Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Thiến trừng hắn một cái:

- Đừng nói nhảm, cũng đừng suy nghĩ vớ vẩn. Mẹ tớ có khát vọng của chính bà. Tớ cảm thấy Nhị trung mới chính là sân khấu của bà.

- Ồ.

Tề Lỗi hiểu ra:

- Vậy cậu tiếp tục.

Còn những người theo đuổi Từ Thiến, hắn thực sự xem nhẹ. Giống như Vương Học Lượng, cô thậm chí còn không đề cập đến. Đó là lý do tại sao Tề Lỗi không hỏi.

Một ví dụ khác là Vĩ ca. Bạn nghĩ Vĩ ca rất khí phách khi xuất hiện trên sân khấu. Thật giống như sự lựa chọn tốt nhất.

Thực tế, Từ Thiến không coi Vĩ ca là rào cản giữa hai người, cô cũng chẳng buồn đáp trả người này.

Mà hiện tại, cô ấy chủ động đề cập đến một người, điều đó cho thấy người đó ít nhất cũng là một mối đe dọa.

Bây giờ Tề Lỗi thực sự rất tò mò, đó là ai?

Bên này Từ Thiến cũng trở nên nghiêm túc. Tề Lỗi bị câu đầu tiên kinh ngạc.

- Mẹ tớ đã nhìn cậu bằng một ánh mắt khác. Cũng bởi vì cậu mà bà cũng đã xử lý một cái "uy hiếp".

- Hơn nữa, không tốn chút sức lực nào. Nhưng không ngờ cậu ở bên này lại liên tiếp vấp phải trắc trở. Cho nên…

Từ Thiến nhìn bầu trời đêm, nhìn những chiếc lá vàng bay dưới ngọn đèn đường và kể một câu chuyện cũ. Giống như kể chuyện của người khác.

- Lúc đó tớ còn đang học ở tỉnh, có một học sinh lớp 9 cũng vui tính như cậu, rất ưu tú, rất được lòng các cô gái, cùng tớ có quan hệ cũng rất tốt.

- Được rồi! 

Từ Thiến nghiến răng:

- Tớ thừa nhận có ngưỡng mộ một chút.

Tề Lỗi nghe vậy, trong lòng thầm tính toán:

"Dám để Từ Thiến sùng bái? Được rồi! Mày chờ đó!"

Từ Thiến:

- Sau đó, tớ chuyển về Thượng Bắc vì bà ngoại. Cậu ấy cũng đã tốt nghiệp cấp 2. Nhưng kỳ thi của cậu ấy không lý tưởng, chỉ đủ vào cấp ba Cửu trung. Cách Tam trung còn một chút điểm nữa.

- Chúng tớ mỗi ngày chỉ nói chuyện tâm sự qua điện thoại.

Rất sợ Tề Lỗi không thoải mái, vội vàng nói:

- Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ nói chuyện qua điện thoại.

- Một ngày nọ, đột nhiên, cậu ấy nói rằng cậu ấy muốn đến Thượng Bắc để học cấp ba cùng tớ ở Nhị trung. Cậu ấy muốn tớ đồng ý. Coi như là thổ lộ đi.

- Khi đó, tớ cũng chưa từng trải qua điều này, còn cảm thấy như vậy cũng không tồi vì thế đã đồng ý.

- Kết quả, sau đó thì chắc cậu cũng đoán được. Mẹ tớ đã biết. Bà từ chỗ tớ biết được cậu ấy đoạt huy chương bạc môn vật lý cấp 2 cấp quốc gia, giải ba cuộc thi viết văn cấp tỉnh. Còn có thêm rất nhiều giải thưởng khác nữa.

- Vì vậy liền điện thoại cho người nhà của cậu ấy khuyên cậu ấy đi đến trường Tam trung Cáp Nhĩ Tân.

Tề Lỗi nghe vậy đã phải cắt ngang:

- Mẹ tớ là một người chuyên tái phạm! Không biết thay đổi cách thức một chút hay sao?

Từ Thiến:

- Đương nhiên là sẽ khác. Nhưng mà đối mặt với quyền lực tuyệt đối, còn cần dùng thủ đoạn sao? Dùng thủ đoạn với cậu, chứng minh cậu rất khó giải quyết.

Tề Lỗi:

- Tiếp tục kể chuyện cũ, không cần khen tớ.

Lại thấy Từ Thiến hờ hững dang hai tay:

- Còn có thể nói cái gì?

- Kết quả là cậu ấy đồng ý mà không cần nghĩ ngợi. Sau đó, cậu ấy nói với tớ rằng trường cấp ba quá quan trọng đối với cậu ấy. Sẽ đợi tớ ở trường đại học sau ba năm.

- Cắt!

Từ Thiến cong cong khóe miệng:

- Thời điểm mẹ tớ gọi điện thoại, tớ cũng ở đó nên tớ lập tức tỉnh táo lại!

Từ Thiến hét lên, nhìn chằm chằm Tề Lỗi:

- Cậu có biết tại sao tớ lại tỉnh táo không?

Tề Lỗi nhìn cô:

- Bị phản bội, sẽ rất khó chịu?

Từ Thiến:

- Không phải khó chịu, cũng không phải vì cậu ấy đã chọn Tam trung mà thất vọng, mà là..

- Đúng dịp, thế mà lão nương ngay cả một chút cảm giác cũng không có. Thế mới biết đó không phải là thích. Nhiều lắm thì coi như sùng bái.

- Lại nữa, cậu biết tớ sẽ không bao giờ chấp nhận tạm bợ.

- Lập tức nói rõ ràng với cậu ấy, hai bên sẽ như những người bạn bình thường. Cậu ấy cũng đồng ý, nói rằng lúc đó hơi bốc đồng.

- Mấy ngày trước, cậu ấy gọi điện đến để ôn chuyện. Tớ nhớ rằng có lẽ cậu sẽ cần những tài liệu của trường Tam trung nên tớ mới mượn cậu ấy.

- Thật sự chỉ là một người bạn bình thường! Nếu tớ biết cậu ấy còn đang âm mưu chuyện xấu. Ở trong tài liệu nói những chuyện bí mật như vậy thì tớ đã không hỏi mượn cậu ấy!

Thở ra một hơi:

- Được rồi, tớ đã nói rõ ràng mọi chuyện. Không được lòng dạ hẹp hòi, không được suy nghĩ nhiều!

Tề Lỗi:

"..."

Từ Thiến thấy hắn không nói lời nào:

- Ai nha! Cậu nói chuyện đi nha? Thật sự không phải như cậu nghĩ. Hôm nay tớ không được thoải mái, sợ cậu đang nghĩ lung tung!

Về điều này, có thể nói Từ Thiến rất quan tâm đến cảm xúc của Tề Lỗi. Cũng đã làm hết mức có thể.

Lẽ ra Tề Lỗi cũng phải biểu lộ một chút lập trường và thể hiện sự rộng lượng của mình.

Không nghĩ tới dây thần kinh của hắn không phải người thường có thể hiểu được.

Một câu nói bật ra:

- Có vẻ như tớ phải đối xử tốt với mẹ vợ.

- Ừm?????

Từ Thiến không kịp phản ứng, lời này của cậu là gì? Tớ đang nói với cậu điều này, cậu kéo mẹ tớ vào làm gì?

- Ý cậu là gì?

Vẻ mặt Tề Lỗi nghiêm túc, cảm kích nói:

- Mẹ của cậu đã giúp tớ một đại ân!

Cậu nghĩ xem nếu để cho tên kia đến Thượng Bắc, cậu vẫn còn ngốc nghếch không rõ. Đấy không phải chuyện của tớ thì là gì?

Cậu lại nghĩ xem. Nếu tên kia tới Thượng Bắc ở phòng thi cậu có thể nói chuyện với tớ không? Nghỉ hè có còn để tớ bắt cóc cậu không? Có lẽ hai ta vẫn cùng một lớp. Cậu vẫn ngồi cùng bàn với tớ nhưng người ngồi cùng bàn với tớ lại có bạn trai cấp 3. Tớ còn phải yêu thầm, chậc chậc. Nhân sinh đều bị hủy hoại a!

- Phốc!

Từ Thiến đang ngồi xổm trên mặt đất, không nói lên lời. Lại cảm thấy rất buồn cười.

- Tề Lỗi! Sao cậu đáng ghét như vậy nhỉ?

Tề Lỗi cười hắc hắc, theo thói quen kéo cô dậy, nắm tay rồi bước đi:

- Tớ nói đúng không? Mẹ của chúng ta là người tốt, nhất định phải hiếu thuận!

Từ Thiến bị hắn kéo, nhìn trời không nói nên lời. Đột nhiên thốt ra một câu:

- Không thành vấn đề, chỉ riêng việc kỳ nghỉ hè đó cậu mặt dày mày dạn lôi kéo. Tớ cũng đến di tình biệt luyến!

Tề Lỗi:

“...”

Trong lòng lại cảm thấy thoải mái.

Một lúc lâu sau, Tề Lỗi phá vỡ sự im lặng:

- Tớ không hỏi, cậu tự nói, không phải tớ lòng dạ hẹp hòi.

Từ Thiến:

“...”

- Từ Thiến, sau này cậu phải đối xử tốt với tớ. Cậu không còn quá ngây thơ đâu. Chuyện tình cảm phong phú hơn nhiều so với tớ!