Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bởi vì hệ điều hành không chỉ là một thành phần cần thiết của máy tính, mà còn là một điểm bán hàng.

Nếu bạn không tuân theo, bạn sẽ bị tụt lại phía sau. Khi đó, các nhà sản xuất cũng sẽ giúp bạn xây dựng một hệ sinh thái.

Nhìn thấy Nam Quang Hồng dần dần bình phục, Tề Lỗi chỉ nói đơn giản:

- Để tôi nói lại lần nữa, tôi không sợ mất tiền, hơn nữa công ty Tam Thạch có đủ khả năng!

- Ngài hãy nói một câu cho tôi vui vẻ, làm hay không làm?

Nam Quang Hồng:

"..."

Ông ta vậy mà lại bị một thằng oắt con mười bảy tuổi ép đến đường cùng.

Chẳng theo lẽ thường gì cả!!

...

Cuộc trò chuyện về việc bắt đầu một quán Internet ở Trung Quan Thôn được các nhà sáng tạo coi như một huyền thoại.  Nó được truyền miệng và tồn tại trong một thời gian dài.

Đó là câu chuyện về cách phú nhị đại làm thế nào để lừa được Nam Quang Hồng.

Khi đi ra khỏi quán doanh nhân, Nam Quang Hồng mất hứng, cuối cùng không trả lời chắc chắn với Tề Lỗi, nhưng ông ta cũng không từ chối thẳng mà chỉ nói là về suy nghĩ.

Đúng vậy, suy nghĩ lại, Nam Quang Hồng vẫn không thể chấp nhận nổi sự thật.

Đờ đẫn đi về phía trụ sở Sướng Tưởng, nhưng tâm trí ông ta đã trôi lên tận chín tầng mây.

Ông trở lại văn phòng của mình trước, và ngay khi ông ta ngồi xuống, một vài lão đồng nghiệp và người trẻ từ bộ phận kỹ thuật nghe tin tức mà đến.

- Ông Nam, ông có chuyện gì vậy? Đột ngột quá!

Họ cũng nhận được tin từ hôm qua rằng Nam Quang Hồng bất ngờ đề nghị từ chức.

Mọi người đều ngạc nhiên vì điều này.

Họ nhận thức được mâu thuẫn giữa Nam Quang Hồng và ban quản lý.  Thậm chí có cảm giác ai đó muốn bóp chết Nam Quang Hồng.  Nhưng không ai ngờ rằng chính Lão Nam đã đề nghị từ chức.

- Ông Nam , ông không thể thừa nhận thất bại như thế được!

Chỉ thấy Nam Quang Hồng nặn ra một nụ cười gượng gạo, thừa nhận thất bại? Đó thực sự không phải là tính cách của ông ta.

Nam Quang Hồng là một người có cả năng lực và tình cảm. Nhưng có một vấn đề, ông không rộng lượng.

Bạn càng chống lại tôi, tôi càng phải chiến đấu với bạn đến cùng.  Nhưng lần này...

Lần này coi như ông ta đen đủi, khi để một đứa trẻ gài bẫy.

Nghĩ đến điều này, Nam Quang Hồng lại không khỏi cạn lời, để cho đứa trẻ mỉa mai, kết quả ông ta lại không thể phản kháng, bị thất bại.

Cậu ta lại đến tìm ông dễ như trở bàn tay, cái thá gì chứ?

Ông ta lắc đầu nói với mọi người:

- Quên đi, tôi rời đi là tốt cho mọi người.

Nhiều người trong bộ phận kỹ thuật cũng bị ông ta liên lụy, một khi Nam Quang Hồng rời đi, những người này sẽ được giải thoát.

Có người không kìm được tức giận:

- Ngài Nam, nếu ngài đi, chúng tôi cũng sẽ đi!!

- Câm miệng!

Nam Quang Hồng nhìn chằm chằm:

- Đùa gì vậy? Cứ yên phận ở đó đi.

Sự ra đi của ông ta là một cuộc đấu tranh nội tâm, nhưng ngoài định kiến ​​cá nhân, Sướng Tưởng vẫn là một nền tảng tốt và là mục tiêu cuối cùng của nhiều người.

Sau khi rời khỏi đây, muốn tìm lại một công ty tốt như vậy cũng khó, không thể làm cản trở những người này được

Đứng dậy:

- Được rồi, mọi người quay về làm việc hết đi, tôi đi gặp chủ tịch Liễu!

Nói xong, không cho mọi người cơ hội nói thêm điều gì, lão Nam dẫn đầu rời khỏi văn phòng.

Đi trong tòa nhà trụ sở Sướng Tưởng, Lão Nam có hơi đau lòng.

Kể từ năm 1984, khi bắt đầu sáng lập Sướng Tưởng, ông ta đã luôn gắn bó với Sướng Tưởng. Đó là một điểm khởi đầu hoàn toàn mới đối với lão Nam và cũng là bước đầu tiên trong quá trình thương mại hóa máy tính ở Trung Quốc.

Tiếc là nhiều người đã thay đổi suy nghĩ ban đầu của họ.

Đã nói là sẽ mở ra một khoảng trời cho máy tính trong nước.

Đã nói là sẽ sử dụng kinh tế thị trường làm động lực để thử sức trên một con đường mới.

Nhưng cứ bước đi, trời đã khuất, đường chưa mở, chỉ còn lại nền kinh tế thị trường.

Chỉ là ông ta không đoán ra được, làm chỗ gia công cho người khác, có thể dễ dàng chịu đựng như vậy ư?

Nhiều người ở Sướng Tưởng nói rằng họ là một doanh nghiệp, và một doanh nghiệp cần phải tồn tại và phát triển.

Điều này không sai!

Nhưng, những người đó cũng quên mất rằng ban đầu Sướng Tưởng không phải là một xí nghiệp, cũng không nghĩ tới chuyện sinh tử của một xí nghiệp, mà là khai phá công nghiệp của một quốc gia.

Đẩy cửa phòng chủ tịch hội đồng quản trị ra, bên trong có hai người đang ngồi:

Liễu Kỷ Hướng, chủ tịch Hội đồng quản trị Sướng Tưởng.

Tăng Thịnh Đình, nguyên giám đốc của Viện Kế hoạch và Nghiên cứu, và hiện là chủ tịch của Tập đoàn Sướng Tưởng.

Nhìn thấy Nam Quang Hồng bước vào, cả hai người đều đứng dậy.

Tăng Thịnh Đình cau mày nói thẳng vào vấn đề:

- Lão Nam, anh có muốn suy nghĩ lại không? Thay vì phần mềm, anh cũng có thể làm phần cứng! Dự án máy tính lớn vẫn còn chỗ cho anh.

Viện Công nghệ Máy tính luôn có các dự án siêu máy tính, nhưng không liên quan gì đến hoạt động kinh doanh của Sướng Tưởng.

Theo ý kiến ​​của Tăng Thịnh Đình, đây là sự lựa chọn tốt nhất, nó không chỉ có thể để Nam Quang Hồng ra quyết định rời Sướng Tưởng mà còn khiến cả hai bên có cái nhìn tốt hơn.

Nhưng Nam Quang Hồng lắc đầu, lộ ra một nụ cười khá chua xót:

- Quên đi, với tính khí của tôi, không dụi cát vào mắt, đi đâu cũng không giữ được cái miệng.

Dứt lời, ông ta liếc nhìn Liễu Kỷ Hướng một cái.

Đối diện với nụ cười nhạt nhẽo đầy gợn sóng của Liễu Kỷ Hướng, dường như gã đang nói:

Cuối cùng thì ông cũng đã ra đi!