Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này, Tề Lỗi đang suy nghĩ về tính khả thi, dù sao, bất kể sinh ý mê người đến đâu, điều kiện tiên quyết là phải sáng suốt.
Không sáng suốt thì làm sao kiếm tiền được? Không thể chỉ nhìn thấy lợi ích, nhìn thấy lợi nhuận, còn phải xem xét các yếu tố tiêu cực rõ ràng.
Mà chuyện mở quán net này, trước mắt Tề Lỗi có thể nghĩ đến khó khăn, chủ yếu có ba vấn đề:
Đầu tiên, vấn đề kỹ thuật ...
Được rồi, cái này không tính là vấn đề, Triệu Na chính là hỗ trợ kỹ thuật lớn nhất. Hơn nữa, đều không cần Triệu Na, Triệu Duy đi theo chị gái một thời gian dài như vậy, vấn đề nhỏ về máy tính hắn ta đều giải quyết được.
Thứ hai, giấy phép.
Điều này miễn cưỡng tính là một vấn đề, nhưng suy nghĩ lại, so với vấn đề kỹ thuật còn đơn giản hơn.
Khoảng những năm 99, để mở quán net, chủ yếu là thông qua ba phòng ban, Cục Văn hóa, Công nghiệp và Thương mại, Thuế. Miễn là nộp thuế bình thường, nộp phí quản trị kinh doanh, thuế công nghiệp và thương mại là dễ nói rồi.
Lấy giấy phép bên phía Cục Văn hóa hơi phiền phức, phải làm một vài thủ tục.
Ở Đông Bắc, có thể sẽ phải tiêu tốn một chút nhân tình.
Thế nhưng, trong ấn tượng của Tề Lỗi, ở thời điểm này quán net vừa mới nổi lên, đối với người muốn mở quán net mà nói, cái khó chính là không rõ thủ tục phải làm như thế nào. ngược lại không cần quá nhiều quan hệ.
Ngay cả khi cần thiết... Cần cũng không khó khăn! Ba người bố không cần ra tay, một mình Tề Quốc Đống có thể xử lý hết.
Đừng thấy chú ba mỗi ngày giống như không có chuyện để làm, nhưng ở Thượng Bắc, thành phố Cáp Nhĩ Tân, thậm chí Khánh Thành, vẫn có chút nhân mạch.
Đây cũng là của lão gia nhà họ Tề truyền lại, năng lực giao tiếp cũng không kém.
Thứ ba...
Được rồi, cái thứ ba là một vấn đề lớn.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Tề Lỗi khổ sở:
- Nếu là quán net, tiền của chúng ta hình như không đủ lắm?
- A?
Sắc mặt Đường Dịch suy sụp:
- Không đủ sao?
- Mày tính đi!
Bấm ngón tay tính toán cho hắn:
- Mở thì phải mở chính quy đúng không? Mở chui thì chúng ta không thể lo được.
- Quán net chính quy, không thể ở chỗ chị Na đúng không? Quá hẻo lánh, ít nhất phải thuê một phòng mặt tiền trong khu phát triển?
- Điện nước, tiền thuê nhà, giấy phép, trang trí, bàn ghế và thiết bị, tiền internet và máy móc.
- Chúng ta không đi nơi phồn hoa, cứ mở ở khu phát triển, tiền thuê nhà một năm không bao nhiêu tiền, cộng với tiền điện nước, tính ra cũng chừng một vạn?
Ở bên khu phát triển, chỉ có một cái chợ bán đồ ăn, cộng thêm lợi thế gần các trường Nhị Trung, Tam Trung, trường dạy nghề, tiền thuê nhà thật sự không đắt.
Trong lớp thứ 14 bọn họ có người bạn, nhà bán buôn trái cây. Nghe cậu ta nói, thuê một căn mặt tiền, một mùa đông tổng cộng chỉ có tốn tám nghìn tệ. Nếu là thuê quanh năm, đắt cũng không quá đắt, cao nhất là hai ba nghìn.
- Giấy phép và thuế, ba nghìn được không?
Vẫn là thêm tiền quà tặng ưu đãi đi.
- Bàn ghế thiết bị, mười nghìn tệ cũng không nhiều chứ?
Đơn giản nhất là bàn máy tính bình thường, bàn ghế quầy bar, tất cả tính ra, mười nghìn tệ là đủ rồi.
- Trang trí! Trang trí là việc lớn, hai mươi nghìn đủ chứ?
- Cái này bao nhiêu tiền?
Ngô Tiểu Tiện thốt ra:
- Bốn vạn ba!
Tề Lỗi:
- Đúng vậy, chỉ còn lại 14 vạn. Lắp đặt mạng, cộng với máy móc, có phải để lại một số tiền khẩn cấp trong tay không?
- Máy tính mới, cấu hình không quá tệ, cộng thêm thiết bị ngoại vi đầy đủ, cũng không rẻ đâu!
- Vậy quán net này, chỉ có hơn mười máy?
Khoảng những năm 99, một máy cấu hình thấp chỉ có 64m RAM, cộng với máy tính để bàn bộ xử lý Pentium 2 hoặc Celeron tần số thấp, cũng phải hơn năm nghìn tệ.
Lưu ý rằng đây là cấu hình cơ bản.
Mà Tề Lỗi biết, loại máy móc phân phối thấp này là không đủ, cho dù là thời đại trò chơi trực tuyến mới thịnh hành, muốn vận hành sắp tới 《Thời đại đồ đá》, trò chơi trực tuyến 《Vạn Vương chi vương》, bao gồm 《Nửa cái mạng》 và các trò chơi nối mạng khác, ít nhất là Ben 3 mới nhất, bộ nhớ cũng phải lớn hơn.
Một cỗ máy như vậy, rất đắt tiền.
Nếu không, mới mở một vài ngày, máy móc đã lỗi thời, điều đó thực sự đau khổ.
Vì vậy, để lại một chút quỹ khẩn cấp, cộng với việc đặt mạng lưới quán net, số tiền còn lại, cũng chỉ có hơn mười máy.
Nếu là mở quán nét chui, vậy bảy hoặc tám máy cũng được.
Nhưng...
- Mày làm một quán net chính quy đi, cùng lắm chỉ được mười lăm mười sáu máy?
Tề Lỗi tra hỏi mọi người, vẫn là tiền quá ít.
Lại không nghĩ tới Đường Dịch nói một câu:
- Mười năm mười sáu máy, thì mười năm mười sáu máy! Chúng ta cứ coi nó như một cứ điểm bên ngoài khuôn viên trường, ra khỏi trường là có một nơi để đi.
- Còn là chỗ của mình, đặc biệt sảng khoái nha!
- Đúng vậy!
Ngô Tiểu Tiện trừng mắt:
- Ít thì ít, tao không ngại ít đâu!
“...”
Tề Lỗi không nói gì, nhìn về phía Triệu Duy:
- Hai người này đã điên rồi, mày khuyên nhủ đi.
Kết quả, Triệu Duy nói:
- Tao cảm thấy Tiểu Ninh và Tiểu Dịch nói không sai, hơn mười máy không ít chứ?
Tề Lỗi trợn trắng mắt, trong lòng tự nhủ, rốt cuộc tôi là người trọng sinh? Hay cậu là người xuyên việt? Tại sao cậu còn coi tiền không ra gì hơn cả tôi vậy?
Hai trăm nghìn! Vẫn là cuối những năm 90! Nó thực sự không phải là một con số nhỏ.
---
Thật ra, Đường Dịch và Ngô Ninh cũng biết đây không phải là số lượng nhỏ.
Nhưng mà, đôi khi chuyện là như thế, sự khinh cuồng của niên thiếu không chỉ thể hiện ở lời nói đầu môi, khi đã lên cơn, chuyện gì cũng có thể làm được.
Hơn nữa, càng không phải là số lượng nhỏ thì lại càng hưng phấn, dùng lời của người Đông Bắc thì đây được gọi là “tái mặt”.
(“Tái mặt” là tiếng địa phương của người Đông Bắc và An Huy, Trung Quốc, ý chỉ những đứa trẻ do ương bướng nên có hành vi không nghe theo lời cấm cản, dây dưa, quấy rầy người khác, hoặc dùng để chỉ những người trường thành không biết thức thời.)
Hơn nữa, hai tên này tương lai cũng chẳng phải là người bình thường, cho dù không có Tề Lỗi dẫn dắt, cũng có thể to gan làm mưa làm gió.
Hai người bọn chúng bây giờ nghĩ rất đơn giản, ông đây mười sáu, mười bảy tuổi có thể điều khiển một món đồ chơi lớn như thế, ai có được cái bản lĩnh này chứ?
Có ngầu hay không hả? Tìm cả cái Thượng Bắc này cũng không tìm được đứa nào dám như thế!
Đến lúc đó, tiểu cứ điểm của bọn họ không chỉ ở mỗi quầy căng tin trong trường học nữa, càng không phải ở phòng bida hoặc khu trò chơi mà bọn họ phải tự nhận là có quan hệ cực kỳ thân thiết với ông chủ, mà chính là tiệm net của chính mình, quá bá đạo.
Còn về Triệu Duy…
Đầu tiên, Triệu Duy có hiểu biết một chút về máy tính, chị gái của cậu ta càng có hiểu biết về máy tính nhiều hơn, trong nhà lại từng mở quán nét chui, đương nhiên sẽ không sợ hãi với ngành nghề này chút nào.
Tiếp theo, cậu ta biết, làm thứ này, coi như không kiếm được nhiều, nhưng cũng không sợ lỗ nhiều.
Vậy thì làm thôi! Thậm chí còn cảm thấy, việc này so với việc bán tất cùng Chu Đào còn hay hơn nhiều.