Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đánh vảy, cho dầu, rán cá...
Chỉ mất năm phút đồng hồ, món canh đầu cá đậu phụ đã được Thẩm Lâm dùng nồi đất hầm trên bếp than tổ ong. Trời nóng nấu cơm, đối với Thẩm Lâm mà nói, đúng là một trải nghiệm chua cay không gì sánh bằng.
Nhanh chóng dùng nước lạnh rửa mặt một cái, Thẩm Lâm đang định kho tàu phần cá còn lại thì cửa nhà "cạch" một tiếng mở ra.
Lỗ Tiểu Vinh mang theo vẻ mệt mỏi, nhanh chóng đi về phía nhà bếp, khi cô nhìn thấy nồi canh cá đã bắt đầu chuyển sang màu trắng sữa, mũi không kìm được khịt khịt vài cái.
Mùi thơm nức mũi, thực sự quá hấp dẫn.
Tuy nhiên lúc này, Lỗ Tiểu Vinh vẫn nghiêm túc nói với Thẩm Lâm: "Thẩm Lâm, chúng ta vừa mới ăn thịt, hôm nay lại ăn cá liệu có quá... quá lãng phí không?"
Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh với vẻ mặt trịnh trọng, cười nói: "Có gì mà lãng phí, đều chui vào bụng hai vợ chồng mình cả, có vứt đi đâu."
Nghe có vẻ rất có lý!
Nhưng Lỗ Tiểu Vinh nghĩ đến giá tiền của những thứ ăn trong nhà mấy ngày nay, lập tức có chút xót ruột nói: "Thẩm Lâm, ý em là, chúng ta ăn uống thế này tốn tiền quá."
"Chúng ta có thể, ăn uống giống như trước đây được không?"
Thẩm Lâm không muốn tranh luận với Lỗ Tiểu Vinh về chuyện nhỏ nhặt này, y cười nói: "Được được được, vậy chúng ta hạ bất vi lệ (không có lần sau), lần này ăn rồi, mấy ngày tới sẽ không ăn cá thịt nữa."
Lỗ Tiểu Vinh nghe những lời không thật lòng của Thẩm Lâm, bất lực lắc đầu. Cô còn muốn nói gì đó nhưng nghe Thẩm Lâm bảo: "Chỗ thân cá còn lại này, anh đang định kho tàu, em làm việc cả ngày rồi, ra ngoài nghỉ ngơi chút đi."
Vừa nói, Lỗ Tiểu Vinh đã bị Thẩm Lâm đẩy ra khỏi bếp.
Nhìn Thẩm Lâm bận rộn trong bếp, trên mặt Lỗ Tiểu Vinh lộ ra một nụ cười, cô vừa thay giày xong thì nhìn thấy chiếc tủ lạnh cũ đặt trong phòng Thẩm Lâm.
Mùi tương nồng nặc khiến Lỗ Tiểu Vinh cảm thấy buồn nôn, cô sợ Thẩm Lâm lại bắt cô đi bệnh viện nên nhanh chóng đi đến cửa sổ, hít sâu hai hơi không khí trong lành, lúc này mới đỡ hơn.
Mình bị làm sao thế này, trước đây ngửi mùi tương đậu cũng đâu có khó chịu thế này đâu!
Lỗ Tiểu Vinh cảm thấy dạo này mình dường như có không ít vấn đề, ví dụ như luôn cảm thấy người không có sức, ví dụ như động tí là muốn nôn, ví dụ như cảm thấy ngủ mãi không tỉnh...
Mình có phải nên đi bệnh viện khám không nhỉ?
Nghĩ đến bệnh viện, Lỗ Tiểu Vinh đột nhiên nhớ ra, kỳ "lệ giả" (kinh nguyệt) của mình hình như đã trễ khá nhiều ngày rồi.
Chắc không trùng hợp thế đâu, Lỗ Tiểu Vinh nghi ngờ trong lòng, cô nén suy nghĩ của mình xuống rồi đi ra khỏi phòng.
"Thẩm Lâm, cái tủ lạnh cũ này là anh thu à?"
Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh đang kinh ngạc, tùy ý nói: "Cường Tử vừa mang đến, anh thấy cái tủ lạnh này chúng ta có thể giữ lại dùng?"
"Thẩm Lâm, sửa tủ lạnh cũ đắt lắm đấy, em nhớ nhà Xưởng trưởng Thạch ở nhà máy bố em tủ lạnh không làm lạnh nữa, riêng tiền sửa chữa đã tốn tròn bốn trăm đồng đấy!"
Lỗ Tiểu Vinh nói đến đây, trong giọng nói mang theo một tia bất lực: "Sửa xong rồi, dùng được hai năm thì tủ lạnh lại hỏng, Xưởng trưởng Thạch nói gì cũng không nỡ sửa nữa."
"Anh kiếm cái này về, cho dù sửa được cũng không kiếm được tiền đâu."
Sửa cái tủ lạnh không làm lạnh tốn bốn trăm!
Cái này nếu đặt ở đời sau, lương bình quân năm sáu ngàn một tháng thì cũng coi là giá bình thường, nhưng bây giờ, lương bình quân chỉ có bốn năm mươi đồng thôi!
Nghĩa là, bơm gas lạnh cho tủ lạnh, chi phí chưa đến vài hào, thu phí một phát bốn trăm đồng, cái này cũng quá kiếm lời rồi!
Trong lòng Thẩm Lâm thầm mắng, nhưng ngoài mặt, y lại cười nói: "Sửa cái tủ lạnh này không đắt thế đâu, anh sửa nó, cũng chỉ tốn mấy đồng bạc thôi."
Lỗ Tiểu Vinh có chút không dám tin nói: "Thật sự rẻ thế sao?"
Thẩm Lâm cười nói: "Có thật hay không, ngày mai em sẽ biết." Nói đến đây, Thẩm Lâm bảo Lỗ Tiểu Vinh: "Tiểu Vinh, em nghỉ ngơi trước đi, cơm sắp xong rồi."
Lỗ Tiểu Vinh nhìn Thẩm Lâm bận rộn, muốn qua giúp nhưng cô thấy động tác thành thạo của Thẩm Lâm, nhất thời lại không tìm được chỗ nào mình có thể giúp.
Hai mươi phút sau, một nồi canh đầu cá đậu phụ lớn, một đĩa cá kho tàu được bưng lên bàn, ngửi thấy mùi thơm nức mũi của canh cá, Lỗ Tiểu Vinh không kìm được nuốt nước miếng.
"Làm mệt cả ngày rồi, ăn nhiều chút đi." Thẩm Lâm múc cho Lỗ Tiểu Vinh một bát canh cá trước, cười nói.
Lỗ Tiểu Vinh dùng thìa uống một ngụm, cảm thấy một mùi thơm xộc thẳng vào mũi, cô như gió cuốn mây tan uống hết bát canh cá, lúc này mới lại nói với Thẩm Lâm: "Thẩm Lâm, chúng ta cứ ăn thế này mãi, thực sự tốn tiền quá."
"Mấy đồ ăn này, chẳng tốn mấy đồng đâu." Thẩm Lâm tùy ý nói: "Hơn nữa, em còn phải bổ sung thêm dinh dưỡng."
Thẩm Lâm uống hết một bát canh cá, lúc này mới nói: "Tiểu Vinh, anh có chuyện muốn nói với em, sáu trăm đồng kia đưa cho anh dùng trước được không?"
Sắc mặt Lỗ Tiểu Vinh lập tức trở nên nghiêm túc: "Anh dùng sáu trăm đồng làm gì?"
Những việc Thẩm Lâm làm trước đây khiến Lỗ Tiểu Vinh bây giờ vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về y, cho nên Thẩm Lâm bỗng nhiên đòi sáu trăm đồng, Lỗ Tiểu Vinh lập tức cảnh giác.
"Hai hôm nay các trường đại học khai giảng, anh định bày sạp ở cổng trường đại học, bán ít đồ dùng sinh hoạt, hôm nay đã đặt hàng xong rồi, ngày mai cần tiền lấy hàng." Thẩm Lâm cũng không giấu giếm chuyện này, nói thẳng với Lỗ Tiểu Vinh.
Bán đồ ở trường đại học?
Lỗ Tiểu Vinh ngẩn người ra, trong lòng cô, đại học là nơi thần thánh, ở đó sao có thể bán đồ được chứ?
Nhưng mà, Thẩm Lâm nói thản nhiên như thế, dường như...
"Bán đồ ở trường đại học, có thể kiếm nhiều hơn anh đi thu phế liệu không?" Lỗ Tiểu Vinh do dự một chút, vẫn không yên tâm hỏi.
Biểu cảm này của Lỗ Tiểu Vinh chẳng những không khiến Thẩm Lâm tức giận mà ngược lại y còn thấy vui, bởi vì một người có chút kiêu ngạo như Lỗ Tiểu Vinh mà nói vậy, chứng tỏ cô đang quan tâm đến mình.
Thẩm Lâm cười nói: "Đương nhiên kiếm nhiều hơn bán phế liệu rồi, nếu không thì anh làm cái này làm gì."
Nói đến đây, Thẩm Lâm lắc đầu bảo: "Tiếc là, vụ làm ăn này cũng chỉ được mấy ngày khai giảng, qua mùa khai giảng thì không ngon ăn thế nữa."
"Em đi lấy cho anh." Lỗ Tiểu Vinh vừa nói vừa đứng dậy khỏi bàn ăn.
Thẩm Lâm nắm lấy tay Lỗ Tiểu Vinh nói: "Không cần gấp thế, bây giờ anh chưa dùng, ăn cơm xong hẵng nói."
Lỗ Tiểu Vinh vừa ăn cơm vừa lẳng lặng quan sát Thẩm Lâm, cô phát hiện thói quen ăn uống của Thẩm Lâm tuy không đổi nhưng lúc này cảm giác Thẩm Lâm mang lại cho cô lại thêm không ít sự gần gũi.
"Ợ!"
Sau khi uống bát canh cá thứ ba, Lỗ Tiểu Vinh nói với Thẩm Lâm: "Thẩm Lâm, em nói cho anh biết, lần sau anh đừng nấu ngon thế, em lại ăn no căng rồi."
Thẩm Lâm cười cười, vừa định nói chuyện thì tiếng gõ cửa vang lên, bên ngoài truyền đến tiếng của Cường Tử: "Anh Thẩm, em mua đồ về rồi."
Thẩm Lâm mở cửa, thấy Cường Tử mồ hôi nhễ nhại cầm một đống đồ đi tới. Thẩm Lâm nhận lấy đồ liếc qua vài lần rồi nói với Cường Tử: "Cường Tử, cảm ơn nhé."
"Anh nói gì thế, giúp anh làm việc là chuyện nên làm mà." Cường Tử nói đến đây, ánh mắt rơi vào chỗ canh cá còn lại, không kìm được nuốt nước miếng.
Mùi canh cá này, thực sự quá thơm.
*