Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng Đường Dịch hoàn toàn không để tâm, cả người rơi vào trạng thái mộng du.
Tại sao?
Nói thừa! Hôm nay bố Tề về, ba cặp bố mẹ cũng sẽ về nhà, điểm thi cuối kỳ của cậu ta sẽ không giấu nổi nữa.
Thực ra, Đường Dịch đã làm bài thi cuối kỳ rất tốt, tổng điểm là 736 điểm, xếp thứ ba mươi mấy trong lớp. So với điểm đầu vào của cậu ta thì đã là một sự tiến bộ rồi.
Nhưng vấn đề là, cậu ta không thể chịu đựng được cảnh có hai con súc vật bên cạnh làm vật tham chiếu!
Một người xếp thứ nhất toàn khối, một người đứng thứ 61 toàn khối, chết thật, bảo Đường Dịch phải giải thích chuyện này như thế nào đây?
Đã có kết quả mấy ngày rồi mà Đường Dịch vẫn chưa khôi phục lại đây này!
- Làm sao đây? Bố tao không lột da tao ra mới là lạ đấy?
Về vấn đề này, Tề Lỗi cùng Ngô Ninh chỉ có thể xin lỗi:
- Vậy thì kệ mày chứ, liên quan gì đến bọn tao?
- Tao mặc kệ!
Đường Dịch làm bộ lưu manh:
- Hai bọn mày hoặc là sửa bảng điểm hoặc là ăn đòn với tao, chọn một cái đi!
Ngô Ninh vừa nghe vậy thì trợn tròn mắt:
- Tao thi dựa vào năng lực, tại sao phải sửa điểm chứ?
Đường Dịch:
- Thế thì mày ăn đòn với tao. Tóm lại là lúc bố tao đánh tao, tao sẽ nói là hôm nào mày cũng kéo tao đi quán nét.
Ngô Ninh:
"..."
Mẹ! Tao là Tiểu Tiện hay mày là Tiểu Tiện? Mày không còn là người nữa à?
Nhưng Tề Lỗi lên tiếng, an ủi Đường Dịch:
- Yên tâm đi, ai mà rảnh để ý mày chứ?
- Với lại…
Không đầu không đuôi nói một câu:
- Mày cũng sắp rồi đấy.
Đúng vậy, thời khắc thức tỉnh của Đường Dịch sắp đến rồi, đến lúc đó, cậu ta sẽ còn hăng hái hơn cả hắn và Ngô Ninh ở học kỳ này.
Hơn nữa, điều hơi nực cười là kiếp trước, Đường Dịch là người đầu tiên trưởng thành trong ba người, và Đường Dịch là người đầu tiên vượt lên trong điểm số. Do sự trưởng thành đột ngột của Đường Dịch, mà hai người bọn hắn mới chính là người bị ăn đòn sau kì thi.
Kết quả là lúc này, Đường Dịch lại trở thành người có điểm thấp nhất, về phần có bị ăn đòn hay không... chỉ có thể nói rằng vận mệnh thật sự rất buồn cười.
- Ôi!
Đường Dịch thở dài thườn thượt, cũng vô tâm vô phế, hơn nữa càng thêm dứt khoát.
Nếu đã không thể trốn tránh, vậy thì phải đối mặt với nó, đây là lợi thế của Đường Dịch.
Ngay lập tức chuyển từ một thanh niên u sầu thành một thằng ngốc vui vẻ:
- Thích làm thế nào thì cứ thế ấy, cứ coi như là đãi bố tao đi.
Từ Thiến:
"!!!"
Dương Hiểu:
"!!!"
Trình Nhạc Nhạc:
"!!!"
Đã bao giờ, thú vị?
Đứa con trai này thật là hiếu thảo!
…
Từ Thiến không cần Tề Lỗi tiễn, ba cô gái cùng nhau về nhà.
Tay trong tay đi trên phố sương khói, dẫu chẳng nghe thấy tiếng cười như chuông bạc, nhưng đó mới là cảnh đẹp nhất mùa đông.
Ngay cả một cậu nhóc siêu ngốc nghếch như Đường Dịch chưa biết yêu là gì cũng nhìn chằm chằm hồi lâu.
Sau đó bật ra một câu:
- Cũng may không ai liên quan gì đến tao!
Tề Lỗi, Ngô Ninh:
"..."
Người anh em, mày hết thuốc chữa rồi.
Ba thằng xô xô đẩy đẩy xoay người bước vào hẻm, ở phía xa xa cồng nhà, họ biết ngay là ba cặp cha mẹ không nghiêm túc đã trở về.
Bởi vì, tuyết phía trước ba nhà đã được quét dọn.
Đúng vậy, ba thằng đi học đến trời tối mới về, sao có thời gian quét tuyết được. Bố mẹ đã vắng nhà lâu rồi, nói chính xác nửa tháng qua chưa từng về nhà.
Ban ngày mẹ Tề rất bận rộn với công việc của mình, sau khi tan ca, bà phải đến nhà máy sản xuất thực phẩm phụ để thay mẹ Đường. Dù sao thì bố Tề cũng không có ở đó, vì vậy phải có người sang trông coi.
Còn mẹ Đường ra khỏi nhà máy sản xuất thực phẩm phụ là phải lập tức đến nhà máy nhựa, nấu ăn cho bố Đường và bố Ngô.
Tan làm xong, mẹ Ngô cũng phải đến nhà máy nhựa, ở đó có quá nhiều việc.
Đến nỗi hai trận tuyết vừa rồi cứ ném ở đó, trông chẳng giống như có một gia đình đang sinh sống.
Là như vậy, trong khoảng thời gian này, Đường Dịch, Ngô Ninh và Tề Lỗi đều chen chúc trong một căn phòng, buổi tối không về nhà.
Đành chịu thôi, các nhà trệt ở phía đông bắc cần tự sưởi ấm và cần đốt lò hơi.
Có thể đảm bảo một lần vào buổi sáng và một lần vào buổi tối, đường ống nước và ống sưởi trong nhà không bị đóng băng và nứt nẻ, là họ đã siêng năng lắm rồi?
Mặc dù vậy, nhưng vì nhà Ngô và nhà Đường quá ít lửa, quá lạnh, nên chỉ có thể đến nhà Tề Lỗi nhóm lửa, khá tiện lợi.
Vừa nhìn thấy tuyết được quét sạch trước cửa, ba thằng thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau cười khổ nói:
- Cuối cùng cũng về rồi!
Mỗi người tự về nhà mình, phải yết kiến bố mẹ trước đã.
Mặc dù Đường Dịch biết sẽ bị ăn đòn, nhưng tại sao vẫn hơi nhớ bố nhỉ?
Đáng tiếc là Tề Lỗi còn chưa vào sân, Đường Dịch và Ngô Ninh đã xông ra khỏi nhà với vẻ mặt tức giận.
Đường Dịch kéo Tề Lỗi sang một bên, tức giận lao vào sân:
- Ông già!! bà già. Hai người quá đáng thật đấy, về nhà rồi mà cũng không đốt lò hơi à!?
Tuyết được quét dọn, nhưng trong nhà không có lửa, lò hơi mà cậu ta đặt hồi sáng đi học đã tắt từ lâu rồi.
(Lò hơi áp suất còn gọi là lò áp suất, lò chứa đầy than và đóng kín cửa lò để lửa cháy từ từ).
Nhà Ngô cũng vậy.
Mấy ông bà phụ huynh này quá không đứng đắn.
Ba thằng chạy vội vào nhà, quả nhiên đều ở đó.
Quách Lệ Hoa và Thôi Ngọc Mẫn đang nấu ăn trong bếp, ba ông bố và mẹ Ngô đang ngồi vây quanh bàn trà thảo luận gay gắt về điều gì đó
Khi nhìn thấy bố mình, trái tim Tề Lỗi như thắt lại.
Hơn hai tháng không gặp, bố đã gầy đi, không chỉ gầy đi một tí, mà hai bên má đã hơi hóp lại.
- Bố!
Tề Quốc Quân ngẩng đầu cười với Tề Lỗi:
- Con về rồi à? Được nghỉ lễ rồi phải không?
Tề Lỗi ném cặp sách sang một bên đi vào phòng khách, không nói đã được nghỉ lễ hay không:
- Bố, sao bố lại gầy như vậy?
- Hì!
Trong lòng Tề Quốc Quân cảm thấy ấm áp, cười nói:
- Không quen ăn đồ ăn miền Nam. Không sao, về nhà là có da có thịt ngay ấy mà.
Đường Dịch và Ngô Ninh cũng vào phòng khách gọi người, sau khi chào bố Tề, Đường Dịch vẫn nhe răng với lão Đường:
- Ông già, sao không đốt lò hả?
Kết quả, Đường Thành Cương trừng to mắt, còn dữ hơn cả cậu ta:
- Cái gì? Nuôi con để làm gì? Con có ý kiến gì à? Bố còn chưa hỏi con đấy! Ba con thi thố thế nào đấy?
Rồi xong, chưa gì đã chạm ngay vào chỗ hiểm rồi, Đường Dịch lập tức ngã ngửa.