Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đạp xe ba bánh, Thẩm Lâm đi trên đường cái, mặt trời hơn mười giờ trưa vô cùng gay gắt, thiêu đốt khiến lòng Thẩm Lâm có chút nóng nảy.
Thẩm Lâm lúc này, trong lòng ngoài sự ấm ức thì không có quá nhiều sự phẫn nộ.
Đối với y mà nói, thu đồng nát tuy là một khoản thu nhập không tệ nhưng khoản thu nhập này không phải là thiết yếu, hơn nữa cũng không quá cao.
Y đã chuẩn bị chuyển sang nghề sửa chữa đồ điện cũ, cho dù không có Lưu béo quấy rối thì qua một thời gian nữa, y cũng định rời khỏi nghề này.
Nhưng chủ động rời đi là một chuyện, giống như bây giờ bị người ta cưỡng ép cướp đoạt lại là chuyện khác.
Mặc dù sống hai kiếp người nhưng cục tức này Thẩm Lâm nghẹn đến khó chịu.
"Choang!"
Một tiếng động nhẹ từ xa truyền đến, quay đầu nhìn lại, Thẩm Lâm thấy một cái chai thủy tinh rơi trên mặt đất.
Ba bóng người cầm túi nilon cũ nát nhanh chóng lao về phía cái chai thủy tinh đó.
Chỉ trong nháy mắt, một bóng người chạy nhanh nhất đã nhặt được cái chai thủy tinh lên, còn hai người kia thì cúi đầu ủ rũ đi về.
"Đã là thời đại nào rồi mà các ông còn nhặt rác, không biết cái nghề này vừa không kiếm được tiền lại còn mệt bở hơi tai à?" Thẩm Lâm lớn tiếng nói với hai bóng người đang ủ rũ kia.
Hai người nhặt rác quay đầu lại, thấy Thẩm Lâm ngồi trên xe ba bánh, bọn họ đối với lời của Thẩm Lâm tuy không thích nghe nhưng cũng không nói gì nhiều.
"Sao, tưởng tôi không biết nghề các ông kiếm được bao nhiêu tiền à? Các ông kịch kim một ngày cũng chỉ kiếm được hai ba đồng, nhưng ông anh họ tôi, ổng ở Đông Hải thu phế liệu, đặc biệt là vào mấy cơ quan đơn vị thu báo cũ, một ngày có thể kiếm được hơn hai mươi đồng."
Thẩm Lâm cố ý nói to: "Bây giờ người ta toàn đi thu mua rồi, ai còn đi nhặt nữa!"
Vừa nói, Thẩm Lâm vừa đạp xe ba bánh định đi, mà ba người nhặt rác kia lúc này ai nấy trên mặt đều lộ ra vẻ quan tâm.
Một người đàn ông mặt mày hốc hác chặn ngay Thẩm Lâm lại nói: "Cậu thanh niên, những điều cậu nói đều là thật sao?"
"Sao lại không thật? Tôi nói cho ông biết, anh họ tôi vốn định kéo tôi đi thu báo cũ, nhưng tôi thấy cái nghề này hơi mất mặt nên không làm." Thẩm Lâm cố ý nói: "Nếu ông không tin thì tự mình đi thử xem."
"Nghe anh họ tôi bảo, béo bở nhất chính là các cơ quan đơn vị, báo cũ sách cũ trong đó chất thành từng đống, báo cũ của một đơn vị thôi cũng kiếm được mấy chục đồng."
"Nhưng muốn thu báo ở những nơi đó, có lúc cần tìm người quen, nếu không người ta chưa chắc đã bán cho ông đâu!"
Nói đến đây, Thẩm Lâm không dừng lại nữa, y không biết cách mình nói ba người kia có thử hay không, nhưng y tin rằng, chỉ cần mình nói nhiều, người thử nhất định sẽ có.
Bên phía Lưu béo, mình không làm gì được gã, nhưng y không tin Lưu béo có bản lĩnh lớn đến mức thực sự nuốt trọn cả cái thị trường báo cũ này.
Một người, hai người, ba người...
Đạp xe ba bánh, Thẩm Lâm cứ đi vòng vòng trên đường phố, chỉ khoảng hai tiếng đồng hồ, Thẩm Lâm đã nói cho cả trăm người cùng nghề thu đồng nát biết việc thu phế liệu kiếm được tiền, vào cơ quan đơn vị thu báo cũ kiếm được càng nhiều tiền.
Những người cùng nghề này có người bán tín bán nghi, có người thì trực tiếp thử ngay.
Dù sao thì đối với bọn họ, thử một chút cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Còn bản thân Thẩm Lâm thì đạp xe ba bánh của mình, nhanh chóng đi về hướng chợ.
Đại học sắp khai giảng rồi, Thẩm Lâm định đến chợ nhập ít đồ, nhân cơ hội tân sinh viên nhập học, kiếm thêm một mớ thật đậm.
Và ngay khi Thẩm Lâm cắm đầu vào chợ nhập hàng thì những lời y tung ra cuối cùng cũng bắt đầu có tác dụng.
Lư Hoành Cách đạp xe ba bánh, ngâm nga câu hát, trong lòng sướng âm ỉ!
Không cần làm việc nặng, chỉ vào cơ quan thu ít báo cũ, một ngày cũng kiếm được hai mươi đồng, chuyện tốt như thế khiến gã cảm thấy như đang nằm mơ vậy.
Nhưng đây là sự thật!
Mặc dù hai mươi đồng này có một nửa phải đưa cho ông anh họ Lưu béo, nhưng đối với tình cảnh này, Lư Hoành Cách từ tận đáy lòng không cảm thấy có gì không đúng.
Dù sao thì công việc này là do anh họ giới thiệu cho mình, nếu không nhờ anh họ, mình căn bản không kiếm được nhiều tiền thế này.
Còn cái thằng ranh con trước đây dựa vào cái này kiếm tiền thì đã bị anh họ mình trực tiếp đá ra khỏi nghề này rồi.
Mày làm trước thì đã sao?
Mày không có quan hệ, mối làm ăn này đến lượt mày chắc!
Nhà máy bột mì!
Nhìn tòa nhà văn phòng bề thế kia, Lư Hoành Cách cảm thấy đây là một miếng thịt béo. Mình thu dọn một chút, nói không chừng chỉ riêng báo chí cũng kiếm được hơn ba mươi đồng ấy chứ?
"Anh tìm ai?" Ông bác bảo vệ mặc đồ công nhân màu vàng đất chặn đường Lư Hoành Cách lại.
Lư Hoành Cách thành thạo rút ra một điếu thuốc đưa tới nói: "Ông anh, em là người thu báo cũ, Trưởng phòng Trần bảo em đến ạ."
Ông bác bảo vệ nhận thuốc lá kẹp vào sau tai một cách thành thục, sau đó mang theo chút nghi ngờ nói: "Không đúng, vừa nãy có một người thu báo cũ vào rồi, bây giờ đang thu đấy? Đúng rồi, các trưởng phòng ở đây không ai họ Trần cả."
Không có Trưởng phòng Trần, bây giờ còn có người đang thu đồng nát, hai tin tức khiến Lư Hoành Cách ngẩn người ra.
"Bác ơi, bác bảo bên trong có người đang thu báo cũ ạ?" Nghĩ đến số tiền vốn thuộc về mình lúc này lại bị người khác cướp mất, mắt Lư Hoành Cách đỏ ngầu lên.
Ông bác bảo vệ thấy có người nghi ngờ lời mình, lập tức không vui nói: "Sao, anh nghĩ chuyện này tôi còn lừa anh chắc, nếu anh không tin thì đi theo tôi mà xem."
Ngay lúc ông bác bảo vệ đang nói chuyện, một chiếc xe ba bánh nửa mới từ trong nhà máy đi ra, trên xe ba bánh lúc này chất đầy báo cũ.
Một người đàn ông mặc áo ba lỗ trắng, cả người trông khoảng hơn ba mươi tuổi đang đắc ý đi về phía cổng.
"Mày... sao mày lại thu báo cũ ở đây, mày đứng lại cho tao." Lư Hoành Cách trực tiếp chặn giữa đường.
Áo ba lỗ trắng nhanh chóng phanh xe, lập tức nhìn thấy chiếc xe ba bánh cũ nát của Lư Hoành Cách. Mặc dù trên xe ba bánh này đồ đạc không nhiều nhưng là người cùng nghề, gã đàn ông vẫn ngay lập tức xác định được thân phận của Lư Hoành Cách.
Cùng nghề là oan gia!
Đặc biệt là kẻ chặn đường mình không cho đi, lại càng là oan gia trong oan gia!
"Mày có việc gì à?" Áo ba lỗ trắng không khách khí nói với Lư Hoành Cách.
"Anh họ tao bảo rồi, báo cũ ở đây là do tao thu, anh ấy đã nói với Trưởng phòng Trần ở đây rồi." Lư Hoành Cách hít sâu một hơi, trầm giọng nói.
"Trưởng phòng Trần?" Áo ba lỗ trắng cười khẩy một tiếng nói: "Tao chả biết ai là Trưởng phòng Trần cả, tao thu báo cũ ở đây là do bác tư tao đồng ý đấy."
Nói đến đây, gã bảo ông bác bảo vệ: "Chú Lý, chú biết Trưởng phòng Trần nó nói là ai không?"
"Văn phòng nhà máy bột mì chúng ta họ Trần chỉ có cậu Tiểu Trần làm văn thư thôi, người nó nói sẽ không phải là Tiểu Trần chứ?"
Ông bác bảo vệ nói đến đây liền bảo Lư Hoành Cách: "Nhà máy bột mì chúng tôi có kỷ luật, anh mà còn chặn cổng, đừng trách tôi gọi người đưa anh đến đồn công an đấy."
Khí thế của Lư Hoành Cách lập tức xẹp xuống không ít, bây giờ đang là đợt "nghiêm đả" (trấn áp tội phạm), gã không muốn bị đưa đến đồn công an đâu.
Khi gã bất giác tránh đường, tên áo ba lỗ trắng đạp xe ba bánh, lắc lư đi về phía trước.
"Bác ơi, bác có thể cho cháu vào tìm Trưởng phòng Trần một chút được không?" Lư Hoành Cách rời đi thế này có chút không cam tâm, lại rút ra một điếu thuốc đưa cho ông bác bảo vệ.
Ông bác bảo vệ nhận thuốc, tiện tay chỉ một thanh niên đang đi ra nói: "Tiểu Trần, cậu qua đây một chút, có người tìm?"
Thanh niên nghe thấy tiếng gọi của ông bác bảo vệ liền chạy nhanh tới nói: "Bác Lý, bác có việc gì ạ?"
"Người ta tìm Trưởng phòng Trần các cậu đấy." Ông bác bảo vệ nói xong liền ngồi xuống chiếc ghế tre của mình, ung dung phe phẩy quạt hương bồ.
Cậu thanh niên Tiểu Trần liếc nhìn Lư Hoành Cách một cái rồi nói: "Anh tìm tôi có việc gì?"
"Xin hỏi anh có phải là Trưởng phòng Trần không, tôi là em họ của Lưu béo, Lưu béo ở trạm thu mua phế liệu ấy." Lư Hoành Cách vừa nói vừa cẩn thận rút một điếu thuốc đưa tới.
Tiểu Trần nhận thuốc, tùy ý nhìn một cái rồi nói: "Tôi đang định nói với anh họ anh đây? Anh đã đến rồi thì tôi đỡ mất công chạy một chuyến."
"Anh nói với anh họ anh, báo cũ của nhà máy chúng tôi anh ta đừng có tơ tưởng nữa, Chánh văn phòng chúng tôi đã sắp xếp người rồi."
Tiểu Trần nói đến đây liền xua tay với Lư Hoành Cách: "Anh đi chỗ khác mà lượn đi."