Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chu Đào vẫn giống Lưu Duyên, đó là giới thiệu công ty và thêm một số hoạt động chi tiết. Điểm khác biệt là giọng điệu và phong thái.
Nó không những làm cho mọi người nhìn thoải mái, ổn định mà cũng không vội vàng, đồng thời niềm tin của họ vào Công ty Tam Thạch cũng được cải thiện.
Sau khi Chu Đào nói xong, đã đến lúc Mã Vệ Bình, Triệu Na và Tề Lỗi lên sân.
Ba người này không ổn định bằng Chu Đào, thậm chí họ còn thể hiện chưa được lắm.
Mã Vệ Bình đờ đẫn còn Triệu Na thì ngại ngùng. Còn cậu thanh niên đi lên cuối cùng, không phải là luống cuống, mà là hắn còn quá trẻ.
Tuy nhiên, những khuyết điểm này, ở thời điểm này, đã trở thành ưu điểm.
Thử nghĩ mà xem, tất cả đều là bộ phận kỹ thuật và bộ phận phát triển kế hoạch, điều này ngược lại còn thực tế hơn.
Chẳng hạn như Mã Vệ Bình, ông ấy lên trả lời một số câu hỏi về trang trí trong nhà và ngoài trời cho khách hàng.
Khách hàng không hỏi, ông ấy cũng không nói bất cứ điều gì, hỏi rồi cũng trả lời ậm à ậm ờ.
Nhưng cũng đành chịu thôi vì người ta có tài mà!
Vật liệu trang trí, quy trình trang trí, cách bố trí lưới điện nước, làm sao để tiết kiệm chi phí và thuận tiện cho việc bảo trì sau này, vật liệu trang trí nào không hữu ích và loại nào rẻ và hợp túi tiền, những điều trong ngành trang trí, chỉ cần họ mở miệng hỏi là có ngay câu trả lời.
Còn Triệu Na còn ghê gớm hơn nữa, cô ấy là sinh viên xuất sắc của trường Đại học Công nghệ và chính cô ấy đã phát triển phần mềm.
Kỹ năng giao tiếp ở mức trung bình, nhưng nói đến công nghệ, ai có thể nói nổi cô ấy?
Có những chức năng nào, những chức năng nào có thể được bổ sung trong tương lai và những tiện ích có thể mang lại.
Triệu Na cũng tự mình mở một tiệm nét, có thể nói là rất quen việc. Nếu bảo Triệu Na nói về việc tham gia, vậy thì sẽ nhàm chán, nhưng nếu bảo cô ấy nói về công nghệ, cô ấy có thể nói chuyện với bạn cả một ngày.
Thậm chí, một số gợi ý do khách hàng cung cấp đã mang lại nhiều cảm hứng cho Triệu Na, những chức năng nào là do khách hàng yêu cầu, nhưng họ không ngờ tới.
Những cái nào có thể thực hiện ra ngay, cái nào sẽ mất một thời gian, cô ấy giải thích rõ ràng cho khách hàng.
Đến Tề Lỗi thì còn thú vị hơn nữa.
Hắn còn trẻ là sự thật, nhưng người lớn như họ có thể bị thuyết phục trong năm phút cũng là sự thật.
Người ta kiếm tiền bằng não, phản ứng thực sự rất nhanh.
Khi họ đề cập đến vấn đề nào là người ta sẽ trả lời ngay như thể hắn đã chuẩn bị sẵn câu trả lời vậy, hơn nữa hắn nghĩ còn chu đáo hơn bọn họ nghĩ.
Ví dụ, có người đã đề cập rằng các bữa ăn nhẹ được nhấn mạnh bởi Công ty Tam Thạch là có lợi nhuận, khách hàng nghĩ, vậy tôi còn phải có một nhà bếp trong quán Internet? Phải tìm một đầu bếp? Điều này không thực tế.
Kết quả là Tề Lỗi ngay lập tức trả lời:
- Chúng tôi đã giải quyết được vấn đề về bữa ăn nhẹ. Chúng tôi đang phát triển quy trình dây chuyền lắp ráp cho các công thức nấu ăn cố định, cũng như công nghệ đóng gói bán thành phẩm.
- Dự kiến không bao lâu nữa bữa ăn nhẹ sẽ được chuyển đến tay người dùng dưới dạng bán thành phẩm đóng gói. Các vị chỉ cần hâm nóng bằng lò vi sóng là có thể phục vụ trực tiếp.
“…”
“…”
Điều này thì khá hay, nó thực sự rất thuận tiện.
Khi ba người xuống sân, các khách hàng đã bị chinh phục, không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ có mong muốn được đầu tư.
Còn Chu Đào lại lên sân, vừa đúng lúc.
Lần này bắt đầu nói về các hợp đồng, nói về lợi nhuận của Tam Thạch dựa trên lợi nhuận của khách hàng và tiết kiệm tiền cho khách hàng.
Sau gần hai tiếng thuyết trình, trời đã là trưa, khách đã về hết thì cũng đã gần một giờ chiều.
Sau khi tiễn khách hàng cuối cùng, Chu Đào ném ba hợp đồng giao thầu đã ký và 50 nghìn tệ tiền đặt cọc trước mặt Tề Lỗi.
- Buổi chiều tiếp tục!!
Nói xong, chị ta tiêu sái cùng Lưu Duyên và Trương Lệ đi lấp cái bụng đói:
- Chị dẫn bọn em đi ăn bữa ngon!
Lưu Duyên cùng Trương Lệ dĩ nhiên vui vẻ, buổi sáng bọn họ cũng không dựa vào Chu Đào, hai người đã đàm phán xong mỗi người một đơn.
Phải biết rằng khi bán hàng, họ cũng có hoa hồng, còn ... không hề thấp!
- Haizzz ~~~!
Tề Lỗi thở dài một hơi, nhìn bóng lưng của ba người:
- Cuối cùng cũng khai trương rồi!
Chẳng dễ dàng chút nào.
Còn những người khác cũng phấn khích và chồm tới.
- Cho tôi xem! Cho tôi xem!
Sau bao ngày chật vật, hôm nay mới thực sự đi một bước quan trọng nhất.
---
Người hơn người phải chết, hàng hơn hàng phải vứt.
Chỉ trong một buổi sáng Chu Đào đã thương lượng được ba hợp đồng, bản lĩnh là gì? Đó gọi là bản lĩnh!
Chỉ thấy Tề Lỗi quay lại ném ba bản hợp đồng vào mặt Triệu Duy, người đã tìm được quán trà sữa chui, buổi trưa chạy qua ăn chực cơm.
- M* kiếp, cậu đi theo người ta những nửa năm lo gì không học được?
Triệu Duy gắp cơm, vẫn rất là cây ngay không sợ chết đứng:
- Cậu có bảo tôi quản việc bán hàng đâu!
Nói cứ như bảo cậu ta phụ trách là cậu ta có thể thương lượng ba đơn hàng ngay tại chỗ vậy.
Mà thật ra, trong ba hợp đồng này, Chu Đào đều có chút mánh khóe trong đó.
Thật ra vốn dĩ họ đều có ý định tự lên kế hoạch kinh doanh quán Internet, thậm chí cả địa điểm mở cửa hàng cũng đã lựa chọn được. Kết quả là ngay khi quảng cáo của công ty Tam Thạch ra mắt, đúng với ý nguyện tiết kiệm được một khoản tiền lớn, vậy tại sao lại không làm chứ?
Còn những khách hàng quan tâm nhưng chưa bắt tay vào chuẩn bị thì tất nhiên cần phải suy nghĩ lại.
Tóm lại, nói gì thì ba đơn hàng này đều có yếu tố may mắn, nhưng chúng cũng không tách rời khỏi năng lực của Chu Đào.
Tất nhiên, cũng không thể tách rời Tề Lỗi.
Một trong những đơn hàng lớn nhất là một khách hàng lớn, dự kiến đầu tư ban đầu 2 triệu tệ, lắp đặt một lúc 200 máy tính.
Nếu khách hàng này tự làm, kể cả trang trí và thiết bị và những thứ linh tinh khác thì số tiền ước tính khoảng 2 triệu tệ sẽ không dư được bao nhiêu, thậm chí có thể sẽ không đủ.
Nhưng khi đến Tam Thạch, Mã Vệ Bình đã đưa cho họ kinh phí trang trí là hơn 200 nghìn tệ kinh phí trang thiết bị chỉ hơn 1,1 triệu tệ, cộng thêm tiền bàn ghế và địa điểm tổ chức, cũng là một khoản hoa hồng từ Công ty Tam Thạch, vậy 1,7 triệu tệ là đủ.
Tiết kiệm được những 300 nghìn tệ, người ta có thể không ký ư?
Khách hàng này thậm chí còn muốn thay đổi vị trí cửa hàng hơi ít người ban đầu thành nơi tập trung đông các trường cao đẳng và đại học như đường Học Phủ.
Nếu không chật chỗ thì mở rộng quy mô cũng được!
Về vấn đề này, đề nghị của Tề Lỗi với hắn ta là cả hai cách này đều không ổn.
Thứ nhất, khi lần đầu tiên bước chân vào lĩnh vực quán Internet, cho dù Tam Thạch có suy nghĩ chín chắn thì hoạt động của chính khách hàng mới là chìa khóa. 200 thiết bị đã là nhiều rồi, còn lớn nữa thì rủi ro cũng lớn.
Thứ hai, đã có hơn chục quán Internet trên đường Học Phủ và chắc chắn sẽ còn nhiều hơn nữa trong tương lai. Áp lực cạnh tranh quá lớn.
Hơn nữa, các quán Internet hiện nay đều mở cửa rất ngẫu hứng, có quán mở ngay trước cổng trường.