Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cách tết nguyên đán, còn hai ngày.
Triệu Duy trở về từ Cáp Nhĩ Tân, cơ sở kinh doanh tất hoàn toàn bị đóng băng trong mùa đông lạnh giá, và phải đợi qua năm mới có thể mở lại lần nữa.
Sau khi trở về, Triệu Duy gọi điện thoại cho Đường Dịch mấy lần, kêu Tề Lỗi đi qua tính toán sổ sách chút.
Thế nhưng, Tề Lỗi hiện nay làm gì có thời gian mà quan tâm hắn ta?
Kêu Đường Dịch trả lời lại điện thoại Triệu Duy:
- Chờ đi, đến kỳ nghỉ đông lại nói!
Làm cho Triệu Duy khá phiền muộn, chưa từng gặp qua ông chủ nào như này, một số tiền lớn như vậy, một chút cũng không quan tâm sao? Cậu cũng không sợ tôi ôm tiền chạy?
Số tiền kiếm được trong hai tháng từ tháng 11 đến cuối năm vẫn nằm trong tay Triệu Duy, không thèm quan tâm!
Chỉ là, so với tiền bạc, thành tích tốt trong kỳ thi, đối với Tề Lỗi mà nói càng quan trọng hơn.
Hắn cũng là vận động viên chạy đường dài kia, hơn nữa áp lực của hắn so với những tuyển thủ khác càng lớn, chẳng những muốn kiên trì đến điểm kết thúc, hơn nữa còn muốn chạy càng nhanh.
Bởi vì, hắn muốn tranh đấu cho thứ hạng.
Không chỉ bởi vì những lời khích tướng của Chương Nam, còn rất nhiều lí do, nhiều đến mức đếm không hết.
Ví dụ, như đã nói trước đây, hắn muốn nhìn thấy giới hạn của bản thân.
Ví dụ, làm mẫu cho lớp thứ 14, cặn bã cũng có thể đứng dậy.
Ví dụ, đã 3 tháng mẹ chưa được hắn làm cho há mồm vì kinh ngạc.
Ví dụ, ba gọi điện thoại tới, cho dù cách xa ngàn dặm, cũng không quên dặn dò hắn chăm chỉ học tập.
Ví dụ, câu nói kia của Vương Học Lượng......
- Nghe nói mày muốn thi đạt hạng 2 toàn khối? Tao đề nghị mày trực tiếp nói muốn thi được hạng nhất đi. Nói như vậy, chém gió càng vang dội hơn!
Thân làm một người phàm, sẽ luôn gặp phải một số việc, một số người.
Cho dù không thẳng thắn và đáng ghét giống như trong tiểu thuyết thường viết kia, nhưng cũng truyền tải một loại cảm xúc trong các manh mối.
Đó chính là:
Bạn không được!
Cam chịu số phận đi!
Từ bỏ đi!
Không cần phải gò ép bản thân!!
Bất luận là kẻ thù, cấp trên, người thân, hay là bạn bè
Người từng trải và người ngoài cuộc đều thích dùng góc nhìn của thượng đế, đánh giá nhận xét, cho dù có người không hề ác ý, cũng đều quen dùng kinh nghiệm và thế đời thuyết phục bạn hãy cam chịu trở thành người bình thường, nói bạn sống như này không mệt sao.
Thế nhưng, cũng luôn có mấy chủng loại khác như vậy, không bao giờ khuất phục trước số phận!
Hoặc có thể nói, đó chính là số phận của bọn họ!
Tề Lỗi sống lại lần nữa, hắn muốn trở thành người như vậy.
Có lẽ, đây mới là tuổi trẻ không hối tiếc của Tề Lỗi!
......
————
Vỗn dĩ tết nguyên đán có một ngày nghỉ, nhưng mà, Lưu Trác Phú nghiến răng, nhẫn tâm hủy bỏ.
Như thường lệ tới trường tự học, hắn ta theo dõi chằm chằm.
Đối với cái này, lớp thứ 14 thế mà lại không có một chút oán hận nào.
Nhưng đối với Tề Lỗi mà nói, không quan trọng, ở đâu cũng đều học giống nhau. Có lão Lưu càng tốt, có chỗ không biết làm còn có thể hỏi.
Mà những người khác, thời gian của kỳ thi cuối kỳ đã được xác định là ngày 9 tháng 1, chỉ còn lại 9 ngày cuối cùng, một học kỳ còn chịu đựng được, lại đi tiếc 1 ngày này sao?
Đương nhiên, cũng không lý do gì muốn đòi đối đãi công bằng.
Thật ra mọi người rất căng thẳng, đừng nhìn bình thường ngạo mạn kêu la, “Phải vào bảng xếp hạng!”, “Muốn làm thế nào thì làm thế đó”, nhưng vào được bảng xếp hạng không, trong lòng lại bắt đầu không nắm chắc.
Rốt cuộc có thể rút gọn khoảng cách với lớp áp chót thành 35 điểm không?
Tiền cưới vợ của lão Lưu!
Huống hồ, cho dù muốn hay không muốn những thứ này, đừng quên, ba chữ lớn “lớp cặn bã” kia, còn in ngay trên tường ở trước cửa!
Muốn treo cả đời sao?
......
Mà sở dĩ Lưu Trác Phú tàn nhẫn như vậy, là bởi vì hắn ta còn căng thẳng hơn so với mọi người lớp thứ 14.
Vẫn là câu nói kia, một kỳ này là một kỳ mà lão Lưu mệt nhất, cũng là học kỳ áp lực nhất.
Thật sự hắn ta đã dùng hết tất cả thủ đoạn, mới lôi được đám oắt con này đến ngày hôm nay.
Vô cùng may mắn khi đến nay, không có ai tụt lại phía sau.
Bây giờ còn chút nữa là đến chặng cuối rồi, lão Lưu chỉ muốn lại bổ túc một thêm chút, lại bổ túc một thêm chút, có lẽ sẽ tốt hơn.
Hắn ta dẫn dắt lớp 10 như vậy, so với giáo viên lớp 12 cũng chẳng khác biệt là bao.
Sáng sớm, hơn bảy giờ, trời còn chưa sáng hoàn toàn, toàn bộ Nhị trung, chỉ có học sinh lớp 12 và lớp thứ 14 đi trên đống tuyết, người nào về lớp đấy.
Tài Vĩ, còn có Lý Mân Mân vừa vào trường, liền phát hiện có người đi về hướng dãy phòng phía tây, trông khá kỳ lạ, không phải đều nghỉ rồi sao?
Nhìn kỹ lại, mới biết là lớp thứ 14.
Chị Ngu Ngơ cạn lời lắc đầu:
- Lớp 10 lại bạt mạng như vậy sao? Lão nương thật sự bội phục!
Sau đó, không tự chủ bước nhanh hơn, liều mạng trở về lớp.
Chị Ngu Ngơ cũng là vận động viên đường dài, cũng là kiểu nghiến răng nghiến lợi kiên trì đến điểm cuối.
Chỉ có điều, cô ta không phải chạy trong đại hội thể thao của trường, mà là cuộc thi toàn quốc.
Lưu Trác Phú và mọi người cùng đến rồi, một mạch phát 6 bộ đề:
- Đây là nhiệm vụ trong một ngày của các em.
Ngữ văn, tiếng Anh, đại số, hình học, vật lý, hóa, mỗi môn một tờ.
Làm đi! Hắn ta quan sát mọi người làm.
Thật ra cũng có thể về nhà làm, nhưng lão Lưu sợ bọn họ về nhà liền buông lỏng.
Huống hồ, ở chỗ này có hắn ta giám sát, ít nhất hắn ta còn có thể giảng bài ngữ văn.
Thế nhưng, điều khiến Lưu Trác Phú không ngờ tới là, hơn 8 giờ, Uông Quốc Thần và La Diễm cũng tới trường học.
Đến lớp thứ 14 quay một vòng, nói với Lưu Trác Phú:
- Trước tiên thầy để bọn chúng làm ngữ văn, đợi thầy giảng xong, kêu Tiểu La qua, tôi áp cuối.
Đến buổi chiều, giáo viên hình học, vật lý và hóa học cũng đã tới, mỗi người phụ trách một khoảng thời gian. Cũng không phân giờ dạy học, lúc nào làm xong bộ đề, lúc đó giảng đề, giảng xong liền thay người.
Nói trắng ra là, đều căng thẳng!
Lớp thứ 14 giống như một tác phẩm được toàn bộ giáo viên chăm chút cẩn thận, một bài thi được giao.
Cần phải biết, Chương Nam táo bạo bổ nhiệm một nhóm giáo viên trẻ tuổi tới kích động lớp mũi nhọn và lớp thứ 14, rất nhiều giáo viên có tuổi nghề sao có thể không ý kiến được?
Mặc dù không có ai ở ngay trước mặt nói này nói kia, thế nhưng ai cũng cảm giác được, có người đang chờ để chê cười bọn họ.
Bọn hắn cũng đều nhịn một hơi, muốn chứng minh cho toàn trường xem.
Chứng minh, quyết sách của Chương hiệu trưởng không hề sai.
Chứng minh, lớp thứ 14 không phải một khối gỗ mục, cũng có thể đẽo gọt.
Bây giờ, thời khắc nộp bài thi đã đến!
......