Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một bên khác, Chu Đào rời khỏi công ty Tam Thạch, suy nghĩ suốt trên đường.

Đầu tiên, Chu Đào không phải một tiểu thương bình thường, bắt đầu từ mười lăm tuổi, cô ta chính là trụ cột trong nhà, từ việc đi làm thuê cho người khác, làm những công việc lặt vặt, đến việc tự mình lập một gánh hàng rong, rồi từng bước đi đến ngày hôm nay.

Cô ta chịu khổ được, có quyết đoán, có đầu óc, hơn nữa cũng có tầm nhìn.

Ban đầu, khi cô ta nhìn thấy Tề Lỗi, liền nhớ đến bản thân mình năm đó. Đối phó với những lão lái buôn kia cũng phải cẩn thận dè dặt, cũng ra sức tính kế, chỉ vì mặc cả thêm bớt một ít.

Nếu không phải như thế, cô ta cũng sẽ không đưa hàng nghìn tệ tín dụng cho Tề Lỗi sau khi mới quen biết chưa được mấy ngày.

Mà không có khoản tiền kia làm cầu nối, Tề Lỗi cũng sẽ không liên tiếp hợp tác với cô hai lần, để cho cô nếm được ngon ngọt.

Vì vậy, thay vì nói rằng lần này cô ta đang nhắm đến mục tiêu kiếm tiền, không bằng nói rằng mục tiêu mà cô nhắm đến là Tề Lỗi.

Công ty Tam Thạch không phải bán tất. Nếu khi bán tất là có chút thông minh cộng thêm may mắn, vậy lần này, không phải chỉ có chút thông minh với may mắn là có thể giải thích được, chỉ có thể nói rõ, tiểu tử Tề Lỗi kia thực sự có bản lĩnh.

Chu Đào đã hoàn toàn nhận định điểm này, mà đây mới là con đường phát tài quan trọng nhất mà Chu Đào nắm được.

Còn quan sát công ty gì nữa? Quan sát người thôi là được rồi.

Cho nên, Chu Đào mới có thể từ bỏ 20% kia mà muốn 4% này.

Cô ta nghĩ thông suốt, hợp tác lần này với Tề Lỗi sẽ tạo được quan hệ tốt, từ trên phương diện bạn bè làm ăn, biến thành cộng sự có thể tin tưởng, vậy còn lo lắng tương lai kiếm không được tiền sao?

Chu Đào cho rằng, cái này giống như những gì được viết trong bộ phim có tên 《Cổ Phong 》cách đây vài năm, thị trường chứng khoán Thượng Hải đầy rẫy những kẻ điên.

Theo đuổi giá cổ phiếu cao, cuối cùng đều cấp bách muốn nhảy lầu. Mà chân chính kiếm tiền, là phải nhắm chuẩn những cổ phiếu tiềm năng, từ lúc bắt đầu liền siết thật chặt trong tay.

Tề Lỗi chính là cổ phiếu tiềm năng kia, cô ta phải nắm thật chặt.

Tốt thôi, động cơ mặc dù không trong sáng, vẫn là sự tính toán.

Nhưng mà người bình thường, không phải là như vậy sao? Con buôn cũng là một trong những con đường sinh tồn.

Cô ta không phải Tề Lỗi, có người bố tốt, có anh em tốt, cũng có đầu óc, cô ta chỉ có thể luồn cúi như vậy thôi.

Cho nên, trên con đường này, Chu Đào đã đưa một quyết định, một quyết định gan to bằng trời.

Lão nương lần này sẽ liều mạng, để cho cậu xem, đưa 4% rốt cuộc là nhiều, hay ít!

Quay trở về tiệm, Chu Đào gọi 2 nhân viên đang trông coi cửa hàng Trương Lệ và Lưu Duyên vào trước. Sau đó kêu Trương Lệ lại đi gọi nhân viên phụ trách kho hàng Phùng Cường đến.

3 người này, đều làm từ khi cô ta bắt đầu buôn bán cho đến nay, tới rồi lại đi, đi rồi lại tới, sóng lớn đãi cát còn lại 3 cái tướng tài đắc lực.

Hai cô gái chăm sóc việc làm ăn trong tiệm, cho dù nửa cuối năm nay, cô ta luôn ở bên ngoài, trong tiệm cũng vẫn ngay ngắn rõ ràng.

Nhân viên quản lý kho Phùng Cường vẫn luôn làm việc này kể từ khi cô ta bắt đầu làm bán buôn, nhà kho từ trước đến nay đều khiến cô ta yên tâm.

Lúc này, ba người đến bên cạnh Chu Đào, thấy thần sắc cô ta không đúng lắm:

- Chị, sao vậy?

Chu Đào nở nụ cười:

- Không có gì, nói với mấy đứa một chuyện.

- Chị nói đi.

- Việc bán buôn này của chúng ta, chị không có ý định làm tiếp, không hứng thú.

Lời vừa nói ra, ba người nhìn nhau, ngược lại là không có nhiều điều bất ngờ.

Thật ra từ mùa hè, cậu nam sinh kia đến tiệm, sau đó Triệu Duy đến, mọi người dần dần liền có cảm giác, tâm tư của chị Tiểu Đào bắt đầu linh hoạt, cũng không quan tâm chuyện lớn nhỏ trong tiệm. Thậm chí có dự cảm, đóng cửa tiệm có khả năng là chuyện sớm muộn thôi.

Lúc này, Trương Lệ cố nặn ra vẻ tươi cười miễn cưỡng:

- Chị, đóng thì đóng thôi! Chị người kiếm được nhiều tiền, bọn em……

Đóng cửa tiệm, đồng nghĩa với việc bọn họ đều thất nghiệp.

Mặc dù tìm một cửa bán tất tiếp tục làm ở trung tâm dưới lòng đất không phải việc khó gì, thế nhưng, dù sao cũng là bắt đầu lại từ đầu, tiền lương cũng không chắc cao hơn so với tiệm của Chu Đào, trong lòng mọi người khó tránh khỏi có chút bế tắc.

- Chị...

Trương Lệ cuối cùng vẫn nói:

- Chị không cần phải để ý đến bọn em, tìm cuộc sống dưới trung tâm lòng đất không khó.

Phùng Cường cũng nói:

- Thật ra, em có đồng hương ở tại khu C, đã nói em đến mấy lần, ông chủ nhà họ đang cần một người quản kho, muốn em qua đó, lần này đúng lúc luôn!

Chu Đào nghe xong, cái quái gì vậy?

Cầm một bọc tất lên ném vào mặt Phùng Cường:

- Tên khốn này, lão nương đau lòng vô ích cậu rồi đúng không? Còn dám quyến rũ người ngoài!?

Phùng Cường cười khà khà:

- Đây không phải vừa đẹp sao!

Chu Đào trừng mắt:

- Để cho đồng hương kia của cậu đi chết đi!

Liếc nhìn 3 người:

- Chị nói đóng cửa hàng, chứ nói để mấy đứa rời đi à?

3 người khẽ giật mình:

- Chị, Chị... là ý gì?

Tuy nhiên thấy khuôn mặt Chu Đào dừng một chút, nghiêm túc nói:

- Chị không muốn bán tất cả đời, các em còn nghĩ ở dưới lòng đấy này cả đời hay sao? Chúng ta đều phải đi ra ngoài, nhìn ra xa.

- Mấy đứa đều biết tên tiểu tử Tề Lỗi kia đúng không? Tiểu Duy là người của cậu ta. Hiện nay bọn họ mở một công ty, có thể kiếm rất nhiều, có tiền đồ hơn so với việc bán buôn này của chúng ta.

- Chị nghĩ kỹ rồi, cửa hàng chuyển ra ngoài, chúng ta cùng đi. Làm cho tốt, mấy đứa ở bên kia kiếm tiền, so với bán tất tốt hơn nhiều!

“...”

“...”

“....”

Ba người nghe nửa ngày vẫn chưa tỉnh lại, cuối cùng Trương Lệ nhịn không được hỏi một câu:

- Chị à, lần này chị có phải là lại để cho cậu ta lừa dối nữa không vậy?

Trước kia là lỗ tất, lỗ giá cả, sao lần này quay về lại nhấc luôn cả tiệm đi rồi?