Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ví dụ, nhóm người này bắt đầu từ kỳ thi cuối kỳ của Tề Lỗi, rồi nói đến thành tích của Đại Linh và Yến Linh nhà cô tư không được tốt.

Cô tư đến Bạch Hà Tử để làm ruộng, nhưng hai đứa trẻ không thể đi học ở Bạch Hà Tử được, vì xét cho cùng, chất lượng giảng dạy ở các trường trung học cơ sở của thị trấn dưới đây hơi kém.

Thế nêm mấy năm nay Đại Linh và Yến Linh luôn học ở thành phố Trùng Khánh.

Tuy nhiên, không có cô tư theo dõi, hai người dần dần buông thả, điểm số ngày càng giảm sút khiến cô tư đau đầu vô cùng.

Nói đến vấn đề này, bác cả Tề Ngọc Dung lập tức nảy ra sáng kiến:

Ngay khi những lời này được nói ra, Tề Quốc Quân chen vào:

Nếu là trước đây Tề Quốc Quân sẽ không dám nói những lời như vậy, vì mỗi năm trong buổi họp mặt gia đình, Tề Lỗi luôn là tâm điểm chỉ trích.

Cơ mà ai kêu con trai mình tài giỏi cơ chứ? Từ thằng xếp bét đến thằng đứng đầu khối, chuyện này còn khiến Tề Quốc Quân tự hào hơn là chuyện bản thân ông từ chức và mở nhà máy.

Ngay khi những lời này nói ra, Tề Ngọc Hoa thực sự cảm động. Thêm cả được mọi người động viên, bà và Trương Quý Lâm nhìn nhau và cũng quyết định như vậy thật.

Nhưng họ chỉ tính đưa Yến Linh sang đây, còn Đại Linh thì vẫn ở thành phố Trùng Khánh.

Bởi vì Đại Linh đang học lớp 9, còn nửa năm nữa mới đến kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, nên chuyển đi chuyển lại cũng vô ích, nhưng còn Yến Linh thì vẫn có thể cứu chữa.

Tề Quốc Quân nói:

Tề Ngọc Hoa đương nhiên là đồng ý.

Nói xong chuyện của bọn trẻ, họ lại nói về cuộc khởi nghiệp thứ hai của Tề Quốc Quân.

Sau đó, chuyện này còn thú vị hơn.

Phải biết rằng, không ai trong số các anh chị em trong gia đình Tề được cho không cái gì cả.

Mặc dù chồng của bác cả Tề Quốc Dung hiện đang làm ở trong viện dưỡng lão huyện Lâm Tuyền, nhưng ông từng là phó chủ tịch huyện, bản thân Tề Ngọc Dung cũng đã nghỉ hưu ở Liên đoàn Phụ nữ Lâm Tuyền.

Bác gái thứ hai, Tề Ngọc Cầm ở thành phố Đại Liên tỉnh Liêu Ninh, hai vợ chồng điều hành một công ty cây giống liên kết với việc xanh hóa của chính phủ, quy mô không lớn, nhưng vẫn đảm bảo thu hoạch dù hạn hán hay lũ lụt.

Bác gái thứ ba, Tề Ngọc Ba ở thành phố Trùng Khánh, chồng bà là đại tá của Quân đoàn 23, bản thân bà thì cũng làm ở bộ phận quản lý ở cảng khai thác dầu.

Thứ tư là Tề Ngọc Hoa, sáu là Tề Ngọc Khiết và bảy là Tề Ngọc Mẫn kinh doanh một công ty thiết bị sản xuất dầu. Tề Ngọc Hoa cũng có hơn 16 nghìn mẫu ruộng.

Người thứ năm Tề Ngọc Phân cũng đang kinh doanh ăn uống ở thành phố Trùng Khánh, có tám, chín chi nhánh.

Người thứ 8 Tề Ngọc Cẩm, cô ấy đã nhận bằng tiến sĩ luật một năm trước, hiện là đối tác của một công ty luật ở Bắc Kinh.

Nói về con cái, có lẽ ai cũng có một sự bất lực riêng. Nhưng khi nói đến kinh doanh, mỗi người đều có một chút quan điểm riêng.

Về việc kinh doanh của ba ông bố, họ trò chuyện từ bữa trưa đến bữa tối.

Người này một câu, người kia một câu đã mang lại cho Tề Quốc Quân và Ngô Liên Sơn một con đường, vừa không đi ngược lại hướng phát triển của họ lại vừa vô cùng rõ ràng.

Cô sáu Tề Ngọc Khiết:

Cô tư Tề Ngọc Hoa nói:

...

Cô tám Tề Ngọc Cẩm:

...

Bác hai Tề Ngọc Cầm nói:

...