Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng không ai ngờ rằng ngày hôm sau Cảnh Trường Hải lại tới.

Công ty mở cửa vào lúc chín giờ, không lâu sau, chiếc Jetta của ông ta dừng lại ở cửa, vào phòng và nhìn thẳng Từ Thiến trong khu văn phòng, vẫy tay chào.

Từ Thiến cạn lời, cô thật sự muốn ngó lơ ông ta cho rồi.

Nhưng, than ôi, ai bảo cô tốt bụng như vậy kia chứ!

Cô đến khu vực lễ tân, rót một cốc nước cho lão Cảnh, ngồi xuống đó, nhưng không chào hỏi gì.

Lão Cảnh vẫn là không quan tâm:

- Cô nhóc này làm sao vậy? Cháu vẫn là không muốn để ý tới chú à?

Từ Thiến:

- Chú Cảnh, bọn cháu thực sự rất bận!

- Thật không?

Lão Cảnh đáp:

- Hôm nay chú đến đây để bàn việc chính. Hôm qua về chú đã suy nghĩ lại rồi. Về cách trang trí của bọn cháu, cháu nói lại cho chú đi.

Từ Thiến đã kiên nhẫn và nói với Cảnh Trường Hải về việc trang trí một lần nữa.

Lão Cảnh nghe xong thì cảm thấy cô nói trôi chảy hơn ngày đầu rất nhiều, cô đã học thuộc rồi.

Đợi Từ Thiến nói xong:

- Vậy nếu chú tự mua vật liệu trang trí và chỉ sử dụng đội kỹ sư của cháu thôi có được không? Bọn cháu chỉ cần bỏ ra công sức không cần bỏ ra vật liệu!

Từ Thiến:

- Được!

Lão Cảnh:

- Còn việc nghiệm thu cuối cùng thì sao?

Từ Thiến:

- Chú có thể sử dụng dịch vụ nghiệm thu của công ty chúng cháu, hoặc chú có thể tự tìm chuyên gia nghiệm thu.

- Ồ.

Lão Cảnh gật đầu, thấy có rất nhiều khách hàng đến, tất cả đều lên lầu.

- Vậy cháu đi làm việc của cháu đi, chú đi xem lại buổi thuyết trình.

Từ Thiến:

"..."

Ông ta đi nghe thuyết trình rồi, nhưng nghe xong cũng vô ích, vì có ký hợp đồng đâu.

Sau buổi thuyết trình, ông ta vẫn quan sát những người ký hợp đồng và trò chuyện với những khách hàng khác.

Buổi trưa đến giờ liền đi ra, nhưng đến buổi chiều thì quay lại.

Ông ta cố tình tìm chuyện để nói với Từ Thiến, có khi là chuyện mở quán net, có khi ngồi nói chuyện tào lao, hỏi cái này, hỏi cái kia.

Buổi thuyết trình đầu giờ chiều ông ta vẫn đến nghe, cuối cùng ông ta vẫn nhìn người khác ký hợp đồng và trò chuyện với khách hàng.

Liên tiếp kéo dài mấy ngày khiến cả công ty đều cạn lời khi nhìn thấy ông ta, không có chiêu trò gì với ông chú này.

Đúng là một kẻ phá đám!

Nhưng Cảnh Trường Hải thực sự không phải phá đám, mà ông ta thực sự muốn mở một quán net.

Khi còn trẻ, ông ta đã lên núi đi đến vùng nông thôn và ở trong rừng của Đại Hưng An Lĩnh mấy năm.

Vào thời điểm đó, điều kiện thanh niên được giáo dục ở Đại Hưng An Lĩnh tồi tệ đến mức nào, người bình thường không thể tưởng tượng được.

Mùa hè có thể làm thức ăn cho muỗi và các loài bò sát, và mùa đông thì có thể chết vì lạnh.

Nhiều thanh niên có học thức không ở lại nổi, muốn chạy trốn và có cả tự tử. Thậm chí, nếu còn kiên trì, rất có thể sẽ mắc bệnh khí hậu.

Nhưng Cảnh Trường Hải không phải là người bình thường, không chỉ trở lại một cách nguyên vẹn, hơn nữa bởi tính cách cần cù, siêng năng làm việc gì cũng rất hòa thuận, nên có mối quan hệ không tệ với lãnh đạo lâm trường.

Có đồng chí lãnh đạo cũng từng bước thăng chức, vào Phòng Công nghiệp Lâm nghiệp tỉnh, rồi trở thành một lãnh đạo lớn của cục Lâm nghiệp.

Cảnh Trường Hải có thể được coi là đã theo đúng người, được sự giúp đỡ của lãnh đạo, sau khi trở về thành phố, ông ta đã bắt đầu kinh doanh gỗ và tiết kiệm được một số tiền.

Ngày nay, các dãy núi lớn nhỏ ở Hưng An Lĩnh đều niêm phong, buôn bán gỗ cũng không dễ dàng gì, nên ông ta nghĩ đến việc chuyển đổi nghề nghiệp.

Còn lý do tại sao ông ta muốn làm một quán Internet? Có hai lý do chính:

Đầu tiên, Cảnh Trường Hải có một cậu con trai hiện đang học lớp 11. Kể từ kỳ nghỉ đông, ngày nào nó cũng đòi mua một chiếc máy tính, nói rằng nó có thể trò chuyện trực tuyến với các bạn trong lớp mà không cần phải gọi điện thoại.

Cảnh Trường Hải không muốn mua cho nó, vì vậy ngày nào cậu nhóc cũng chạy đến quán Internet đối diện nhà.

Cảnh Thành Hải đã đi tìm nó hai lần và thấy rằng công việc kinh doanh này rất được! Lần nào đi quán l cũng đầy người, các bạn trẻ thích chạy đến đây lắm.

Điều này khiến lão Cảnh nhận ra rằng đây là một công việc kinh doanh, một công việc kinh doanh tốt!

Thứ hai là khi tụ tập với một vài người bạn, người đó đã nói về quán Internet.

Vừa khéo có một người bạn biết được một đại lý máy tính, ông ta đã gọi đại lý đó đến vào bữa tiệc tối hôm đó và dạy cho lão Cảnh một bài học hay.

Từ miệng của một đại lý, Cảnh Thành Hải thực sự hiểu được mức độ phổ biến của thị trường quán Internet.

Tình cờ thấy quảng cáo trên đài truyền hình Long Giang nên rảnh rỗi ông ta cũng vào đây ngồi.

Hôm nay cũng giống như mấy hôm trước, buổi sáng nghe thuyết trình, buổi trưa về nhà ăn cơm chuẩn bị buổi chiều quay lại.

Nhưng có người gọi đến, khi ông ta nhấc máy, đó là đại lý máy tính do bạn giới thiệu trước đó.

- A lô, Anh Cảnh? Em là Vệ Quang Minh đây! Anh có nhớ em không?

...