đến bộ phim "Lưu Lạc Địa Cầu" từng xem trước khi xuyên không.

Ngay lập tức, Thẩm Lâm mượn hơi men, bắt đầu kể lại câu chuyện Lưu Lạc Địa Cầu trong ký ức cho Lỗ Tiểu Vinh nghe.

Lúc đầu, Lỗ Tiểu Vinh không nghĩ Thẩm Lâm có thể kể cho mình nghe câu chuyện khoa học viễn tưởng hay ho gì, nhưng khi cô nghe thấy cái mở đầu Thẩm Lâm nói thì sững sờ tại chỗ.

Mặt trời sắp bị hủy diệt, loài người xây dựng động cơ đẩy trên trái đất, đây là tình huống gì...

Cái mở đầu này ngay từ đầu đã thu hút Lỗ Tiểu Vinh, mà khi Thẩm Lâm dựa theo ký ức về bộ phim để triển khai cốt truyện, Lỗ Tiểu Vinh càng có cảm giác không kìm được chống cằm, chăm chú nhìn vào miệng Thẩm Lâm.

Kể được một nửa thì cơn say của Thẩm Lâm hơi bốc lên, y còn chưa kịp nói mai kể tiếp thì Lỗ Tiểu Vinh đã nhanh chóng rót cho y cốc nước bảo: "Mau kể nốt đi."

Dưới sự kiên trì của Lỗ Tiểu Vinh, Thẩm Lâm bất đắc dĩ chỉ đành vừa uống nước, vừa tăng tốc kể nốt cốt truyện mình biết.

Lỗ Tiểu Vinh nhìn Thẩm Lâm chuẩn bị đi ngủ, mang theo chút cố chấp hỏi: "Câu... câu chuyện này, anh đọc được ở đâu thế?"

"Đọc ở đâu cái gì, đều là anh bình thường tự nghĩ linh tinh đấy." Thẩm Lâm tuy uống rượu nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo.

Lỗ Tiểu Vinh vẻ mặt không dám tin nói: "Đây thật sự là anh nghĩ ra?"

"Nếu em không tin thì đi tra xem, xem cuốn sách nào có câu chuyện anh kể." Thẩm Lâm vung tay nói: "Thôi, anh đi ngủ đây, em cũng ngủ sớm đi."

Nhìn Thẩm Lâm đi đứng liêu xiêu về phòng ngủ, Lỗ Tiểu Vinh bất lực thở dài một hơi.

Về đến phòng ngủ của mình, Lỗ Tiểu Vinh vốn định nghỉ ngơi nhưng trong đầu cô lúc này toàn bộ đều là câu chuyện Lưu Lạc Địa Cầu.

Thẩm Lâm tuy kể rất tùy ý, ví dụ như tên nhân vật chính không nhớ ra, dùng luôn cái tên "Tiểu Soái" để thay thế...

Nhưng mạch truyện thì anh ấy kể rất rõ ràng. Câu chuyện này giống như một cánh cửa sổ, bỗng chốc mở ra cho Lỗ Tiểu Vinh một thế giới khác biệt.

Nằm trên giường trằn trọc một hồi, Lỗ Tiểu Vinh bật dậy khỏi giường, bật đèn bàn lên, bắt đầu viết lên giấy viết văn.

Câu chuyện hay thế này, đặc biệt là câu chuyện do Thẩm Lâm nghĩ ra, nếu không chia sẻ với người khác thì quá đáng tiếc.

Sau khi viết ra bốn chữ "Lưu Lạc Địa Cầu", trực tiếp vứt bỏ cái biệt danh "Tiểu Soái", Lỗ Tiểu Vinh văn tư như suối trào nhanh chóng viết, chỉ khoảng mười lăm phút sau, Lỗ Tiểu Vinh đã viết kín ba trang giấy.

Cũng không biết viết bao lâu, cảm thấy cổ tay mình mỏi nhừ, Lỗ Tiểu Vinh đặt bút máy trong tay xuống. Lật xem xấp giấy dày cộp đến mười trang nhưng câu chuyện mới chỉ viết được một phần nhỏ, một cảm giác thành tựu tự nhiên sinh ra.

Đẩy cửa ra, Lỗ Tiểu Vinh nhẹ nhàng đến phòng Thẩm Lâm, nương theo ánh trăng mờ ảo, thấy Thẩm Lâm đang nằm trên giường ngáy o o...

Sắc mặt Lỗ Tiểu Vinh nhanh chóng biến đổi, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó nằm trên giường, cô nương theo ánh đèn bàn đọc kỹ lại câu chuyện một lần, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, đó là câu chuyện này biết đâu còn có thể đăng báo được ấy chứ?

Mơ mơ màng màng không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào, Lỗ Tiểu Vinh bị tiếng động trong bếp đánh thức, cô cầm đồng hồ để đầu giường lên xem thì thấy kim giờ đã chỉ vào số bảy.

Mình sao lại ngủ một mạch đến giờ này, trước đây dù bận đến muộn thế nào mình cũng sẽ dậy đúng giờ, nhưng mấy hôm nay, sao mình luôn cảm thấy ngủ không đủ giấc nhỉ! Vội vàng dậy, Lỗ Tiểu Vinh thấy Thẩm Lâm đã bê một nồi cơm đi ra.

"Tiểu Vinh em mau đi rửa mặt đi, chúng ta ăn cơm thôi." Thẩm Lâm vừa đặt bát lên bàn vừa nói.

Lỗ Tiểu Vinh gật đầu nói: "Đáng lẽ em phải nấu cơm, thế mà ngủ quên mất."

Thẩm Lâm cười nói: "Ai nấu cơm mà chẳng được, anh dậy sớm thì anh nấu, em dậy sớm thì em nấu."

Bữa sáng rất đơn giản, ngoài màn thầu và cơm ra, Thẩm Lâm chỉ thái một đĩa dưa muối, nhưng tâm trí Lỗ Tiểu Vinh không hoàn toàn đặt vào việc ăn uống, cô ăn vài miếng cơm rồi vẫn không nhịn được hỏi Thẩm Lâm: "Câu chuyện tối qua anh kể cho em, thực sự là do anh nghĩ ra à?"

Câu chuyện, tối qua tôi...

Thẩm Lâm ngủ có chút mơ màng, nghe Lỗ Tiểu Vinh nói vậy bỗng phản ứng lại, hình như y đã kể cho Lỗ Tiểu Vinh nghe chuyện Lưu Lạc Địa Cầu.

Mình cũng đâu có uống nhiều rượu lắm đâu, sao vừa say cái là hơi buông thả bản thân thế nhỉ?

"Là anh tự nghĩ ra đấy, cũng chỉ là lúc rảnh rỗi nghĩ linh tinh thôi." Thẩm Lâm gượng gạo chống chế, lúc này y đã không còn đường lui nữa rồi.

"Em thấy câu chuyện rất hay, đã giúp anh chỉnh lý lại một chút rồi, anh xem em chỉnh lý thế nào?"

Vừa nói, Lỗ Tiểu Vinh vừa đặt bát xuống, lấy bản thảo mình viết ra.

Thẩm Lâm xem nhanh một lượt, phát hiện mạch truyện đều triển khai theo những gì mình nói, chỉ là bổ sung không ít chi tiết.

Mặc dù không thể nói là văn hay chữ tốt xuất sắc nhưng đọc cũng rất thoải mái!

"Khá lắm, không ngờ Tiểu Vinh em còn có tiềm năng trở thành nhà văn đấy." Thẩm Lâm đặt bản thảo xuống, cười hì hì nói.

Lỗ Tiểu Vinh nghiêm túc nói: "Em chỉ là ghi chép lại thôi, nhà văn phải là anh."

"Không không không, anh cũng chỉ nghĩ ra một câu chuyện, nhưng anh lại không viết ra được." Thẩm Lâm khiêm tốn nói.

"Câu chuyện của anh quan trọng hơn." Lỗ Tiểu Vinh nghiêm túc nói: "Không có câu chuyện của anh, em chẳng viết được gì cả, mà không có em, bất luận là ai cũng có thể viết câu chuyện của anh ra."

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lỗ Tiểu Vinh, Thẩm Lâm vỗ đầu mình một cái, thầm nghĩ mình lúc này tranh luận với cô ấy làm gì.

"Đã như vậy, chi bằng coi như chúng ta cùng sáng tác."

Thẩm Lâm nghĩ đến tình huống ở kiếp sau, thuận miệng định tính cho trường hợp này.

Lỗ Tiểu Vinh nhìn bản thảo Thẩm Lâm đặt xuống, khẽ ngẩng đầu nói: "Cho dù là cùng sáng tác, anh cũng là tác giả thứ nhất."

"Anh mới không thèm chiếm cái hời này."

Ăn sáng xong, Lỗ Tiểu Vinh đi làm, còn Thẩm Lâm thì tiếp tục sự nghiệp thu đồng nát của mình. Tuy nhiên từ hôm nay, phương tiện của y đã từ chiếc xe ba gác nhà thím Trần chuyển thành chiếc xe ba bánh chạy xăng tự chế.

"Pạch pạch pạch..."

Cùng với việc động cơ cũ được khởi động, một tràng tiếng nổ vang lên, chở theo Thẩm Lâm, trong không khí ngập tràn sự nóng bức, phóng như bay về phía trước.

Cả khu tập thể, không ít người nhìn thấy chiếc xe ba bánh nhả khói đen của Thẩm Lâm, về cơ bản đều lộ vẻ ngưỡng mộ.

Dù sao thì ở thời đại đó, một chiếc xe máy gần như chứa đựng ước mơ của tất cả mọi người.

"Thẩm Lâm, xe ba bánh của cậu được đấy, mua ở đâu thế?" Có ông bác quen Thẩm Lâm chủ động chào hỏi.

Thẩm Lâm vừa giảm tốc độ vừa cười nói: "Bác Phùng, cái này là cháu tự chế đấy ạ."

"Được đấy, ái chà, bác cũng muốn chế một cái thế này, lái đi không cần đạp nữa."

Nhìn thân hình đi đường lảo đảo của bác Phùng, Thẩm Lâm cười cười nói: "Bác ơi, cháu cái này cũng chỉ là nghịch ngợm thôi."

Chào hỏi bốn năm người xong thì đã đến cổng khu nhà máy, Thẩm Lâm thấy một người đàn ông trung niên mặc áo ngắn tay vải pha nilon và một cô gái mặt tròn khoảng mười tám mười chín tuổi đang đi tới.

Cô gái nhảy chân sáo, tràn đầy sức sống thanh xuân.

"Anh Thẩm Lâm, xe ba bánh của anh thú vị thật đấy, nói là xe máy thì nó chạy không nhanh, không phải xe máy thì khởi động rồi cũng không cần đạp." Cô gái nhìn kỹ xe máy của Thẩm Lâm, trên mặt toàn là sự ngưỡng mộ.

Thẩm Lâm lục lại ký ức, nhớ ra thân phận của cô gái, đây là con gái của Phó tổng kỹ sư nhà máy cơ khí nơi y bị đuổi việc - La Hiểu Nguyệt, là sinh viên đại học duy nhất thi đỗ năm nay của nhà máy, con cưng của trời.

"Kỹ sư La, Hiểu Nguyệt, hai người định đi đâu đấy?" Thẩm Lâm có ấn tượng tốt với La Hiểu Nguyệt nên cười chào hỏi.

Kỹ sư La cười cười nói: "Hiểu Nguyệt chẳng phải sắp nhập học rồi sao? Chú đi mua cho nó ít đồ dùng khai giảng."

"Bố, mua mấy thứ đó làm gì? Con đến trường đâu phải là không mua được. Bây giờ mua rồi, lúc lên tàu hỏa chỉ tốn thời gian thôi."

La Hiểu Nguyệt bĩu môi, ra vẻ giận dỗi.

Nhìn tình cảnh hai bố con, trong lòng Thẩm Lâm bỗng nảy ra một ý nghĩ, thời gian nhập học đại học sắp đến rồi, mình có nên nhân cơ hội này kiếm thêm một khoản tiền nữa không?

Sau khi tạm biệt hai bố con La Hiểu Nguyệt, Thẩm Lâm lẳng lặng suy nghĩ về cơ hội của mình, bất tri bất giác, Thẩm Lâm đã đến tòa nhà văn phòng của một nhà máy.

Có kinh nghiệm trước đó, Thẩm Lâm sau khi đỗ xe ba bánh xong liền quen cửa quen nẻo đi lên tòa nhà văn phòng.

Thế nhưng khi y gõ cửa văn phòng, hỏi xem có báo cũ cần bán không thì câu trả lời nhận được lại là không có.

Một văn phòng như vậy, hai văn phòng như vậy...

Đến khi Thẩm Lâm gõ cửa văn phòng thứ bảy, người bên trong có chút mất kiên nhẫn bảo Thẩm Lâm, phế phẩm của văn phòng họ hôm qua đã có người thu đi rồi.

Người văn phòng đó còn có chút bực mình bảo Thẩm Lâm, chỗ này cậu đừng đến nữa, bởi vì phế phẩm của họ đã bao tiêu cho người khác rồi, người ta đến lúc sẽ tự đến thu.

Lặng lẽ đi xuống tòa nhà văn phòng, Thẩm Lâm đi về phía mục tiêu thứ hai mình đã xác định.

Thế nhưng y vừa đến dưới lầu mục tiêu thứ hai thì bị ông bác bảo vệ chặn lại, sau khi nhận của y một điếu thuốc, ông bác bảo vệ bảo y, báo cũ sách cũ của tòa nhà văn phòng bọn họ cũng đã có người bao tiêu rồi.

Tất cả những người thu phế liệu như Thẩm Lâm, bây giờ không được vào.

*