Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng mà không ngờ tới, Dương Hiểu cùng Từ Thiến, hai người này thà chết cũng không chịu về.

Dương Hiểu:

- Nhà tớ ở Cáp Nhĩ Tân, tớ con m* nó trở về đâu nữa?

Từ Thiến:

- Tớ đi với Dương Hiểu, ở lại nhà của cậu ấy!

Cô thật sự không yên tâm Tề Lỗi, không biết cậu đang muốn làm gì.

Tề Lỗi cũng không nói lại hai cô, chỉ có thể như thế.

- Đi, đến phòng Triệu Duy thuê trước đã.

Triệu Duy thuê phòng ở Cáp Nhĩ Tân, không thể trả lại, vừa hay có thể nghỉ tạm.

Mọi người lên xe liền đi, trước tiên chở Đường Dịch và Ngô Ninh ra ga tàu hỏa, sau đó mới đến chỗ thuê của Triệu Duy.

Ở đường Tuyên Hóa, tòa nhà cũ đã có từ năm tám nấy, hai phòng ở, ở tầng sáu.

Đoàn người bước vào nhà, lúc này Tề Quốc Đống cũng chưa nói lời nào, đợi Tề Lỗi ra lệnh.

Được thôi, anh ba chủ yếu là chưa biết Tề Lỗi đang muốn làm gì.

Mà lúc này ánh mắt của Tề Lỗi đã có chút lạnh lẽo, chú ấy cũng không muốn hỏi.

Còn về việc rốt cuộc Tề Lỗi muốn làm gì?

Ông đây không mở tiệm net nữa!

Mở tiệm net với hai mươi vạn thì chê ít chứ gì? Vậy được, tôi dùng hai mươi vạn đi giúp người khác mở tiệm net.

Chỉ thấy sau khi Tề Lỗi vào nhà, trước tiên mở miệng nói với Triệu Na:

- Chị, phần mềm nền tảng cục bộ của chị có thể làm tinh tế thêm một chút không?

Cái Tề Lỗi nói đến chính là bộ “hệ thống quản lý tiệm net” của Triệu Na.

Thật ra cũng không thể gọi là hệ thống quản lý tiệm net được, chỉ có thể điều khiển một số chức năng của máy tính nội bộ, như là tắt mở máy, cùng với tính toán thời gian, tính tổng phí dùng.

Thuộc về trình tự nhỏ cơ bản nhất, còn kém xa hệ thống quản lý tiệm net sau này vạn lần!

Triệu Na không biết tại sao cậu lại muốn hỏi điều này, chỉ có thể trả lời:

- Xem thử cậu muốn có những công năng gì, có cái chị có thể làm, có cái thì không, nhưng chị có thể giúp em nhờ bạn chị giúp.

Đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân có không ít “lão tăng quét rác”, cao thủ máy tính chân chính thì Triệu Na còn chưa đủ trình, nhưng có người có thể làm được.

Tề Lỗi suy nghĩ:

- Tốt nhất còn có chức năng trả giá khác nhau, ví dụ như giá của hội viên thì khác hơn.

- Còn nếu như có thể quản lý được cả các sản phẩm tiêu thụ, như là đồ uống, mì ăn liền các thứ, có thể trừ thẳng tiền vào thẻ hội viên.

- Còn có, giống cái trang web quản lý gì đó, tin tức về quà tặng, trò chơi, quản lý download video tài nguyên, phần mềm tải xuống, vân vân...

Tề Lỗi nói với Triệu Na những công năng mà các tiệm net sau này có.

Cuối cùng, Triệu Na trả lời là:

- Cũng có cái đơn giản, có cái thì đã không chỉ là vấn đề về phần mềm nữa, cần phải sử dụng server để duy trì. Chị không làm được, nhưng chị có thể giúp cậu nhờ vả bạn học, không khó.

Sinh viên học viện máy tính của Đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân, phần mềm chỉ được xem như là sở thích, còn việc học chủ yếu là phần cứng cùng với thiết kế server.

Tề Lỗi nghe xong:

- Không cần nhờ, em đưa tiền! Chỉ cần có thể làm ra được, bao gồm các phương án server liên quan. Em đưa hai vạn, có đủ không ạ?

Triệu Na nghe xong liền cười:

- Làm gì mà cần nhiều đến thế đâu?

Trầm ngâm một lát:

- Tìm ba, bốn người, mỗi người cũng một ngàn là cùng.

Tề Lỗi:

- Em trả hai ngàn! Nhưng có một yêu cầu, phải hoàn thành trước năm mới.

Triệu Na cau mày:

- Cậu có thể nói cho chị biết, rốt cuộc thì cậu đang muốn làm gì không?

Liền nghe thấy Tề Lỗi nghiến răng nghiến lợi nói:

- Em muốn khiến cho lão mập kia nôn hốt lòng gan phèo phổi ra! Chúng ta không mở tiệm net, để cho người mở tiệm net tự tìm đến chúng ta.

Nói xong, trong mắt mọi người đều xuất hiện sự kinh ngạc, Tề Lỗi cầm lấy máy điện thoại bàn trong nhà thuê lên rồi quay số, đó là dãy số của thành phố Cáp Nhĩ Tân.

Sau khi vang lên vài tiếng máy bận. Cuối cùng thì đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một người nữ:

- A lô, ai thế ạ?

Tề Lỗi:

- Chị Lý, em là Tề Lỗi, chị có nhớ em không ạ?

Lý Xuân Yến ở phía đối diện, kinh ngạc trong giây lát, sau đó cười lên:

- Nhớ chứ, em là tiểu thiên tài trong bản tin kia mà! Sao lại nhớ mà gọi điện cho chị thế? Có phải có tin tức gì nghĩ đến chị không?

Tề Lỗi:

- Tin tức thì không có, nhưng có chút việc muốn nhờ chị Lý giúp.

Lý Xuân Yến:

- Chuyện gì thế? Không nói thì chị cũng quên mất, chị còn nợ cậu một ân tình đấy!

Tề Lỗi:

- Em muốn hỏi một chút, quảng cáo phát trước các chuyến bay đêm ở Long Giang, còn có quảng cáo trong quá trình bay, thu phí như thế nào vậy ạ?

Lúc này Lý Xuân Yến càng thêm ngây ngốc:

- Cậu hỏi cái này để làm gì?

Tề Lỗi:

- Em muốn làm quảng cáo.

Lý Xuân Yến:

- Ai vậy? Trong nhà có việc làm ăn hả?

- Cứ xem là thế đi!

- Vậy phải xem cậu muốn phát quảng cáo bao nhiêu ngày, thời lượng dài hay ngắn. Quảng cáo trước khi bay thông thường sẽ rẻ hơn một chút, trong khi bay thì đắt hơn một chút.

- Khoảng mười lăm ngày gì đó, chỉ là quảng cáo chữ xuất hiện mười lăm giây thôi.

Suy nghĩ một hồi lại cắn răng:

- Quảng cáo trong quá trình bay.

- Ồ.

Lý Xuân Yến đáp lại:

- Vậy thì hơn 60 vạn đó!

Tề Lỗi:

"…"

- Còn phát trước khi bay thì sao?

Ngẫm nghĩ một lúc:

- Bảy ngày cũng được.

Lý Xuân Yến ở đầu dây bên kia điện thoại lắc lắc đầu:

- Sao thế, không đủ tiền sao?

- Vâng.

- Hơn 20 vạn.

Mặt mày Tề Lỗi tái mét:

- Có thể giảm giá không?

Lý Xuân Yến ở phía đối diện nhíu mày, không nói là có thể hay không. Chuyện này đúng là có thể điều chỉnh, nhưng phải xem xem người kia là ai. Hỏi:

- Ai trong nhà cậu muốn làm?

Cô ấy nghĩ là, nếu như là bố mẹ Tề Lỗi làm ăn, vậy thì cô ấy ra mặt cũng có thể có chút ưu đãi, có thể rẻ hơn, coi như trả nợ ân tình cho Tề Lỗi.

Nếu là bạn bè, người thân gì đó, vậy thì quên đi, không cần như thế.

Lại không nghĩ, Tề Lỗi lại nói một câu:

- Tự em muốn làm.

- Cậu…

Lý Xuân Yến suýt chút đã bị sặc chết:

- Tự cậu muốn làm? Cậu đang đùa gì vậy?

Tề Lỗi:

- Thật sự, tự em muốn làm.

Đối diện trầm mặc một lúc, sau đó cuối cùng mở miệng:

- Bây giờ chị không ở đài bay đêm Long Giang, đã được điều đến Bản tin thời sự rồi. Nhưng mà, chủ biên bên đài bay đêm ít nhiều cũng sẽ cho chị chút mặt mũi. Nếu như ông ấy ra mặt, hoạt động quảng cáo có quy định giá, từ 15 đến 18 vạn, có thể giảm giá được đấy.

Tề Lỗi nghe xong:

- Vậy chiều mai, hoặc là ngày kia em đến tìm chị, cảm ơn chị nhiều!

Lý Xuân Yến:

"…"

Mãi cho đến khi cúp điện thoại, cô ấy cũng không rõ, Tề Lỗi làm quảng cáo gì?

Được thôi, tất cả mọi người trong căn phòng lúc này cũng đều ngây ngốc.

15 vạn? Để quảng cáo?

- Đầu Đá.

Thái độ của Triệu Duy cũng thay đổi:

- Rốt cuộc thì cậu muốn làm gì vậy?

Lại nghe thấy Tề Lỗi nói:

- Đợi một lát lại nói tiếp.

Nói xong, lại cầm điện thoại, quay số gọi đến một dãy số, là Lý Mân Mân.