Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 319. Không Thể Thương Lượng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Năm 99, trước và sau năm 2000, cũng là thời kỳ hoàng kim cuối cùng mà bọn họ độc chiếm thị trường máy tính, bán máy tính điên rồi, căn bản không lo đến nguồn tiêu thụ.

Mọi người xuất phát từ sáng sớm, đến thành phố Cáp Nhĩ Tân liền trực tiếp đến thẳng đường Nam Thông.

Mà ý của Triệu Na là, không mua máy móc có thương hiệu, giống như IBM, liên tưởng đến những nhãn hiệu lớn này, lượng phân phối chắc chắn không nhiều, lại còn đắt cắt cổ. Cũng không mua hàng ở mấy tiệm nhỏ lẻ, đắt là một chuyện, lại còn dễ bị làm giả.

Không bằng mua riêng các linh kiện như CPU, bo mạch chủ, bộ nguồn, ổ đĩa mềm gì đó về, dùng một lần lâu dài, lại có thể có thêm một chút ưu đãi. Dù sao trở về cũng đã có cô ấy biết lắp ráp máy móc, không cần đám Tề Lỗi phải nhọc lòng.

Tuy nhiên, suy nghĩ của Triệu Na đã quá ngây thơ rồi.

Ở đường Nam Thông, có lẽ nửa năm trước, một, hai năm sau, khi người kinh doanh máy tính nhiều lên rồi, suy nghĩ này không có vấn đề gì, nhưng bây giờ, nếu như mọi người muốn mua một cái CPU riêng lẽ, người ta sẽ bán cho mọi người, nhưng sẽ rất đắt, đắt một cái quá đáng.

Nhưng nếu như mọi người muốn mua cả một bộ CPU, bo mạch chủ gì đó, người ta căn bản sẽ không bán cho mọi người đâu.

Vừa nghe các người chỉ muốn hai, ba mươi bộ, thì chuyện vui kết thúc.

Muốn máy móc thì có thể, hoặc là máy có thương hiệu, hoặc là lấy máy cơ mà bọn họ đã lắp ráp xong. Hơn nữa, số lượng quá ít, chỉ có thể đến mua lẻ.

Còn muốn tiện nghi sao? Cái đơn sắp xếp mà Triệu Na liệt kê kia, một chiếc máy tính cộng cả tiền lắp đặt còn chưa tới 8200, đắt hơn 2000 so với số tiền hơn 6000 mà Triệu Na đã dự toán.

Triệu Na nghĩ thì rất hay, nhưng hiện thực lại tàn khốc.

Cô ấy cảm thấy, dùng linh kiện của máy thì có thể tiết kiệm một chút, hơn nữa lại cần số lượng máy nhiều, còn có thể được hưởng ưu đãi, cho nên cái giá hơn 6000 chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng lại không ngờ rằng, hơn 20 chiếc máy tính ở chỗ người ta căn bản không được tính là số lượng lớn, linh kiện cũng không muốn bán.

Mặc dù là mua và phối trí, giá cả mà bọn họ nói cũng đắt một cách thái quá, 8200 cả bộ, đắt hơn tận 2000 tệ.

Chọc cho Triệu Na tức giận đạp ngã cửa tiệm đi ra ngoài, ông không bán thì không có người khác bán chắc?

Tuy nhiên, cô ấy đâu hay, từ khi bước chân ra khỏi cửa hàng thứ nhất, người ta đã gọi một cuộc điện thoại thông báo, tất cả hộ kinh doanh máy tính trên cả con đường đều thông đồng với nhau, đều không muốn bán cho bọn họ.

Bán cũng được, mua hết một bộ máy móc, lấy giá 8200 làm khởi điểm, muốn bao nhiêu sẽ bán bấy nhiêu, thiếu một đồng cũng không được.

Có phải cảm thấy việc làm ăn này có chút tuyệt hậu?

Ha ha, không còn cách nào khác, từ năm 99 đến năm 2000, thị trường máy tính bán ra ở Cáp Nhĩ Tân chính là xấu xa như thế. Các người không mua thì càng tốt, có đầy người khác muốn mua. Hơn nữa, có thể họ sẽ trả được giá cao hơn các người, không thiếu mấy đồng tiền của các người.

Bởi vì mấy năm nay, thậm chí hai ba năm sau nữa, không lo bán không được máy tính.

Thời điểm này cũng là lúc tiệm net bắt đầu nổi lên, hàng loạt tiệm net đồng loạt treo biển hành nghề, chiếm thế thượng phong.

Là đơn vị duy nhất phân phối máy tính cùng với linh kiện chính hãng của Cáp Nhĩ Tân, không cần bọn họ phải cầu xin khách đến mua hàng, mà là các chủ tiệm quán net phải đến cầu xin họ, nhanh nhanh xuất hàng.

Đừng nói chi đến một khách hàng nhỏ chỉ nhập mỗi hai mươi chiếc máy, còn luyên tha luyên thuyên nói chỉ muốn nhập linh kiện, đến cả mấy tiệm net lớn nhập hơn trăm chiếc, mấy trăm chiếc máy tính về còn phải ngoan ngoãn, có phép tắc đến cầu xin bọn họ.

Khác nhau ở chỗ, thái độ có thể sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.

Nhưng mà, máy lắp ráp thô của bọn họ là cộng thêm lợi nhuận, ngoại trừ giá chênh lệch của linh kiên, còn phải cộng thêm một khoản nữa.

Đừng nói làm ăn có ngay thẳng hay không, ở những năm 80, 90 này, loại quan hệ cung - cầu chính là bị bóp méo như thế, không chỉ là ngành sản xuất máy tính, chỗ nào cũng có trường hợp tương tự như vậy.

TV, tủ lạnh, ô tô nhập khẩu đầu thập niên 90, tua về trước đây một chút, thậm chí mua một chiếc xe đạp, xe máy, cũng phải đến cầu xin người ta bán cho.

Có người không chỉ đưa đúng số tiền mà người bán nói, mà còn đưa thêm tiền nữa kìa!

Giống như tên ngốc tên đần nào đó sau này, dám ở thị trường Trung Quốc đói khát marketing, dám tăng giá bán, thật sự thành tinh. Mà nguyên nhân, không phải là do vấn đề lịch sử truyền lại.

Trung Quốc phát triển quá nhanh, rất nhiều hành vị phản thị trường xuất hiện, không kỳ quái chút nào. Mà nhóm người tiêu thụ chủ yếu của tên đần nào đó, cũng đều là những người của năm đó, từ nhỏ đã quen với chuyện này, ngược lại cũng không để trong lòng.

Chọc cho Tề Lỗi giận điên, lúc đầu là Tề Quốc Đống và Triệu Na đứng trước hỏi, đám trẻ con bọn họ đứng ở sau không lên tiếng. Sau đó, cậu tự mình ra trận, nhưng vẫn không được.

Người nào người nấy thiếu điều muốn nhảy lên đầu khách hàng mà ngồi, trong tay có chút đồ tốt liền quên mất họ của mình là gì.

Tuy nhiên cũng không còn cách nào khác, bây giờ bọn họ là ông trời, ai cũng không được hó hé khó chịu điều gì.

Nhưng mà…

Hay là nói, bởi vì hai mươi chiếc máy tính mà đặc biệt chạy đến thành phố lớn phía nam?

Không đáng giá!

Cuối cùng, đứng trước một cửa hàng máy tính lớn, cân nhắc chừng một tiếng đồng hồ.

- Chú ơi, chú xem chúng cháu từ Thượng Bắc tới đây cũng không dễ dàng gì, có thể cho chúng cháu chút ưu đãi không?

- Một chiếc máy của chú thật sự là đắt quá rồi, một chiếc máy tự lắp ráp tăng thêm 1000 tiền phí lắp ráp nữa ư? Không thì chú lấy chúng cháu 500 thôi có được không ạ?

- Nói thật với chú, chúng cháu đều là lớp trẻ xây dựng sự nghiệp, cũng không dễ gì, tiền cũng không có nhiều, chú có thể thương tình mà giúp đỡ chúng cháu chút không ạ?

Ông chủ là một người đàn ông trung niên mập mạp tầm bốn mươi tuổi, tên là Vệ Quang Minh, có thể nói là dầu muối không ăn thua, càng không dễ vì Tề Lỗi là một nhóc học sinh mà mềm lòng tích đức.

- Em trai à, giá thị trường đã là như thế rồi, có cửa hàng nhà ai không như thế chứ?

- Tôi đây còn được xem là đã có ưu đãi rồi đấy, đổi lại thành cửa hàng nhà khác, sẽ chỉ có thể bán cho cậu hàng cũ đổi lại hoặc là hàng tồn kho mà thôi, lúc đấy, người chịu thiệt còn không phải là cậu ư?

- Hơn nữa, các người nói các người muốn hai mươi chiếc, còn nói luyên thuyên muốn lấy linh kiện tách lẻ thôi, chỗ tôi đây làm ăn chứ không phải nơi làm từ thiện đâu nha!