Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mà Cảnh Trường Hải cũng đột nhiên đại ngộ:

- Cậu nói chuyện này không đơn giản, hẳn là ở chỗ này!

- Cậu không cảm thấy là quá nhanh sao? Hôm qua gửi fax, hôm nay gọi đến, mới 7 giờ sáng đã vội gọi? Còn chắc chắn cho cậu một cái giá mà cậu không thể từ chối?

Đếm trên đầu ngón tay, ông tính kế cho Tề Lỗi:

- Tính toán đi, nếu cậu là Vệ Quang Minh, cho dù có gửi fax cho các đại lý khác, cậu cũng sẽ biết ngay. Lúc đó đã là buổi chiều tan tầm rồi đúng không?

- Ngay cả khi đầu óc cậu rất nhanh, lập tức phản ứng lại và liên hệ với nhà cung cấp để nhận được mức giá cạnh tranh. Nhưng liệu nhà cung cấp có thể đáp ứng nhanh như vậy sao?

- Tuy rằng tôi chưa biết doanh nghiệp sản xuất máy tính lãi bao nhiêu nhưng mức giá mà hãng đưa ra cho đại lý phải hợp lý và chắc chắn nhất. Không thể dao động ngay chỉ vì một cú điện thoại của đại lý khu vực được. Nếu cứ tuỳ ý như vậy thì nhà cung cấp này cách cái chết cũng không xa, phải không?

- Ngay cả khi cậu mô tả cho họ biết đơn đặt hàng của Công ty Tam Thạch có lực hấp dẫn như nào, nhà cung cấp cũng nhất định yêu cầu thảo luận. Thậm chí càng phải nhận được sự đồng ý của các cấp cao hơn? Đây không phải là quyền hạn mà một bộ phận tiêu thụ có thể có?

- Cho dù nhà cung cấp có coi trọng cũng không đến mức chỉ vì một năm đấu thầu thiết bị mà vội vàng thảo luận suốt đêm. Còn ở trước giờ đi làm sáng nay đưa cho Vệ Béo một câu trả lời.

- Sau đó, Vệ Béo cũng không giữ được lập trường còn nóng lòng muốn tìm cậu trước khi đi làm?

- Cho nên…

Lúc này, rõ ràng là lão Cảnh đã chia nhỏ chuyện này ra mà chà xát kỹ lưỡng. Chính là rõ ràng hơn nhiều.

Tề Lỗi và ông gần như đồng thanh nói:

- Trừ khi nhà cung cấp phản ứng trước Vệ Béo!

Chỉ có lời giải thích này là hợp lý.

Chỉ có thể là Sướng Tưởng đã ý thức được vấn đề sớm hơn Vệ Béo. Chủ động liên hệ với Vệ Quang Minh, mới có thể tạo áp lực cho Vệ Béo nhiều như vậy. Cũng đủ tự tin để báo giá.

Đây mới thật sự là chân tướng vấn đề!

Tề Lỗi giơ ngón tay cái lên:

- Gừng càng già càng cay!

Ngược lại, Cảnh Trường Hải chỉ cười, ông ấy thực sự là từng trải, không có gì phải khiêm tốn.

Tuy nhiên, đứa trẻ này chỉ mới 17 tuổi! Chỉ cần một cú điện thoại của Vệ Quang Minh liền có thể phát hiện ra điều gì đó không ổn là điều rất đáng chú ý.

Đột nhiên hỏi:

- Hiện tại đã nhìn thấu, cậu định làm gì?

Đây là điều lão Cảnh quan tâm, hai người đã đoán được ý đồ. Thật ra cũng vô dụng.

Việc tiếp theo cần làm là nhìn chính Tề Lỗi. Ông ấy chỉ là một người ngoài nghề, cũng không biết các thủ thuật bên trong.

Còn Tề Lỗi, suy tư hồi lâu, hiểu rõ tiền căn hậu quả, hoàn cảnh hiện tại, bao gồm cả ký ức về Sướng Tưởng, gom góp tất tần tật từ khi tái sinh đến giờ để suy xét kỹ một lần.

Tất cả các kỹ năng học được từ Chương Nam, Bố Đường và Lão Cảnh cũng được sử dụng.

Vẻ mặt chuyển từ nghiêm nghị sang rõ ràng, đột nhiên nở nụ cười thần bí:

- Cháu chuẩn bị để Vệ Quang Minh khó xử.

Lão Cảnh cau mày:

- Ý của cậu là?

Câu trả lời này không phải là điều mà Lão Cảnh muốn nghe. Chỉ vì một Vệ Quang Minh mà giận dỗi ở mặt kinh doanh không phải là một hành động khôn ngoan.

Nhưng cũng không có gì phải suy nghĩ, dù sao Tề Lỗi vẫn còn trẻ nên làm việc không ổn định là chuyện bình thường.

Tuy nhiên Lão Cảnh không nghĩ tới những điều tiếp theo của Tề Lỗi đã khiến ông phải lắp bắp kinh hãi:

- Ngài nói xem nếu bây giờ cháu gửi thư mời cho Sướng Tưởng, vậy liệu Vệ Quang Minh có thấy xấu hổ không?

Lão Cảnh nheo mắt lại, ông ấy hiểu ngay. Trong lòng thầm nói: “Tên tiểu tử này có thể làm được, có chút nhẫn tâm!”

Nếu bản fax này được gửi đến Sướng Tưởng, Vệ Quang Minh không chỉ rơi vào tình huống khó xử mà còn có thể mất tư cách đại lý.

Mặt khác, Tề Lỗi không thương lượng giá cả với các đại lý mà đối mặt trực tiếp với nhà cung cấp, có ​​thể nói là một mũi tên trúng hai con chim.

Lão già đây thích. Tiểu tử này đủ ác!

Tuy nhiên chỗ tốt cũng không thể để một mình cậu kiếm!

Nhếch miệng cười với bộ dáng gian xảo đáng khinh:

- Cậu nhìn xem, món quà tôi đưa. Đại gia tôi không phải kiếm lời hay sao?

Tề Lỗi giật mình, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng lại nghe lão Cảnh nói:

- Nào, nói cho đại gia biết tập đoàn Sướng Tưởng này là một nhà máy thế nào? Tổng đại lý của họ, đại gia tôi có thể làm được không?

Tề LLỗi

"..."

Cảnh đại gia, ông vẫn là trâu nhất. Đi một bước bằng người ta đi ba bước!

Tìm ông ấy giải đáp một thắc mắc, ở trong mắt của ông ấy đều là kinh doanh.

Món quà này đưa thực sự kiếm lời lớn.

Xuống lầu, Tề Lỗi ngay lập tức nhờ Chu Đào tìm số fax của Sướng Tưởng và gửi đi một phần thư mời.

Kết quả là tình thế phát triển còn ác liệt hơn so với những gì Tề Lỗi và Cảnh đại gia suy tính. Rốt cuộc một già một trẻ này không hề biết rằng hôm qua Vệ Béo đã gửi đến một danh sách giả.

Sướng Tưởng nhận được một bản fax từ bên Công ty Tam Thạch, vừa nhìn thấy liền mơ hồ. Tại sao cùng với bản mà đại lý Long Giang gửi không giống nhau? Hơn nữa mục tiêu giá cả cũng kém khá xa.

Đây rốt cuộc là tình huống như thế nào?

Cuối cùng, bộ phận kinh doanh không rõ tình hình phải báo cáo tình huống cho quản lý cao tầng.

Ban lãnh đạo cũng rất coi trọng dự án 100.000 thiết bị và 1.000 máy chủ sever. Sau khi dự đoán vô số khả năng, cuối cùng quyết định:

Bỏ qua đại lý tỉnh Long Giang, từ trụ sở chính cử nhóm đấu thầu đích thân đến tỉnh Long Giang. Nhân tiện cũng điều tra xem chuyện gì đã xảy ra với đại lý Long Giang Vệ Quang Minh.

Phải biết rằng cung cấp báo giá giả dối cho trụ sở chính Sướng Tưởng là chuyện có thể lớn có thể nhỏ.

Tất nhiên, Vệ Quang Minh không biết về những điều này. Gã vẫn đang đợi hồi âm từ công ty Tam Thạch.

Cuộc đấu thầu sẽ được tổ chức vào năm sau và kết quả cuối cùng cũng phải chờ năm sau công bố.

...