Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lỗ Tiểu Vinh nhìn Thẩm Lâm tươi cười hớn hở, hừ một tiếng nói: "Có phải anh định bảo em là, đợi bán cái tủ lạnh này đi thì mục tiêu nhỏ của anh hoàn thành rồi không?"
"Cái tủ lạnh này trong thời gian ngắn anh không định bán." Thẩm Lâm cười với Lỗ Tiểu Vinh: "Sao cũng phải qua cái mùa hè này đã."
Nhìn Thẩm Lâm cười hi hi ha ha, Lỗ Tiểu Vinh không nói gì nữa, nhớ ra trên bếp còn đang hầm sườn, Thẩm Lâm nhanh chóng chạy vào bếp.
Lỗ Tiểu Vinh quay đầu đi về phòng mình, tự dưng lại nghĩ đến mục tiêu nhỏ một ngàn đồng, cô đột nhiên cảm thấy, số tiền này đối với cô dù sao cũng phải tích cóp mấy năm, nhưng đối với Thẩm Lâm, đúng là mục tiêu nhỏ thật.
Thẩm Lâm chỉ cần muốn là có thể nhanh chóng kiếm đủ một ngàn đồng.
Canh sườn, dưa chuột trộn, cộng thêm bánh bao hấp rất mềm, cho dù là Lỗ Tiểu Vinh cũng không kìm được ăn uống ngon miệng.
Sau khi uống bát canh sườn thứ hai, Lỗ Tiểu Vinh trịnh trọng đặt bát xuống nói: "Thẩm Lâm, cuộc sống mấy ngày nay của chúng ta thực sự quá tốt rồi, em thấy là, chúng ta đừng như thế nữa."
"Sau này ăn uống đơn giản chút là được."
Nhìn Lỗ Tiểu Vinh nghiêm túc, Thẩm Lâm biết lúc này tranh cãi gì cũng vô dụng, cho nên y trịnh trọng nói: "Được, anh nghe em."
"Đúng rồi, anh nhập hàng thế nào rồi?" Lỗ Tiểu Vinh không nhịn được hỏi.
"Hàng hóa đều đã được anh khóa trong xe ba bánh rồi, ngày mai là có thể đi bán, sáu trăm đồng kia về cơ bản tiêu sạch rồi."
Thẩm Lâm vừa uống canh vừa nói với vẻ hoàn toàn không để ý.
Sáu trăm đồng, tiêu sạch sành sanh một lúc, tuy cảm thấy Thẩm Lâm nhập hàng nhưng Lỗ Tiểu Vinh vẫn thấy hơi xót.
Dù sao thì, đây chính là sáu trăm đồng, tiêu nhanh quá đi mất!
"Ngày mai lúc nào anh đi dọn hàng?" Lỗ Tiểu Vinh ra vẻ tùy ý nói.
"Sáng sớm mai anh đi ngay, dù sao trường sư phạm khai giảng, người đến lúc nào cũng có." Thẩm Lâm vừa uống canh vừa nói.
Lỗ Tiểu Vinh gật đầu nói: "Lát nữa em rửa bát, anh nghỉ ngơi sớm đi. Đúng rồi, câu chuyện anh kể ấy, em sắp viết xong rồi, đợi lúc nào anh rảnh, giúp em xem kỹ xem có chỗ nào cần sửa không."
Thẩm Lâm biết Lỗ Tiểu Vinh đang viết lại "Lưu Lạc Địa Cầu" mình kể, đối với chuyện này y không hề phản đối, lập tức nói: "Được."
Rửa bát xong, khi Lỗ Tiểu Vinh từ bếp đi ra thì phát hiện Thẩm Lâm thế mà lại lấy ra một chai nước cam ép vừa làm lạnh xong.
Anh ấy vừa xem nhanh bản thảo, vừa ung dung uống nước cam ép, thần sắc rất tự đắc.
Tình cảnh này khiến Lỗ Tiểu Vinh có cảm giác bất lực.
Tên này không tôn trọng thành quả lao động của mình chút nào cả?
"Bà xã, văn phong của em rất tốt, anh thấy rất hay, thừa sức đăng báo." Thẩm Lâm đặt bản thảo xuống, lại từ tủ lạnh lấy ra một chai nước cam ép đưa cho Lỗ Tiểu Vinh: "Nào, uống chai nước, em rửa bát vất vả rồi."
"Nước này của chúng ta, không phải để bán sao?" Lỗ Tiểu Vinh nhìn chai nước Thẩm Lâm đưa.
"Là để bán mà, nhưng đồ để bán đâu có nói chúng ta không được uống." Thẩm Lâm vẻ mặt không quan tâm: "Cũng chỉ mấy hào thôi mà."
Anh nói nghe có lý quá cơ!
Lỗ Tiểu Vinh nhìn chai nước cam ép đã mở, trong lòng cảm thấy hơi bực, nhưng sau khi cô bực bội uống một ngụm, cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Mà khi cô học theo Thẩm Lâm ngồi nghiêng trên ghế, vắt chéo chân, ung dung uống nước, cô cảm thấy càng sảng khoái hơn.
Nhưng chưa sảng khoái được bao lâu, cảm giác cuộn trào trong bụng lại ập tới. Lần này Lỗ Tiểu Vinh cảm thấy đặc biệt khó chịu, không kìm được chạy về phía bồn nước.
"Ọe, ọe..."
Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh khó chịu nói: "Tiểu Vinh, ngày mai chúng ta đi khám chút nhé?"
Lỗ Tiểu Vinh ngẩn người ra, lúc này mới nói: "Em hai hôm nay vừa đổi vị trí làm việc, bận không mở mắt ra được, hay là đợi mấy hôm nữa đi."
Thẩm Lâm còn định khuyên nữa thì Lỗ Tiểu Vinh đã nói trước: "Em hứa với anh, nếu còn tình trạng này nữa, em nhất định sẽ đi khám."
Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh kiên quyết cũng không khuyên nữa, con còn nhỏ, mấy hôm nữa đi khám cũng không muộn. Hơn nữa y có thể cảm nhận rõ ràng quan hệ giữa Lỗ Tiểu Vinh và y đã bắt đầu ấm lên, mà càng để Lỗ Tiểu Vinh biết muộn thì càng tốt cho đứa bé trong bụng cô.
Hai căn phòng, hai người, vẫn là một người viết lách, một người sửa đồ, ánh đèn lờ mờ kéo dài bóng hai người.
Sáu giờ bốn mươi sáng, Thẩm Lâm và Lỗ Tiểu Vinh gần như dậy cùng lúc. Hai người vừa rửa mặt vừa nghe tin tức trên đài phát thanh, tỏ ra ung dung tự tại.
Ngay lúc Thẩm Lâm bưng bát mì nấu bằng nước hầm sườn thừa hôm qua lên thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Ông tìm ai?" Lỗ Tiểu Vinh mở cửa, phát hiện người gõ cửa cô không quen, bèn lịch sự hỏi.
Người gõ cửa là hai người, một người trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, một người thì hơn sáu mươi. Người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi vóc dáng không cao nhưng cả người toát ra vẻ tinh ranh tháo vát.
Nhìn thấy Lỗ Tiểu Vinh mở cửa, người đàn ông trung niên cười ha hả nói: "Tôi họ Chung, xin hỏi đây có phải nhà thợ Thẩm không?"
Lỗ Tiểu Vinh ngẩn người, cô gần như theo bản năng định nói một câu ông tìm nhầm người rồi.
Ở đây làm gì có thợ Thẩm nào, ở đây chỉ có Thẩm Lâm.
Nhưng chỉ trong chớp mắt cô đã phản ứng lại, thợ Thẩm trong miệng người ta nói, chẳng phải là Thẩm Lâm nhà mình sao?
"Các ông tìm Thẩm Lâm có việc gì không?" Lỗ Tiểu Vinh hỏi đầy cẩn thận.
"Người bạn này của tôi muốn mua cái radio, nhưng hai hôm nay thợ Thẩm đều không ra chợ nên chúng tôi đến hỏi thăm." Lão Chung mở miệng nói rõ ý định.
Lỗ Tiểu Vinh ngẩn người, gặp tình huống này cô không biết giải quyết thế nào.
Lúc này, Thẩm Lâm đi ra, nhìn thấy Lão Chung liền ngạc nhiên nói: "Ông Chung sao ông lại đến đây?"
"Bạn tôi muốn mua radio cũ của cậu, đã đợi ở chợ hai ngày rồi mà không tìm thấy cậu, may mà gặp người quen cùng nhà máy cậu mới biết cậu sống ở đây." Lão Chung cười híp mắt nói: "Cho nên mới tìm đến tận cửa."
Thẩm Lâm cười nói: "Ái chà, hai hôm nay hơi bận nên không đi chợ sớm."
Lão Chung cười nói: "Thợ Thẩm, chuyện của cậu chúng tôi đều nghe nói cả rồi, ngay cả đồn công an cũng bảo tay nghề cậu tốt, chúng tôi sao có thể không tin cậu chứ?"
"Cậu không biết đâu, bây giờ trên thị trường có không ít người đang đợi mua radio cũ của cậu đấy?"
Thẩm Lâm nhìn Lão Chung nhiệt tình, bèn chỉ vào cái radio đang phát nói với Lão Chung: "Ông Chung, nhà tôi chỉ còn lại cái radio này thôi, nếu ông muốn thì cứ lấy đi."
"Nếu không ưng thì đợi mấy hôm nữa, có hàng tôi sẽ mang đến cho ông."
Người bạn hơn sáu mươi tuổi đi cùng Lão Chung lúc này ánh mắt lại rơi vào cái đài cassette để trong phòng Thẩm Lâm.
"Thợ Thẩm, cái đài này cũng là do cậu thu về à? Tôi muốn hỏi chút, đài này cậu có bán không?"
Thẩm Lâm cắm điện đài cassette, rồi bỏ cuộn băng Đặng Lệ Quân mà không biết Lỗ Tiểu Vinh mua từ bao giờ vào trong đài, ấn nút một cái, tiếng hát của Đặng Lệ Quân vang lên trong phòng.
"Ngọt ngào, nụ cười của anh thật ngọt ngào
Như hoa nở trong gió xuân
Nở trong gió xuân
Ở đâu, em đã gặp anh ở đâu..."
Nghe tiếng hát trong trẻo này, Lão Chung và bạn đồng hành đều nở nụ cười, ngay sau đó, Thẩm Lâm vặn nút điều chỉnh, cái đài đang hát bỗng chuyển sang phát tin tức tròn vành rõ chữ.
"Cái đài này bao nhiêu tiền?" Bạn của Lão Chung có chút nóng vội hỏi Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm tự tin nói: "Cái đài này dùng bốn năm năm rồi, nhưng tôi vừa sửa sang lại một lượt, về cơ bản trong vòng bốn năm năm tới sẽ không xuất hiện vấn đề gì."
"Có vấn đề thì tôi có thể bao sửa chữa."
Bạn của Lão Chung nghe Thẩm Lâm nói vậy, sự do dự trong lòng lại giảm đi vài phần, đối với bạn của Lão Chung mà nói, ông ta chỉ sợ một điểm, đó là cái đài này lại hỏng.
Bây giờ Thẩm Lâm đảm bảo sửa, điều này coi như giải quyết nỗi lo lớn nhất của ông ta.
"Giá đài mới tôi không nói hai vị cũng rõ, cái đài cũ này của tôi, các ông đã đến tận nhà, tôi cũng không đòi nhiều, một trăm đồng, ông ưng thì lấy đi."
Thẩm Lâm nói giá xong thì bình thản nhìn bạn của Lão Chung.
Bạn của Lão Chung quan sát kỹ đài cassette của Thẩm Lâm, lại thao tác nhanh một hồi, lúc này mới nói: "Thợ Thẩm, cái đài của cậu, tôi lấy."
Vừa nói, người này vừa bảo Lão Chung: "Tiểu Chung à, tiền trong tay tôi hơi thiếu, cậu cho tôi vay hai mươi đồng."
Lão Chung cười ha hả nói: "Chỗ tôi đang cầm đúng hai mươi đồng, cho ông vay tất đấy."
Hai phút sau, Lão Chung và bạn cáo từ rời đi, từ thần sắc hai người, Thẩm Lâm cảm thấy hai người rất hài lòng với cuộc giao dịch lần này.
"Tiểu Thẩm, sau này có đồ tốt gì nhất định phải giữ cho tôi nhé, tôi sống ngay sau con dốc cách nhà cậu không xa đâu." Lão Chung lúc đi cười híp mắt nói.
Thẩm Lâm tiễn người xong liền đưa tròn mười tờ "Đại Đoàn Kết" cho Lỗ Tiểu Vinh nói: "Bà xã, tiền này em giữ đi, cái này chưa ăn cơm xong đã có người mang tiền đến, đúng là không biết tìm ai nói lý đi!"
Nhìn Thẩm Lâm vẻ mặt đắc ý, Lỗ Tiểu Vinh không kìm được nói: "Anh giỏi rồi chứ gì, ăn cơm."
Thẩm Lâm tuy nói chuyện nhưng tốc độ ăn mì cũng không chậm, lát nữa y còn phải đến Học viện Kỹ thuật Đông Châu bày sạp nữa cơ mà? Không thể đến muộn được.
*