Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỳ thật, đừng nhìn mấy người này, bình thường giả hiểu chuyện, nhưng trên thực tế, bọn họ cũng quả thật suy nghĩ nhiều hơn so với hài tử bình thường, nhìn cũng thông suốt, chỉ so với Tề Lỗi cùng người lớn chân chính kém một chút mà thôi.

Thật sự cho rằng Lưu Ngạn Ba biến bọn họ thành cán bộ lớp, lại an bài ở ghế trước, chính là chuyện tốt?

Lúc này Dương Kim Vĩ đang làm gì? Đang bị đánh đó! Tại sao bị đánh? Bởi vì khiến người ta ghét!

Cho nên, bất kể là thật sự rộng rãi cũng tốt, hay là giả nhân nghĩa cũng được, mau, mau đem Tề Lỗi ra đỡ đạn là lựa chọn tốt nhất.

Được rồi, nói vậy không quá anh em.

Phải nói là, yểm trợ cho Tề Lỗi.

Ừm! Rất chính xác.

Dù sao, cùng Tề Lỗi đứng một chỗ là được rồi.

Kết quả Ngô Tiểu Tiện nổi đóa.

Phốc, bọn mày làm như vậy, lão tử muốn thất sủng a?

Ngô Tiểu Tiện vội vàng biểu hiện một chút:

- Thạch Đầu, rốt cuộc mày nghĩ sao? Tao nghĩ rằng, có thể dùng " Chỉ thiếu một bước"!

Vẫn là cậu ta hiểu rõ Tề Lỗi, không dễ dàng ra tay, nếu bắt đầu nhằm vào ai, vậy nhất định là không nhịn nổi nữa!

Có lẽ, Tề Lỗi ngày hôm qua đã nghĩ kỹ, muốn cùng Hắc quả phụ đối nghịch.

- Mày cứ nói đi, chơi thế nào?

Đối với việc này, Tề Lỗi cười lạnh một tiếng, trong lòng tự nhủ, mẹ vợ tôi cũng không phải chỉ cần Lưu Ngạn Ba "Chỉ thiếu một bước"!

Hồi tưởng lại lời Chương Nam nói tối hôm qua,

"Một bộ phận lão sư lấy Lưu Ngạn Ba làm đại biểu."

"Không phải ai cũng là Lưu Trác Phú, không phải ai cũng là La Diễm."

"Có người vì thành tích, vì tỷ lệ đi học trong lớp mà không từ thủ đoạn...". "7% những người bị bỏ rơi..."

Mặc dù mẹ vợ không đưa ra bất kỳ ý kiến cụ thể nào.

Nhưng... Cậu chú ý đến lớp số 14, cực kỳ dụng tâm đem mỗi một phần lý lịch học sinh ghi nhớ kỹ trong lòng.

Không muốn từ bỏ lớp số 14, nhưng lại an bài Lưu Ngạn Ba ở lớp số 14...

Ý định là gì...

Không cần nói cũng biết?

Tóm lại trước tiên phải nhìn một chút rồi nói sau, mấy giáo viên chủ nhiệm khác rốt cuộc là ai, bộ dáng gì còn không rõ ràng lắm.

Nếu cũng giống như Lưu Ngạn Ba....

Vậy thì cơ bản có thể xác định, mình đoán không sai!

Vào thời điểm đó, ... "Chỉ thiếu một bước" không phải chỉ dùng cho bản thân Hắc Quả Phụ.

Mà là tất cả các giáo viên lớp số 14!

Hiệu trưởng Chương đây là muốn giết gà dọa khỉ!

Chậc chậc, Tề Lỗi chẹp chẹp miệng.

Tàn nhẫn... Thật tàn nhẫn!

Có bộ dạng diệt cỏ tận gốc.

---

Đối với mấy đầu têu gây rối kia, cái gì "Chỉ thiếu một bước", Tề Lỗi chỉ cười trừ cho qua chuyện.

Thấy ánh mắt của cả lớp đều có phần mong đợi, không nói hết ra, chỉ nói:

- Cứ từ từ, bàn bạc kỹ hơn.

Mọi người nghe xong, hai mắt tỏa sáng, bất giác có chút hưng phấn?

Việc chống đối lại giáo viên không phải chuyện gì mới mẻ, nhưng mà, cả lớp chống đối với giáo viên, thật đúng là lần đầu.

Tề Lỗi, cậu được không?

Có được hay không, không ai biết cả.

Chỉ thấy Tề Lỗi nghĩ nghĩ một lúc, sau đó trấn an mọi người:

- Chủ nhiệm lớp này quả thật khó đối phó. Có điều, bây giờ không phải là còn có tao gánh vác sao? Nộ khí vẫn cháy không đến mọi người nơi đó, cho nên cần làm gì thì làm cái đó, không cần cân nhắc nhiều.

Tề Lỗi không khách khí, thời điểm nên lập uy thì phải lập uy.

Mà học sinh lớp số 14 trải qua một hồi tung hứng giữa Tài Chính và Tề Lỗi, đột nhiên lại cảm thấy ban cán sự lớp này cũng không tệ lắm, đặc biệt là Tề Lỗi, trước kia đã trách lầm cậu rồi.

Cần phải nói, sự chênh lệch giữa 20 tệ và 2 tệ thật sự rất lớn, cho dù điều kiện tốt, ai lại đồng ý tiêu số tiền uổng phí này, để vỗ béo cho chủ nhiệm lớp ngu ngốc kia?

Người Tề Lỗi này thật sự xuất lực!

Tốt thôi, bất tri bất giác, cho dù bạn học vô cảm hay ẩn nhẫn, đều đã đặt cho Lưu Ngạn Ba cái tên “Ngốc B”.

Hơn nữa, điều khiến rất nhiều người tò mò chính là, vừa rồi Lư Tiểu Soái nói đến Nhị Bảo Tử, còn có cái gì mà "Chỉ thiếu một bước"......

Nhị Bảo Tử ở Thượng Bắc cũng coi như là nửa người nổi tiếng, gần đây đột nhiên biến mất, rất lâu không nghe thấy tiếng xấu của tên này.

Có người mượn cơ hội chạy đến bên cạnh Lư Tiểu Soái nhỏ giọng hỏi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

Lư Tiểu Soái sao có thể bỏ qua cơ hội khoe khoang như này, đem chuyện kia của Nhị Bảo Tử kể cho bọn họ nghe một cách sống động, không đầy một lát sau, lan truyền khắp cả lớp.

Ánh mắt mọi người nhìn Tề Lỗi cũng thay đổi.

Má nó, thằng cháu trai này không còn là người nữa rồi! Quyền uy của Tề Lỗi, cũng theo đó tăng lên vài phần.

Nếu như nói, cảm giác mà hôm qua Tề Lỗi đem lại cho mọi người là một công cụ có ích, không có cảm xúc gì cả.

Thì hôm nay, thông qua chuyện quỹ lớp, còn có ban cán sự ôm chuyện cho đến chết, Tề Lỗi đã được cho là thủ lĩnh chân chính của lớp 14.

Tuy nhiên, điều khiến đám người câm nín chính là, vốn trước đó còn có chức vụ bí thư sinh hoạt. Bây giờ tốt rồi, cái gì cũng không phải.

Thế nhưng, mặc kệ nó?

Chỉ cần nghe không phải chuyện xấu của hắn vậy là được rồi, không phải lo.

Thật ra đạo lý không nhất định ai ai cũng phải biết rõ, thế nhưng trong tiềm thức đều biết, nếu là một lớp trưởng ấn tượng, hoặc là thủ lĩnh đứng đầu lớp, vậy sẽ cực kỳ an tâm, cũng thuận tiện hơn rất nhiều.

Dưới tình huống bình thường, có một áp lực đè lên cả lớp, lại được thủ lĩnh lớp làm việc thoả đáng, vậy thời học sinh cơ bản sẽ trôi qua rất thoải mái. Sẽ hiếm khi xảy ra lộn xộn bát nháo, ở bên ngoài bị bắt nạt vẫn sẽ có người giúp đỡ.

Từ trước mắt xem ra, vị trí của Tề Lỗi không người nào có thể thay thế.

Chỉ có điều, cùng lúc mọi người công nhận Tề Lỗi, cũng có chút lo lắng thay cho hắn, dù sao ngày đầu tiên đã đắc tội với chủ nhiệm lớp, Hắc Quả Phụ không phải người dễ đối phó, nhất định sẽ gây phiền phức cho Tề Lỗi, ngày tháng tới sẽ không trôi qua dễ dàng.

Đối với cái này, đám Ngô Ninh thật sự không lo lắng, hãy nhìn những chuyện tên này làm trong kì nghỉ kè kìa, Hắc Quả Phụ tìm hắn để gây sự? Ai chịu thiệt còn chưa chắc đâu.