Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong lòng vô cùng hứng thú, ông nói:

- Cậu có thể mời vị Tề Quốc Quân này… đến đây có được không? Tôi muốn gặp ông ta!

Quản lí kho lương thực không khỏi kinh ngạc, thầm nghĩ, xem ra kế hoạch lần này là thật rồi! Nếu không tại sao một nhà thầu nho nhỏ lại có thể được một vị lãnh đạo lớn như ông ấy đặt nhiều hy vọng đến thế? Còn muốn gặp mặt trực tiếp?

- Không thành vấn đề, tôi sẽ về sắp xếp cho ông ngay.

Sau một hồi suy nghĩ, ông ta mới nói tiếp:

- Đúng rồi… Một khoảng thời gian trước, con trai của Tề Quốc Quân đã từng lên bản tin của tỉnh, chính là trại hè thiếu niên, sau đó bộ Giáo dục có tổ chức đến thăm trường tiểu học và trung học của con ông ấy, thậm chí còn trao phần thưởng cho bọn họ.

Từ Văn Lương:

"......"

Im lặng gần nửa ngày trời, rốt cuộc ông mới lên tiếng, khuôn mặt sụp đổ:

- Có phải cậu nhóc đó tên là Tề Lỗi không?

Quản lí kho lương thực đáp:

- Đúng vậy! Bí thư, ông cũng đã xem tin tức đó rồi sao?

Trong lòng Từ Văn Lương thầm nhủ, tôi không chỉ xem tin tức thôi đâu, mà m* nó tôi còn để cho tên nhóc con đó gạt mất con gái của mình đấy!

.....

Vốn dĩ là một chuyện tốt, nhưng bây giờ cả người Từ Văn Lương đều cảm thấy không ổn.

Vậy mà là người một nhà!

Hiện tại, Từ Văn Lương có căn cứ để nghi ngờ rằng, động cơ lao ra ngày hôm đó của Tề Lỗi chắc chắn có vấn đề.

Đó là thiên vị! Có ý đồ riêng! Là một âm mưu kinh thiên động địa!

Nếu không thì sao có thể có sự trùng hợp như vậy? Cha muốn chế biến ngũ cốc chất lượng cao, con trai liền chỉa mũi sào về hướng đó?

Giám đốc kho thóc thấy sắc mặt thư ký hơi kỳ lạ, còn tưởng rằng có chuyện gì đó, trong lòng tự nhủ, có chuyện gì vậy? Nói sai gì à?

Đảo mắt, ông ta vội vàng nói:

- Thật ra Tề Quốc Quân cũng chưa chắc đã có thể lấy được hợp đồng quyền sử dụng nhà máy thực phẩm phụ.

Từ Văn Lương cau mày:

- Nói như thế nào?

- Haizz, một lời khó mà nói hết!

Giám đốc kho thóc buông tiếng thở dài rồi kể một số chuyện khuất tất.

Thì ra trong kho lương cũng người muốn ký hợp đồng với nhà máy thực phẩm phụ. Dạo gần đây người này rất không yên phận. Bà mẹ độc đoán của người này đến kho lương gây rối mấy lần, hơn nữa còn dọa sẽ tiếp tục đến đơn vị và gây rối nữa.

Vì vậy, bây giờ chủ kho thóc cũng đang rất đắn đo, không biết có nên giải quyết dứt điểm kẻo làm to chuyện hay không.

Về việc này, Từ Văn Lương nghĩ nghĩ một hồi, tạm thời buông bỏ "định kiến" về Tề Lỗi, cuối cùng có xu hướng để Tề Quốc Quân tiếp quản nhà máy sản xuất thực phẩm phụ.

Lý do rất đơn giản, Tề Quốc Quân có lợi thế về thượng nguồn và hạ nguồn.

Từ thượng nguồn, có Tề Ngọc Hoa, một nhà sản xuất ngũ cốc lớn hỗ trợ. Còn hạ nguồn, có doanh nhân nổi tiếng như Đường Thành Cương làm tiếp thị bán hàng.

Đồng thời, ông cũng là người am hiểu lĩnh vực thực phẩm nhất và có thể điều khiển hướng đi nhiều nhất.

Do đó, Tề Quốc Quân có nhiều khả năng trở thành tiên phong trong chiến lược ngũ cốc của Thượng Bắc.

Hơn nữa, quên đi! Có qua có lại thôi!

Tề Lỗi đã giúp ông nhiều như vậy, cho dù ông không cảm kích cũng không thể loại trừ bố hắn vì chuyện này, đúng không?

Nhưng, giám đốc kho thóc có hơi lo lắng:

- Lỡ như gia đình kia lại gây chuyện thì sao?

Từ Văn Lương chẳng hề bận tâm chuyện này:

- Trở về chúng ta sẽ gửi văn bản với danh nghĩa thành ủy!

Ủng hộ các doanh nghiệp và tổ chức Thượng Bắc bắt kịp với thời đại, đồng thời khởi xướng các phương thức phúc lợi đời sống năm mới linh hoạt và gần gũi với cuộc sống của người dân hơn.

Cấm việc mở phúc lợi năm mới của nhà máy sản xuất thực phẩm phụ không phải là xong rồi sao? Đến khi đó, gia đình gây rối đó cũng sẽ thấy khó mà lui.

Chỉ có thể nói là Từ Văn Lương vẫn rất khôn khéo và có phần đắc ý. Thế nào thằng nhóc thối? Tôi đã ban cho gia đình cậu một ân huệ lớn đấy.

Tiếc là Tề Lỗi không có ở đây, không thì hắn sẽ phải cùng phân tích với ông ông hồi mới được.

Một bà già họ Dương, xử lý dễ dàng thôi. Cần gì dùng pháo để bắn muỗi?

Có tin bà ta dám đến sân cơ quan gây rối, Tề Lỗi liền dám tìm người đưa "dưa hấu” đến sân cơ quan hay không. Cái trò bẩn thỉu này mà vẫn không thể trị bà ta ư?

Ông là một bí thư lớn, ông có thể làm chuyện đàng hoàng chút được không?

Vả lại, nếu cắt hết phúc lợi ngày Tết, chiến lược của bố Đường sẽ thiếu đi một mảnh ghép, cũng là mảnh ghép quan trọng nhất ở giai đoạn đầu. Như vậy không phải là công cuộc làm ăn của cha hắn sẽ càng thêm khó khan hay sao?

Nhưng Từ Văn Lương lại không biết điều này, còn nghĩ rằng đã giúp một việc lớn!

Giám đốc kho thóc ở bên cạnh thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt của ông, cảm nhận được tâm trạng phức tạp của Thư ký Từ, bèn nói thêm:

- Vậy... ngài còn gặp Tề Quốc Quân không?

Từ Văn Lương giật mình, chậm rãi lắc đầu:

- Thôi, tạm thời không gặp nữa!

Giám đốc Kho thóc:

"..."

Kết quả là Từ Văn Lương lại nói thêm một câu, không dọa chết giám đốc kho thóc.

- Luôn phải tránh bị nghi ngờ mà!

Ý gì vậy? Tránh bị nghi ngờ gì cơ? Tránh bị nghi ngờ ở đâu vậy?

Rốt cuộc ông và Tề Quốc Quân có quan gì?

...

Khi Tề Lỗi và những người khác từ Bạch Hà Tử trở về, đã ba ngày sau khi Từ Văn Lương rời đi. Chuyến đi về vùng nông thôn này diễn ra trong đúng tám ngày, nhưng nó cũng thú vị.

Họ nướng đồ ăn trên bãi sông, xuống sông bắt dế mèn, thả lưới bắt cá, vui quên cả trời đất.

Họ còn đốt lửa trại dưới những vì sao, ngồi trong sân, đánh đàn và hát, chém gió cho đến tận nửa đêm.

Kiểu vui vẻ an nhàn này ngược lại làm cho Tề Lỗi có chút cảm giác không nỡ.

Nói thật, trong khoảng thời gian gần đây, "Chính sự" của hắn nhiều lắm!!

Ví dụ, cuộc phỏng vấn với đài truyền hình tỉnh, làm ăn kinh doanh với Chu Đào. Ví dụ khác như giúp bố giành được danh sách thí điểm huyện.

Nói sao nhỉ? Mặc dù rất có cảm giác thành tựu, nhưng không thể tránh khỏi việc Tề Lỗi hơi phải gồng mình để suy tính thiệt hơn.

Hắn không thể kéo tất cả mọi người vào vòng kẻ ngốc, mà bản thân lại đi trên con đường một đi không trở lại nằm bên ngoài vòng?

Đừng nhìn hắn lừa người khác một cách rõ ràng mạch lạc, ăn nói còn hay hơn ca hát, nhưng đó không phải là sự khôn khéo của người lớn, muốn lừa người khác vào vòng kẻ ngốc để lợi dụng.

Ngược lại, tại vì Tề Lỗi quá quan tâm đến tuổi trẻ, không muốn đánh mất nó nên mới không muốn bạn bè đi ra khỏi nó sớm.

Giờ thì được rồi, từng bước một, vô tình những chuyện hắn làm này lại có phần không ngu ngốc nữa.