Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tại trong phần bảng danh sách này, nếu xếp theo điểm trung bình lớp, mặc dù lớp thứ 14 vẫn là xếp thứ 1 từ dưới lên, nhưng mà, chỉ kém 2,9 điểm trung bình so với vị trí cuối cùng trong khối lớp thường.
2,9 đó!
Cần phải biết, khi trường khai giảng cách đây 3 tháng, cả lớp thứ 14 không có một học sinh nào vượt qua được tuyến trọng điểm.
Chu Chi Châu có thành tích tốt nhất, nhưng khi so với tuyến trọng điểm cũng thấp hơn một chút.
Cho dù coi như không phải là học sinh kém nhất Nhị trung, nhưng chắc chắn là lớp học kém nhất.
Mà sau ba tháng, toàn bộ cả lớp bao gồm những đứa trẻ có vấn đề này, đã vô cùng gần với trình độ của lớp thường.
Mặc dù trong này không chỉ có nguyên nhân lớp thứ 14 đang lên cao, mà cũng có hiện tượng tụt dốc về tổng thể của lớp 7, xếp hạng áp chót.
Mặc dù lần kiểm tra tháng này vẫn chủ yếu là câu hỏi cơ bản, độ khó tổng thể không cao, không dễ để kéo mở khoảng cách, thế nhưng thành tích này cũng đủ để chứng minh vấn đề.
Đó chính là, lớp thứ 14 bây giờ đã không còn tính là lớp kém nữa, đã không còn cách biệt so với lớp bình thường.
Tối thiểu nhất, cũng có thể gọi là lớp thường “kém một chút”.
- Rất tốt! Thật sự rất tốt!
Đây có thể là lần đầu tiên Chương Nam nở nụ cười thoải mái như vậy kể từ khi khai giảng đến nay.
Đặt bảng xếp hạng xuống, nhìn mấy vị giáo viên bộ môn:
- Không thể bỏ qua công lao của các vị được!
Quả thật là không thể bỏ qua công lao, không ai biết được rằng giáo viên bộ môn của lớp thứ 14 rốt cuộc đã phải bỏ ra bao nhiêu.
Không chỉ là chuyện dạy thêm quá giờ, đi thêm vài chuyến tự học, mà là tiêu tốn bao nhiêu tâm tư lên lớp thứ 14, không cách nào tưởng tượng nổi.
Không có dụng tâm của bọn họ, cũng không thể có thành tích hiện tại của lớp thứ 14.
- Cảm ơn!
Chương Nam từ tận đáy lòng:
- Tôi thay mặt lớp thứ 14 cảm ơn mọi người!
Mấy người Lưu Trác Phú nghe xong không khỏi nở nụ cười, Lưu Trác Phú nói:
- Chúng tôi ngược lại không có tạo nên tác dụng quá lớn, bổn phận mà thôi.
- Chủ yếu vẫn là bọn trẻ này bị dồn ép quá thôi, hơn nữa…
- Hiệu trưởng Chương thật sự đã bỏ ra nhiều công sức cho việc lựa chọn học sinh.
Đây không phải lời nịnh hót, là lời trong lòng của mấy vị giáo viên.
Nói thật, trước khi tiếp quản lớp thứ 14, Lưu Trác Phú cũng ổn, các giáo viên khác cũng vậy, thật ra đều rất lo lắng.
Có một kiểu học sinh, trên một vài môn học nào đó, thật sự dạy thế nào cũng không được.
Điển hình nhất chính là tiếng Anh và Đại số, hai môn này là kì lạ nhất.
Thường thường sẽ xuất hiện loại như vậy, lợi hại là thật sự lợi hại, đột phá phía chân trời, còn không được là thật sự không được.
Coi như tách đầu bọn nhỏ ra, nhét sách giáo khoa vào, tụi nó không làm được thì vẫn là không làm được.
Thiên phú ngôn ngữ và năng lực giải toán lôgic, là những thứ rất siêu hình, không có chính là không có.
Lưu Trác Phú rất sợ trong lớp thứ 14 đầy ắp kiểu học sinh kém này, nếu là tập hợp các em học sinh như vậy, cho dù bọn hắn ra sức dùng mọi thủ đoạn cũng vô dụng, có mệt chết cũng vô dụng.
Nhưng mà sau khi tiếp nhận, Lưu Trác Phú thở phào nhẹ nhõm, phát hiện ông suy nghĩ nhiều rồi.
Học sinh mà Chương Nam lựa chọn, về tư chất tuyệt đối không có vấn đề, đều là học sinh thuộc diện có vấn đề về mặt tâm lý tinh thần.
Chỉ cần giải quyết vấn đề tâm lý, đều có thể cứu được.
Điều này cũng là gốc rễ tồn tại mà Lưu Trác Phú và những giáo viên bộ môn khác có thể tấn công phá vỡ từng người một.
Lúc này, Chương Nam trầm ngâm:
- Bầu không khí hiện nay của lớp thứ 14 vẫn tốt chứ? Nếu có chiều hướng giảm xuống, tôi cảm thấy có thể lấy bảng danh sách xếp hạng này ra.
Bảng danh sách này trong mắt Chương Nam, đã đủ đạt yêu cầu, bất luận là từ góc độ khích lệ lớp thứ 14, hay là mượn lớp thứ 14 để thúc giục lớp thường, đều đã đạt đến sự kỳ vọng của bà.
Chương Nam cảm thấy được rồi, lớp thứ 14 đã làm rất tốt.
Đối với cái này, Lưu Trác Phú thận trọng cân nhắc ý kiến của Chương hiệu trưởng, cuối cùng lại lắc đầu.
- Tôi cảm thấy vẫn nên đè lại, chờ cuối kỳ đi!
“…”
Chương Nam nhíu mày, bà sợ Lưu Trác Phú ngạo mạn, một khi tinh thần của lớp thứ 14 có vết nứt, vậy thì đổ sông đổ bể.
- Thầy chắc chắn? Tôi cảm thấy không cần mạo hiểm, đã rất tốt rồi.
Lưu Trác Phú:
- Hiệu trưởng, tôi có lòng tin với bọn chúng!
Chương Nam:
“...”
Cuối cùng Chương Nam vẫn nghe theo ý kiến của Lưu Trác Phú, chỉ là thầm cầu nguyện trong lòng:
Nửa tháng nữa là kỳ thi cuối cùng, nửa tháng này là thời gian dài đằng đẵng, tuyệt đối đừng xảy ra vấn đề!
......
————————
Lớp thứ 14, giờ ra chơi.
Ngô Tiểu Tiện cầm danh sách top 100, xem đi xem lại, nhẩm đi nhẩm lại.
Lần này, cậu xếp thứ 87.
Trong lòng thầm nghĩ, một tuần lễ rồi lão Ngô chưa về nhà, bằng không, chỉ dựa vào bảng danh sách này, Ngô Tiểu Tiện có thể ở trước mặt Ngô Liên Sơn khoe khoang hai tiếng đồng hồ.
Phía bên ba mẹ càng ngày càng bận rộn, nghe nói nhà máy đóng gói bao bì đã đi vào hoạt động, tất cả thành viên của 3 nhà đều ra quân, 3 bà mẹ mấy ngày rồi vẫn chưa về nhà.
Về phần gia đình Tề Lỗi, ba Tề đi phương nam đã sắp được 2 tháng rồi, vẫn chưa quay về, cũng không biết năm mới có về kịp được hay không.
- Đáng tiếc thật!
Ngô Tiểu Tiện hét to:
- Mày nói xem tao làm bài thi tốt như vậy, mấy người bố không hiểu chuyện kia lại không có thời gian để ý đến tao, tại sao họ lại mất tích như vậy chứ?
Tề Lỗi nhíu mày liếc mắt nhìn cậu ta:
- Ra vẻ! Tiếp tục ra vẻ đi!
Chửi xong, ánh mắt lại rơi xuống sách bài tập hoá học.
Đối với việc Tề Lỗi không thèm tiếp lời, Ngô Tiểu Tiện có chút mất hứng.
- Sao mày không có chút hưng phấn gì vậy hả? Vẫn thật là không đứng vị trí thứ 2 cả khối là không chịu buông xuôi?
Ngô Tiểu Tiện động tĩnh không nhỏ, toàn lớp “Hả???” một tiếng.
Ngoại trừ số ít người đã biết, thì mọi người đều khẽ giật mình, bọn hắn lại không biết Tề Lỗi có dã tâm như vậy, đứng thứ 2 toàn khối.
Đặc biệt là Chu Chi Châu, lông mày không khỏi căng thẳng.
Ý gì đây? Ngạo mạn như vậy sao? Xếp thứ 2 toàn khối? M* nó vậy tao sống kiểu gì đây?
Xếp thứ 2 toàn khối, cái này Chu Chi Châu thật sự chưa từng nghĩ qua.