Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đối với Lưu Duyên, Trương Lệ và Phùng Cường:
- Chị Duyên, chị Lệ còn có anh Phùng, hôm nay từ từ hẵng đi, chờ mai rồi về quê. Buổi sáng ngày mai chúng ta còn có hai cổ đông muốn tới đây nữa. Vừa lúc bây giờ người của công ty đều đông đủ tôi có vài điều muốn nói.
Lưu Duyên và Trương Lệ nhìn nhau, đều tự nghĩ: “Mấy người bàn chuyện cổ đông thì giữ chúng tôi lại làm cái gì?”
Nhưng cũng không muốn nói thêm, chỉ có thể gật đầu đáp lại.
Cuối cùng, Tề Lỗi lại nói với Mã Vệ Bình:
- Chú Mã, một lát nữa chú sẽ theo chú ba của cháu trở về Thượng Bắc. Việc năm nay đã không cần chú ở lại nữa. Tuy nhiên, chú phải nói với bác Lý một tiếng là qua năm mới đơn hàng của ông Cảnh phải bắt đầu sớm nhất có thể. Tranh thủ tháng 3 sẽ hoàn thành xong đơn hàng đó.
Chỗ của ông Cảnh là phòng mẫu nên càng nhanh càng tốt. Mở cửa càng sớm, Tam Thạch càng có nhiều vốn liếng để giới thiệu với khách hàng.
Đương nhiên, Mã Vệ Bình không có gì để nói, ông ta là một người làm công. Tất cả đều do ông chủ quyết định.
- Vậy cũng được, lát nữa tôi sẽ trở về. Sang năm có phải tôi quay lại đây hay không còn do sự sắp xếp của ông chủ Lý.
Tề Lỗi gật đầu từ trong túi áo khoác lấy ra một bao lì xì màu đỏ, đưa cho Mã Vệ Bình:
- Trong khoảng thời gian này đã làm phiền chú rồi. Đây là một chút tâm ý.
Mã Vệ Bình hoảng sợ nhanh chóng từ chối:
- Không, không, không! Tôi là do ông chủ Lý phái tới, làm sao tôi có thể lấy tiền của cậu một lần nữa.
Tề Lỗi mạnh mẽ đưa cho ông ấy:
- Cầm lấy! Bác Lý là bác Lý, chúng cháu là chúng cháu, đây là chuyện nên làm.
Chu Đào ở bên cạnh cũng xen vào:
- Chú Mã đừng từ chối, trong khoảng thời gian này đều là nhờ chú!
Chu Đào nói thật. Nếu không có chú Mã ở đây, bọn họ sẽ không thể ký hợp đồng suôn sẻ như vậy. Nếu không phải chú Mã quá chuyên nghiệp, khi không có phương án trang trí và không thấy được hiệu quả của việc trang trí thì làm sao khách hàng có thể dễ dàng tin vào những lời nói suông của họ?
Về vấn đề này, chú Mã đã đóng một vai trò quyết định.
- Cầm lấy!
Chu Đào đơn giản cầm lấy phong bao màu đỏ nhét vào trong túi ông ấy.
Mà Mã Vệ Bình bị một đại cô nương lôi kéo cũng không dám động đậy chỉ đành căng da đầu nhận lấy.
Tuy nhiên khi cầm nó trên tay trong lòng càng hoảng loạn hơn.
Thật đúng là “đại hồng bao”. Rất cũ và dày, ước chừng đến 10.000 tệ.
"..."
Lão Mã cao hứng, ông ta có ý định không muốn làm cho Lý Cương nữa.
Trong lòng ông ta nghĩ:
“Tên mình đều đang treo trên tường, thành giám đốc của bộ phận kỹ thuật! Nếu không, mình cứ tiếp tục treo ở đấy.”
...
Đối với chuyện Tề Lỗi đưa cho Mã Vệ Bình bao lì xì 10.000 tệ, Lưu Duyên và Trương Lệ không có gì thèm muốn cả. Tiền họ kiếm được còn nhiều hơn thế.
Phần trăm hoa hồng bán hàng đã được thiết lập. Tiền lãi họ kiếm được từ một đơn hàng so với Chu Đào còn nhiều hơn một chút.
Tóm lại trong nửa tháng qua, hai người phải kiếm được 30.000 đến 40.000 tệ mỗi người.
Chỉ là hiện tại đang trong giai đoạn bước đầu ký kết hợp đồng. Phải đợi đến khi quán net mở ra thì mới được tính.
Tuy nhiên, ngày hôm qua Tề Lỗi đã ứng trước cho họ một khoản tiền ăn Tết. Cũng không ít.
Hơn nữa tiền ăn Tết này không được coi là lương, cũng không phải hoa hồng mà chỉ là phần thưởng.
Nói tóm lại, Tề Lỗi, người ông chủ này, mặc dù không treo lên tường, nhưng vẫn rất hào phóng.
Nhưng thật ra Phùng Cường lại là người có chút thèm muốn. Anh ấy là quản lý kho hàng nhưng hiện tại chưa có kho hàng. Vì vậy anh ấy kiếm được ít một chút.
Nhìn thấy mỗi người đều đang đút tiền vào túi mà anh ấy chỉ kiếm được một chút tiền lương chết, anh ấy có thể không ghen tị sao?
Phùng Cường đều có chút xúc động. Muốn nói với chị Tiểu Đào để cho anh ấy làm công việc bán hàng.
Không ngờ tan họp, Tề Lỗi còn đưa cho anh ấy một bao lì xì đỏ, cũng là 10.000 tệ.
- Anh Phùng, người một nhà đừng nói lời vô nghĩa. Chúc anh một năm tốt lành, mua một chút gì đó cho các trưởng bối trong gia đình.
Phùng Cường:
“...”
Phùng Cường hai mắt đỏ hoe, anh ấy đột nhiên cảm thấy Chị Tiểu Đào không thơm, Đầu Đá mới là ông chủ thật.
Đại khí a!
Những gì Tề Lỗi nói tiếp theo khiến Phùng Cường cảm thấy thoải mái hơn.
- Anh Phùng, năm trước tôi có bỏ bê anh nhưng qua năm mới anh sẽ vất vả rất nhiều.
- Chị Tiểu Đào nói với tôi rằng anh quản lý kho hàng rất tốt. Năm sau dù là vật liệu trang trí, thiết bị máy tính, bao gồm cả vật tư tiêu hao trong tương lai, v.v., chúng tôi đều phải phiền anh tính toán điều phối chung.
- Nhiệm vụ này có vẻ không dễ thấy nhưng nó là phần quan trọng nhất. Đừng bất cẩn. Đến lúc đó hoàn toàn dựa vào anh!
Phùng Cường nghe xong không còn gì để nói.
Phùng Cường thề:
- Cậu chỉ cần xem tôi làm như thế nào. Chút chuyện này mà để cậu phải lo lắng thì Phùng Cường tôi làm quản lý kho nhiều năm như vậy thật vô ích!
Tề Lỗi gật đầu:
- Tôi không lo lắng!