Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lão Cảnh:

- Cho cậu làm phòng mẫu thì không có vấn đề gì, nhưng nếu cậu đã dùng tới tôi, phòng mẫu này không thể ba ngày lại thay đổi một lần được!

- Đừng vì ngày mai có người mở quán Internet lớn hơn. So với tôi bỏ ra càng nhiều tiền hơn. Cậu liền chạy sang chỗ người khác. Như vậy tôi sẽ không khách khí với cậu đâu!

- Cái này...

Tề Lỗi không hiểu, đây là ý gì?

- Ngài, đó là yêu cầu của ngài?

- A!

Lão Cảnh gật đầu khẳng định:

- Chỉ có một yêu cầu như vậy! Nếu như cậu có thể đồng ý, tôi liền treo bảng hiệu của cậu.

"..."

"..."

"..."

Mọi người không khỏi có chút bối rối, yêu cầu này ... hơi kỳ lạ!

Chỉ có thể sử dụng phòng mẫu của ông ta? Chu Đào không kìm được tò mò:

- Lão gia gia, ngài có thể cho chúng tôi biết tại sao không?

- Aiz ~~!

Lão Cảnh cong môi:

- Các cô cậu vẫn còn quá trẻ! Đầu óc kinh doanh vẫn chưa đủ linh hoạt.

Lấp lửng để cho mọi người thèm thuồng:

- Muốn nghe không?

- Muốn nghe!

Lần này là Tề Lỗi trả lời. Nói thật, hắn cũng chưa suy nghĩ cẩn thận.

Lão Cảnh:

- Vậy thì rót nước đi!

Từ Thiến vừa nghe lập tức tung ta tung tăng lại gần rót cho Lão Cảnh một cốc nước đầy.

Chỉ thấy Lão Cảnh vui vẻ nhấp một ngụm:

- Nếu các cậu dùng tôi làm phòng mẫu thì phải đảm bảo quán Internet của tôi hái ra tiền, hơn nữa còn là kiếm không ít tiền!

- Nếu ngay cả phòng mẫu mà cũng không kiếm được tiền thì cậu làm sao khiến cho người khác đầu tư quán Internet?

- Cho nên có các cậu ở đó, lão già tôi cũng bớt được lo lắng! Các cậu phải đến trông chừng giúp tôi.

- Làm cho tôi kiếm tiền!

"..."

"..."

"..."

- Bội phục!

Tề Lỗi bị thuyết phục.

Ông già này nhìn người và sự việc cũng có chút tà tính.

Đối với lời khen của Tề Lỗi, ông Cảnh cũng mỉm cười tự mãn, điều này rất có ích.

Trong lòng thầm nghĩ:

“Các cậu trẻ tuổi, không đơn giản ,nhưng lão già như tôi cũng không kém!”

Lão già tôi gần như đã xuống lỗ một nửa rồi, lại đột nhiên chi mấy triệu tệ vào một ngành công nghiệp mới. Cho dù bản thân có khôn ngoan đến đâu cũng là có tâm mà không có sức.

Bây giờ thì tốt rồi, một loạt những người ưu tú trong ngành này giúp ông ta nhìn chằm chằm. Chút tiền thuê đó thật sự là không thể so với việc này?

......

Lão Cảnh cũng không thất hứa. Bắt đầu từ sau chín giờ, những khách hàng cùng lão Cảnh nói chuyện lần lượt đến ký hợp đồng.

Trong số đó, có những người mà ông Cảnh đã nói chuyện mấy ngày qua ở Công ty Tam Thạch. Cũng có những người bạn của ông Cảnh trong công việc kinh doanh trước đây.

Đặc biệt là khoảng hơn chục người bạn của ông Cảnh.

Vào những năm 1990, những người kinh doanh gỗ trong rừng đều không phải là người bình thường. Những người có khả năng vận chuyển nguyên liệu thô đến quan nội bằng tàu hỏa. Còn có xưởng chế biến gỗ trong khu vực rừng khai thác đều là những ông chủ cầm không ít tiền.

Bây giờ chính sách quốc gia đã thay đổi, những người này tương đương với thất nghiệp tập thể. Trong tay dù có tiền cũng không tìm thấy nghề gì để làm.

Hiện tại thì tốt rồi, có ông Cảnh đi đầu. Một đám người đều dám bỏ tiền ra đầu tư. Quy mô nhỏ nhất cũng hơn 100 máy.

Chỉ trong một buổi sáng, 54 đơn hàng đã được ký kết. Có thể ví như một sự bùng nổ tập thể.

Trong đó, ông Cảnh mang đến 46 đơn hàng, còn lại 8 đơn hàng là do thấy rất nhiều người đang ký hợp đồng nên nhanh tay ký!

Tề Lỗi vừa ký hợp đồng, trong lòng vừa cảm thấy khó chịu, không phải vì ký quá nhiều đơn hàng, mà là bởi vì người đứng đầu hiệp hội khiến hắn có chút cảnh giác.

Thứ này có tốt có xấu. Làm không được sẽ bị lật xe.

Tuy nhiên, ông Cảnh cũng có sự cân nhắc của riêng lão. Lão là một người ngoài nghề lại cùng công ty Tam Thạch không cùng lập trường. Lão muốn dựng lên một nhóm người để bảo vệ quyền và lợi ích của mình là điều dễ hiểu.

Bên cạnh đó, điều này chủ yếu phụ thuộc vào việc công ty Tam Thạch có làm tốt và liệu các chủ sở hữu có bịp bợm hay không.

Sau khi suy nghĩ trước sau, Tề Lỗi cảm thấy có thì có đi. Kỳ thực cũng khá tốt!

Hơn nữa, nếu đã có…

Chỉ thấy Tề Lỗi đã gọi ông Cảnh sang một bên. Còn chưa kịp mở miệng.

Lão Cảnh đã lên tiếng trước:

- Là vì chuyện của hội liên hiệp sao?

Tề Lỗi gật đầu nhưng Lão Cảnh lại mỉm cười:

- Cậu nhóc đừng lo lắng. Lão già tôi không phải là người rước phiền phức vào người. Chỉ cần các cậu thành thật và kiên định suy nghĩ cho chúng tôi, sẽ không có chuyện lộn xộn như vậy.

Lại không nghĩ rằng Tề Lỗi cười nói:

- Lão gia gia, ngài nghĩ sai rồi! Cháu chỉ muốn cùng ông thương lượng một chút. Ngày mai có muốn tiếp tục đến chỗ chúng cháu ngồi xổm nữa không.

- A?

Ông Cảnh ngạc nhiên vì điều này:

- Còn tới? Làm gì?

Tề Lỗi:

- Cháu sẽ làm cho ông một cái thẻ người đứng đầu Hiệp hội nghiệp chủ. Về sau, chỉ cần có người ký kết hợp đồng, ông liền có thể trực tiếp cho họ gia nhập Hiệp hội.

Ông Cảnh:

"..."