Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mọi người gật đầu, câu nói này hoàn toàn không có vấn đề gì cả, đây mới là thái độ nên có của một người làm ăn.

Bọn họ không khỏi trở nên nghiêm túc, tập trung nghe Tề Lỗi nói.

Tề Lỗi:

Nói đến đây, Tề Lỗi mở một tập tài liệu, đọc cho mọi người nghe về tỉ lệ cổ phần do cậu chia sau khi xem xét.

Mọi người vô thức nhìn về phía Chu Đào, chỉ thấy cô ta đang ngồi cúi đầu nghịch móng tay, dáng vẻ điềm đạm, trông rất có phong thái của một đại tướng.

Chỉ là, không ai biết rằng, ngay lúc này Chu Đào phấn khích đến mức nào.

Thành thật mà nói, Chu Đào muốn 4% cổ phần này đơn giản chỉ là vì cô ta không muốn Tề Lỗi bỏ rơi mình.

Quan điểm của mỗi người khác nhau, góc độ giải quyết vấn đề cũng khác nhau, trình độ học vấn của Chu Đào không cao, nhưng cô ta làm việc chăm chỉ suốt nhiều năm qua, cô ta cũng có chính kiến của riêng mình.

Cô ta cảm thấy Tề Lỗi không phải một người bình thường, chỉ cần ôm chắc cái đùi này, con đường sau này sẽ suôn sẻ hơn nhiều.

Vì vậy, thay vì 20% hoa hồng, cô ta chọn lấy 4% đi kèm với hợp đồng làm việc trong hai năm.

Lúc đưa ra sự lựa chọn, Chu Đào đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu tổn thất một chút, dù sao thì 4% cũng không nhiều, chỉ là để phòng hờ cậu trở mặt với cô ta.

Thế nhưng, Chu Đào đã xem thường Tề Lỗi, xem nhẹ Tam Thạch. Chỉ với 4% ấy đã giúp cô ta kiếm được rất nhiều.

Hơn nữa, đây không chỉ là lợi nhuận thu được hiện tại! Công ty Tam Thạch, mọi sáng kiến và hành động của Tề Lỗi từ nay về sau, cô ta đều được chia cho 4%.

Bất giác ngẩng đầu lên, thấy mọi người đều đang nhìn mình, khuôn mặt Chu Đào khó mà có thể kiềm chế được, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhếch môi cười:

Cô ta liếc mắt nhìn Tề Lỗi:

Tề Lỗi cười, có lẽ ngay lúc này trong lòng Chu Đào chẳng thể nào giữ được bình tĩnh!

Cậu tiếp tục nói:

Tề Quốc Đống chau mày:

Tề Lỗi:

Đừng nhìn chú ba không quan tâm đến chức danh, cũng không trực tiếp đứng ra kí hợp đồng, nhưng thành thật mà nói, công sức của chú ấy bỏ ra không hề thua kém người khác. Giấy phép kinh doanh của Tam Thạch, bao gồm cả giấy phép của quán internet trong tương lai, đều phải do chú ba xử lí.

Không cho Tề Quốc Đống cơ hội lên tiếng, cậu đã nói với Triệu Na:

Triệu Na vừa nghe thấy như thế lập tức trở nên lo lắng:

Tề Lỗi:

Triệu Na cũng là một thành viên không thể thiếu, tất nhiên, Tề Lỗi đã có tính toán từ trước, sau khi Triệu Na tốt nghiệp, chỉ có hai con đường:

Một là, tiếp tục việc học, lấy bằng tiến sĩ, sau đó ở lại trường đại học làm giáo sư.

Hai là, xuống phía nam.

Ngành công nghệ thông tin ở Đông Bắc rất khó để có thể tìm được một công việc tốt, chỉ có thể xuống phương nam.

Vậy thì chú ba phải làm sao? Thôi thì cứ giữ chị ấy ở lại đây đi, chú ba đỡ phải bận tâm.

Đương nhiên, Tề Lỗi thực sự muốn để Triệu Na tiếp tục học lên cao học. Sau khi thành công lại quay trở về Tam Thạch, như vậy thì càng tốt.

Sau tất cả, cho dù bạn có làm gì đi chăng nữa, thì đầu tiên bạn phải có một đội ngũ tài năng, cậu vẫn còn thời gian để Triệu Na phát triển.

Sau khi chia cổ phần cho Chu Đào, Tề Quốc Đống và Triệu Na xong xuôi, Tề Lỗi mới chuyển sang chia cho Đường Dịch, Ngô Ninh, Triệu Duy, ngoài ra còn có Từ Thiến và Dương Hiểu.

“......”

“......”

Câu nói này khiến cho một số người lòng đau như cắt, ví dụ như Lưu Duyên, Trương Lệ và Phùng Cường.

6000 tệ...2%! M* nó, bọn họ cũng chỉ góp 6000 tệ thôi đấy!

Sau đó bọn họ lại nghe Tề Lỗi nói với năm người còn lại:

Tề Lỗi không chia cổ phần riêng ra, dùng lí do đồng sở hữu để thoái thác vấn đề đó.