Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Là mười một đồng hai hào."
Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh có vẻ không dám tin, không giấu được sự phấn khích: "Bà xã, hiện giờ nghiệp vụ của anh còn chưa thạo, qua hai hôm nữa sẽ còn nhiều hơn."
Nhìn Thẩm Lâm tràn đầy tự tin, Lỗ Tiểu Vinh không nói nhiều, cô chỉ lặng lẽ đặt tờ biên lai trong tay xuống.
"Đói rồi đúng không, mau ăn cơm thôi, canh cá này nguội thì mất ngon." Thẩm Lâm thấy Lỗ Tiểu Vinh bình thản như không, trong lòng hơi thất vọng một chút.
Dù sao thì bản thân mình thời trẻ đã mang lại cho Lỗ Tiểu Vinh quá nhiều thất vọng.
Canh cá, bánh ngô bột vàng, một ngọn đèn điện chỉ mười lăm watt tỏa ra ánh sáng lờ mờ!
Mặc dù điều kiện không thể so với kiếp trước đèn đuốc sáng trưng nhưng giờ phút này Thẩm Lâm lại vô cùng mãn nguyện.
Lúc này Thẩm Lâm vẫn còn chút hưng phấn của việc trùng sinh, y vừa ăn cơm vừa nói chuyện với Lỗ Tiểu Vinh, nhưng phản ứng của Lỗ Tiểu Vinh vẫn cứ nhạt nhẽo.
"Uống đi!" Thẩm Lâm bưng bát lên, nhét cứng vào tay Lỗ Tiểu Vinh, đây là cách của y. Không ủy mị ướt át, nhưng thực tế chân thành.
Lỗ Tiểu Vinh sững người.
Từ lúc kết hôn đến giờ, Thẩm Lâm chưa bao giờ gắp thức ăn cho cô.
Lúc này hốc mắt Lỗ Tiểu Vinh thâm quầng, ánh mắt ảm đạm, không chút thần sắc, trông yếu đuối bất lực nhưng tuyệt nhiên không có sự nhu thuận của người phụ nữ. Biểu cảm cô đờ đẫn, dường như tư duy đã đông cứng lại, một sự quan tâm đã lâu không gặp, một chỗ dựa ấm áp, trong lòng trào dâng một dòng nước ấm vừa ngọt ngào vừa tủi thân, nhưng trên mặt cô vẫn giữ một vẻ lạnh lùng kìm nén.
Thẩm Lâm ân cần chu đáo như thế này, liệu có thể kiên trì được bao lâu đây, Lỗ Tiểu Vinh chẳng nắm chắc chút nào.
Dù sao thì trước đây y cũng từng nói sẽ sửa đổi, chỉ là lần sau lại càng khiến cô thất vọng hơn lần trước.
Đừng nhìn y bây giờ ra vẻ con người, có vẻ đối tốt với mình, một khi tụ tập với đám bạn bè xấu kia, hai lạng nước đái ngựa đổ vào bụng, đoán chừng lại chẳng biết mình là ai nữa!
"Anh ăn đi, tôi không ăn hết." Lỗ Tiểu Vinh đẩy bát canh cá Thẩm Lâm đưa quay trở lại.
"Đừng mà bà xã, chỉ là một con cá thôi, không đáng để đẩy qua đẩy lại thế đâu, em mau ăn đi!"
"Sau này chúng ta sẽ thường xuyên được ăn cá."
Lỗ Tiểu Vinh đành phải nhận lấy, dùng thìa nhỏ múc một ngụm canh đưa vào miệng, mùi vị quả nhiên tươi ngon lạ thường. Xem ra Thẩm Lâm làm món cá nấu canh chua, bát canh màu trắng sữa này, tươi ngon, chua chua, đậm đà, Lỗ Tiểu Vinh quả thực ăn uống ngon miệng hẳn.
"Để anh dọn cho." Thấy Lỗ Tiểu Vinh định rửa bát, Thẩm Lâm vội vàng giành lấy. Từ nay về sau, y phải cưng chiều vợ mình hết mực.
Y biết người phụ nữ của mình vừa mới mang thai, y không dám mạo hiểm dù chỉ một chút.
Lỗ Tiểu Vinh nhìn Thẩm Lâm không nói không rằng đi vào bếp, rất lấy làm lạ.
Chỉ có hai cái bát nên rửa rất nhanh, khi Thẩm Lâm đang suy nghĩ xem nên nói chuyện với Lỗ Tiểu Vinh thế nào thì ra ngoài phát hiện Lỗ Tiểu Vinh đã vào phòng ngủ.
Trong phòng ngủ tắt đèn, Thẩm Lâm suy nghĩ một chút, cuối cùng không làm phiền Lỗ Tiểu Vinh.
Y đã làm tổn thương Lỗ Tiểu Vinh sâu sắc đến thế, giờ vết bầm trên mặt còn chưa tan, làm được một bữa cơm thế này rồi nói vài câu hay ho mà cho qua chuyện thì sao có thể chứ.
Lâu ngày mới thấy lòng người, mình muốn cứu vãn trái tim Lỗ Tiểu Vinh, quan trọng nhất vẫn là sống cho tốt những ngày tháng sau này.
Nhìn căn nhà trống trải, Thẩm Lâm lắc đầu.
Y nhớ lúc mới cưới, trong nhà chẳng những có một chiếc tivi đen trắng mười bốn inch hiệu Sao Kim, còn có đài cassette, còn có ghế sô pha giả da...
Chưa nói cái khác, "ba chuyển một kêu" (xe đạp, đồng hồ, máy khâu và đài radio), y đều có đủ cả!
Chỉ là sau này vì mình chơi bời lêu lổng, tivi bán rồi, đài cassette bán rồi, thậm chí ngay cả hai chiếc xe đạp của hồi môn của Lỗ Tiểu Vinh cũng bị mình bán đi đổi rượu uống.
Xem ra bản thân mình năm đó quả thực là đủ khốn nạn!
Nhưng sống lại lần nữa, Thẩm Lâm cảm thấy mình sẽ rất nhanh chóng kiếm lại được tất cả những thứ này.
Lục trong ngăn kéo ra một cái tua vít, Thẩm Lâm bắt đầu tháo chiếc radio kiểu cũ kia, đã quen nhìn những chiếc radio nhỏ bằng thẻ bài, đối với chiếc radio to bằng hai viên gạch này, Thẩm Lâm thật sự không yêu thương nổi.
Nhưng nguyên lý sửa radio đều như nhau, Thẩm Lâm từng chỉ dựa vào một cái mỏ hàn, một cái đồng hồ vạn năng mà sửa cả trăm ngàn chiếc radio.
Bây giờ không có đồng hồ vạn năng, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm.
Tua vít không được vừa vặn lắm, tốn khá nhiều sức Thẩm Lâm mới mở được nắp sau radio, thân máy phủ đầy bụi khiến Thẩm Lâm thầm hít một hơi.
Cái này đúng là đã lâu không được vệ sinh rồi!
Biết không thể dùng nước, Thẩm Lâm tìm một miếng vải khô, từ từ lau chùi bụi bẩn...
Lỗ Tiểu Vinh vào phòng, nằm trên giường, thả lỏng cơ thể, cô muốn thả lỏng cả suy nghĩ, không còn phập phồng lên xuống, đảo lộn tung hoành nữa, nhưng suy nghĩ đâu có nghe lời như cơ thể?
Cô lặng lẽ suy ngẫm về sự thay đổi của Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm thực sự đã đổi tính rồi sao?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu thì có một người bảo cô rằng, đây chỉ là hiện tượng tạm thời thôi.
Lúc Thẩm Lâm kết hôn với cô, tuy không được coi là quá xuất sắc nhưng ít nhất cũng là một thanh niên rạng rỡ, chỉ là cùng với việc bố chồng nghỉ hưu...
Nghĩ đến việc bố chồng nghỉ hưu, Lỗ Tiểu Vinh lại nghĩ đến công việc hiện tại của mình. Cô đã nghe phong thanh việc người ta muốn điều cô xuống phân xưởng.
Theo thâm niên của bản thân Lỗ Tiểu Vinh, với thân phận cán bộ như cô lẽ ra phải ở phòng ban cơ quan, nhưng giờ lại bị đày xuống phân xưởng.
Lý do cũng rất đường hoàng: Xuống cơ sở rèn luyện!
Trong lòng cay đắng, Lỗ Tiểu Vinh mặc dù rất khinh bỉ hành vi bề ngoài quang minh chính đại nhưng bên trong thì bẩn thỉu của một số người, nhưng cũng đành bất lực chấp nhận hiện thực này.
Cô không chấp nhận cũng không được, bởi vì Lỗ Tiểu Vinh lúc này căn bản không còn cách nào khác.
Anh ta đang làm gì nhỉ?
Lỗ Tiểu Vinh bỗng nghĩ đến Thẩm Lâm chưa vào phòng!
Trước đây, đối với Thẩm Lâm cô đã chết tâm, căn bản chẳng muốn quan tâm Thẩm Lâm có ra ngoài chơi bời hay không.
Nhưng bát canh cá hôm nay lại khiến trong lòng cô dấy lên một sự tò mò.
Đẩy cửa ra, Lỗ Tiểu Vinh nhìn thấy trên chiếc bàn ăn thấp lè tè, Thẩm Lâm đang nhờ ánh đèn lờ mờ sửa một chiếc radio trông đen sì.
"Đừng nghịch nữa, radio này phải tìm thợ chuyên nghiệp sửa." Lỗ Tiểu Vinh nhìn Thẩm Lâm hí hoáy nghiêm túc một lúc, nhẹ giọng nói.
Thẩm Lâm ngẩng đầu nhìn Lỗ Tiểu Vinh một cái, phát hiện dưới ánh đèn ảm đạm, Lỗ Tiểu Vinh gầy gò giống như một cây bạch dương mảnh mai, kiêu hãnh vươn cao!
"Em coi thường anh quá rồi bà xã, anh đã tìm ra bệnh rồi, hôm nay là sửa xong thôi."
Lỗ Tiểu Vinh nhìn cái hộp đen lốm đa lốm đốm kia, không khuyên nữa, nhưng đối với việc Thẩm Lâm có thể sửa được chiếc radio này, cô không tin.
Trong ấn tượng của cô, sở trường nhất của Thẩm Lâm lẽ ra phải là phá hoại radio mới đúng.
Lỗ Tiểu Vinh không nói thêm gì, không tiếng động đi vào phòng mình. Một ngày bôn ba, sau khi hoàn toàn thả lỏng, cô mơ mơ màng màng rồi bất giác chìm vào giấc mộng.
Nhưng ngay lúc cô sắp ngủ, một khúc nhạc du dương bỗng vang lên bên tai.
"Đêm cảng quân sự tĩnh lặng làm sao
Sóng biển khẽ ru chiến hạm
Người lính thủy trẻ đầu gối lên sóng biếc
Trong giấc mơ nở nụ cười ngọt ngào
Gió biển ơi hãy thổi nhẹ
Sóng biển ơi hãy ru êm..."
Mới đầu, Lỗ Tiểu Vinh còn tưởng mình bị ảo giác, nhưng nghe kỹ mới phát hiện âm thanh này vang lên từ nhà mình.
Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, Lỗ Tiểu Vinh nhìn thấy tay Thẩm Lâm đang vặn ốc vít vào cái hộp đen, mà tiếng hát êm dịu lòng người kia rõ ràng phát ra từ chiếc hộp đen cũ nát đó.
"Gió biển ơi hãy thổi nhẹ
Sóng biển ơi hãy ru êm
Người lính thủy đi xa vất vả biết bao..."
*