Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đẩy xe đi dưới ánh hoàng hôn, Thẩm Lâm cảm thấy cả người mình như sắp rã ra rồi!
Nhưng nhìn đống đồ trên xe, trong lòng lại vô cùng thỏa mãn.
Một chiếc xe ba bánh đạp nhân lực chỉ còn một bánh, đáy thùng xe đã gỉ thủng, hai chiếc radio hỏng, còn có mỏ hàn điện mua từ cửa hàng kim khí.
Vốn dĩ Thẩm Lâm không có mấy lòng tin vào việc mua được mỏ hàn, nào ngờ cửa hàng kim khí lại có thật, hơn nữa còn không cần phiếu.
Tình huống này khiến Thẩm Lâm mừng rỡ, đồng thời càng cảm thấy vật tư hiện tại ngày càng dồi dào.
Tiền trong túi đã biến thành hai mươi bảy đồng sáu hào, đây là thu nhập ròng hôm nay sau khi trừ đi tiền mua mỏ hàn, tua vít các loại.
Trăm hay không bằng tay quen, hôm qua việc thu mua phế liệu mới bắt đầu, mọi thứ còn phải tự mình mày mò. Hôm nay cùng thời gian đó nhưng đã thu được nhiều hơn hôm qua một đơn vị.
Cửa hàng thịt đã đóng cửa, Thẩm Lâm vốn cũng không trông mong mua thịt ở cửa hàng thịt, dù sao ở đây cũng cần phiếu thịt. Sở dĩ y đến đây là vì ở đây thường xuyên có nông dân bán gà vịt nhà nuôi.
Quả nhiên, sau khi Thẩm Lâm ngó nghiêng vài cái ở cửa hàng thịt thì có người cẩn thận đi tới nói: "Người anh em, mua gà không?"
Nói đoạn, người đó chỉ vào một con gà trống đen treo trên gậy.
Thẩm Lâm nhìn gương mặt đen sạm và có chút lo lắng của người tới liền cười nói: "Lấy, bao nhiêu tiền?"
"Hai đồng rưỡi, thôi, cậu đưa tôi hai đồng là được rồi." Người đó dường như sợ Thẩm Lâm không lấy, chủ động hạ giá.
Thẩm Lâm nhìn thần sắc người đó, biết đây là một người thật thà, y tuy kiếm tiền không dễ nhưng cũng không muốn chiếm tiện nghi của người ta kiểu này.
"Đưa anh hai đồng rưỡi, sau này có gà trống nào tốt thì cứ giữ lại cho tôi là được." Thẩm Lâm vừa nói vừa móc từ trong túi ra hai đồng rưỡi.
Người đàn ông bán gà không ngờ Thẩm Lâm lại chủ động đưa thêm tiền, ngoài ngạc nhiên ra thì phần nhiều là kích động.
"Hai đồng là được rồi, cái này... cái này ngại quá?"
Thẩm Lâm nhìn người đàn ông cảm kích đến nói năng lộn xộn, cười cười nói: "Ai cũng chẳng dễ dàng gì, huống hồ con gà trống này của anh cũng đáng giá hai đồng rưỡi."
"Cảm ơn người anh em, tôi thường xuyên ở khu này, cậu có nhu cầu gì cứ mở miệng." Người đàn ông bán gà đưa gà cho Thẩm Lâm xong lại đưa thêm một túi nilon nói: "Khoai tây nhà trồng, cậu dùng nó hầm với gà càng ngon."
Thịt gà hầm khoai tây, đó tuyệt đối là một món ngon.
Trên thế gian này, chỉ có tình yêu và ẩm thực là không thể phụ lòng.
Thẩm Lâm đã hạ quyết tâm phải thay đổi hình tượng của mình trong mắt Lỗ Tiểu Vinh, đương nhiên món ngon này bản thân y cũng không từ chối.
Đẩy xe ba gác về đến chỗ ở, lúc này trong sân nhỏ đã náo nhiệt hẳn lên, những người tan làm đang bưng ca tráng men vừa uống nước vừa tán gẫu, còn có những đứa trẻ tan học bất chấp trời nóng, gọi bạn gọi bè đẩy vòng sắt chạy như điên trong sân.
Sự trở về của Thẩm Lâm thu hút sự chú ý của không ít người, có người nhìn con gà đen trên xe ba gác của y, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ ghen tị.
Dù sao ở thời đại này, cho dù là công nhân thì lương cũng chỉ có bốn năm mươi đồng, muốn ăn thịt lại càng phải dựa vào phiếu thịt.
Đừng nói một tuần, có gia đình cả tháng cũng chẳng được ăn một bữa thịt gà.
Nhưng đồng thời với sự ghen tị, không ít người càng lộ ra vẻ khinh bỉ, cái gã lưu manh này đã bị nhà máy đuổi việc rồi mà còn ham ăn lười làm như thế, chậc chậc, tội nghiệp Lỗ Tiểu Vinh cô gái tốt như vậy.
Thẩm Lâm có thể cảm nhận được những ánh mắt này nhưng lúc này y chẳng có tâm trí đâu mà để ý bọn họ nghĩ gì.
Đặt xe ba gác xuống, sau đó dùng một cái túi xách radio và mỏ hàn các thứ lên lầu. Y hiện tại không có đồng hồ nhưng theo kinh nghiệm thì Lỗ Tiểu Vinh lúc này chắc vẫn chưa tan làm.
Rửa tay xong, Thẩm Lâm đi vào bếp. Bếp tuy nhỏ nhưng ớt, gừng, tỏi cũng coi như đầy đủ.
Nhìn xâu ớt đỏ chót, Thẩm Lâm lập tức nảy ra ý định làm món gà hầm khoai tây đĩa lớn. Trước khi xuyên không, sau khi ly hôn y vẫn không tái hôn nên cơm ngày ba bữa đều tự mình giải quyết.
Thực đơn, các phần mềm nấu ăn gần như là vật dụng hàng ngày của y nên cơm Thẩm Lâm nấu cũng ngày càng ngon.
Chỉ là lúc đó cơm y nấu ra chỉ có một mình ăn nên căn bản chẳng có mấy động lực.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Món gà đĩa lớn này không có bất kỳ thách thức nào đối với y.
Làm gà, vặt lông, rửa sạch...
Chỉ khoảng nửa tiếng đồng hồ, Thẩm Lâm đã hầm gà vào trong nồi...
Lỗ Tiểu Vinh lê tấm thân mệt mỏi về đến dưới lầu, chiều nay cô học vận hành máy móc ở phân xưởng nhưng trong đầu nghĩ nhiều nhất vẫn là chuyện của Thẩm Lâm.
Lời mẹ nói không phải không có lý, nhưng dáng vẻ bán phế liệu của Thẩm Lâm sáng nay lại khiến tim cô đau nhói.
Mặc dù cuối cùng cô không bước ra gặp Thẩm Lâm nhưng cảnh tượng đó đã chạm vào trái tim cô.
Anh ấy cũng đâu phải thất bại thảm hại, mình có lý do gì mà không tin rằng một ngày nào đó anh ấy sẽ đông sơn tái khởi?
Ngay lúc Lỗ Tiểu Vinh mang tâm trạng phức tạp về đến nhà thì vừa hay nhìn thấy Thẩm Lâm đang bóc tỏi. Còn chưa đợi cô mở miệng, Thẩm Lâm đã cười nói: "Bà xã, cuối cùng em cũng về rồi! Anh làm món gà hầm khoai tây đĩa lớn, lát nữa là xong ngay, em đi rửa tay nghỉ ngơi trước đi."
Gà hầm khoai tây đĩa lớn là cái gì Lỗ Tiểu Vinh hoàn toàn không biết, nhưng mùi thơm nồng nàn kia lại khơi dậy mãnh liệt cảm giác thèm ăn của cô.
Do dự một chút, Lỗ Tiểu Vinh vẫn không kìm được hỏi: "Hôm qua không phải mới ăn cá sao, sao hôm nay anh lại mua gà?"
"Em gầy quá, giờ rất cần tăng cường dinh dưỡng."
"Cũng chỉ hai đồng thôi mà, hôm nay anh bán báo cũ kiếm được hơn mười đồng." Thẩm Lâm nói nhỏ: "Lát nữa em đi tìm thím Trần, đưa thêm cho thím hai tháng tiền nhà nữa."
Nghe những lời Thẩm Lâm nói, Lỗ Tiểu Vinh có chút không nói nên lời.
Mặc dù trong thâm tâm vẫn cảm thấy cái tật tiêu tiền hoang phí của Thẩm Lâm chưa sửa được nhưng tiền này đúng là do y kiếm ra.
Hơn nữa còn là Thẩm Lâm tự mình bỏ sức lao động ra kiếm.
Lúc rửa tay, Lỗ Tiểu Vinh hạ quyết tâm, bất luận sau này có còn sống cùng Thẩm Lâm nữa hay không thì cũng phải nói chuyện nghiêm túc với Thẩm Lâm, bảo y tiêu tiền đừng có vung tay quá trán như vậy.
Nhưng ngay lúc cô định nói thì một cảm giác muốn nôn mửa bỗng trào lên. Đây đã là lần thứ ba trong ngày hôm nay rồi, Lỗ Tiểu Vinh uống một ngụm nước xong, thầm nghĩ cái dạ dày mình cũng thật là, mới ăn đồ ngon được mấy hôm mà đã thế này rồi.
Trong chiếc âu sứ trắng lớn, thịt gà trơn mềm cay tê, khoai tây mềm dẻo ngọt bùi, cay mà thơm, thô mà tinh, cộng thêm lớp hành hoa xanh mướt kia, chỉ nhìn màu sắc thôi đã khiến người ta thèm nhỏ dãi, đặc biệt kích thích sự thèm ăn, ghé lại gần ngửi thử, mùi thơm của gà xộc vào mũi, đánh thẳng vào vị giác, điều này mang lại cho Lỗ Tiểu Vinh đang mệt mỏi cả ngày một sự xung kích cực lớn.
Thẩm Lâm lấy hai cái bát con, một cái đặt trước mặt Lỗ Tiểu Vinh, ân cần mời mọc: "Bà xã, mau nếm thử tay nghề của anh xem!"
Lỗ Tiểu Vinh mặc dù rất muốn nói chuyện với Thẩm Lâm về việc đừng tiêu tiền hoang phí nhưng mùi thơm nức mũi kia đã sớm khiến cái bụng đói meo của cô biểu tình.
Gắp một miếng đưa vào miệng, cắn một cái, trong thớ thịt gà săn chắc ngoài nước gà tươi ngon còn có mùi thơm của hành, một vị cay nồng. Kết hợp với khoai tây mềm dẻo ngọt bùi, bở tơi, tan ngay trong miệng, tuyệt đối là cực phẩm nhân gian!
Thơm, cay, tê...
Trải nghiệm phong phú lập tức chinh phục vị giác của Lỗ Tiểu Vinh, Lỗ Tiểu Vinh cảm thấy cả đời này mình chưa từng được ăn món gì ngon đến thế.
Cô ngẩn người nhìn Thẩm Lâm, đầy vẻ không dám tin.
Theo cảm nhận của Lỗ Tiểu Vinh, tay nghề này của Thẩm Lâm tuyệt đối có thể làm đầu bếp lớn.
Giây phút này Lỗ Tiểu Vinh cảm thấy mình thực sự có chút không hiểu Thẩm Lâm rồi, y biết sửa radio đã đành, nấu ăn lại còn ngon đến thế!
"Thế nào? Có muốn ăn thêm miếng nữa không?" Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh vẻ mặt đầy hưởng thụ, có chút đắc ý.
Chẳng màng nói gì thêm, Lỗ Tiểu Vinh lại nóng lòng gắp thêm một miếng thịt gà đưa vào miệng. Chỉ khoảng hai mươi phút, một âu lớn đầy thịt gà khoai tây đã bị tiêu diệt quá nửa, Thẩm Lâm lại chui vào bếp luộc một nắm mì sợi, thả vào trong nước sốt, mì sợi thấm đẫm nước sốt khoai tây đặc sánh, ăn vào trơn tuột, không chỉ có vị khoai tây mà còn có mùi thơm thoang thoảng của ớt, đơn giản là tuyệt vời!
Lần này ăn cơm xong Lỗ Tiểu Vinh vô cùng kiên quyết đòi tự rửa bát. Đối với yêu cầu này, Thẩm Lâm tranh luận vài câu rồi cũng đồng ý.
Nhưng trong quá trình rửa bát, Lỗ Tiểu Vinh bỗng phát hiện mỡ trong hũ mỡ bị khoét đi một mảng lớn.
Đây là lượng mỡ dùng cho nửa tháng của nhà họ đấy.
Định nói Thẩm Lâm vài câu nhưng nghĩ đến chỗ thịt gà mình ăn hôm nay, cô lại có chút không mở miệng được.
Dù sao mình ăn cũng rất nhiệt tình mà.
"Bà xã, em cứ ở nhà nghỉ ngơi trước, anh ra ngoài một chuyến." Giọng Thẩm Lâm từ ngoài bếp truyền vào.
Nghe thấy lời này, tim Lỗ Tiểu Vinh thót một cái, cô không kìm được hỏi: "Anh đi đâu?"
"Anh đi tìm Cường Tử có chút việc." Thẩm Lâm nói xong liền đi ra ngoài.
Lỗ Tiểu Vinh đang rửa bát bỗng dừng tay lại. Cường Tử là một trong những bạn bè xấu của Thẩm Lâm, Thẩm Lâm đi tìm hắn, chẳng lẽ đúng như lời mẹ mình nói, chó không bỏ được ăn phân?
*