Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trở lại Cáp Nhĩ Tân, điều đầu tiên Tề Lỗi làm là để mọi người cùng họp.
Vốn dĩ Cảnh đại gia không có chuyện gì nhưng ông lão mặc kệ quán Internet đã bắt đầu sửa sang, chạy vội đến nghe thử.
Tề Lỗi đại khái nói rằng Tam Thạch sẽ thành lập một phòng thí nghiệm nghiên cứu và phát triển hệ thống máy tính PC, do Nam Quang Hồng làm giám đốc.
Nghe hắn nói, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Tốc độ này có hơi nhanh không?
Quán Internet chưa mở, làm sao có thể tạo ra phòng thí nghiệm?
Nhưng Tề Lỗi nói:
- Phòng thí nghiệm này không phải ôm quá nhiều hy vọng, cũng không cần quan tâm quá nhiều, cứ coi như không tồn tại.
- Có thể sẽ mất tiền, mọi người chuẩn bị tinh thần
“...”
“...”
Không ai nói gì nhưng tất cả đều lắng nghe Tề Lỗi.
Điều thứ hai là yêu cầu Tề Quốc Đống và Chu Đào bắt đầu tìm kiếm một địa điểm mới cho công ty, càng sớm càng tốt sau cuộc họp đấu thầu.
Yêu cầu là không cần ở khu vực phồn hoa, xa xôi hẻo lánh một chút cũng không sao.
Nhưng nó phải đủ lớn và giao thông thuận tiện.
Tốt nhất nên gộp chung cả trung tâm nghiên cứu phát minh, hoạt động và kho bãi đều đặt cùng nhau, mang theo sân sẽ càng hoàn hảo hơn.
Tề Lỗi không tìm bất kỳ cao ốc văn phòng nào, không nói gì đến việc cũ kỹ và đắt tiền. Còn đặc biệt nghẹn khuất, hắn sẽ không chạy theo cái gì thời thượng đâu!
Thời đại ngày nay bất động sản chưa phát triển, ngay trung tâm thành phố, cũng có thể tìm được một nơi rộng rãi.
Thật sự là không được, đặt ở ngoại thành. Chuyện này có khó khăn gì!
Chu Đào nghe vậy liền nói:
- Có phải loại này không khó để tìm?
- A?
Tề Lỗi nghĩ có chút khó khăn:
- Chị biết có chỗ tốt sao?
Chỉ nghe Chu Đào nói:
- Nhà cũ không sao chứ? Nếu không sao thì còn nhiều nữa!
Tề Lỗi:
- Cũ đến đâu?
Chu Đào:
- Trước khi giải phóng.
Tề Lỗi hai mắt sáng lên:
- Cái đó có thể nghiên cứu!
Đừng nghĩ rằng nhà cổ, thậm chí là nhà cũ trước giải phóng thì sẽ không tốt lắm.
Những ngôi nhà cổ ở thành phố Cáp Nhĩ Tân rất kỳ lạ, nếu là loại nhà cũ ba mươi bốn mươi năm sau giải phóng thì đừng nghĩ tới, căn bản là không có kịch tính gì.
Công trình kiến trúc đã cũ, toàn là các toà nhà tập thể linh tinh, không thích hợp làm văn phòng công ty.
Nhưng nếu nói là trước giải phóng thì phải là chuyện khác. Thực sự có thể nghiên cứu.
Điều này bắt đầu với lịch sử của thành phố Cáp Nhĩ Tân ..
Thành phố Cáp Nhĩ Tân là trung tâm thương mại và văn hóa giao lưu giữa Viễn Đông và Châu u cách đây một trăm năm.
Sau Cách mạng Tháng Mười ở Nga, một số lượng lớn quý tộc Nga chạy về phía đông bắc để định cư ở Cáp Nhĩ Tân.
Vào thời điểm đó, những người da trắng trên đường phố và người ăn xin có thể là một công chúa của Nga hoàng.
Với sự gia nhập của những người da trắng này, văn hóa châu u cũng đã được đưa vào Cáp Nhĩ Tân, ảnh hưởng đến mọi mặt của Cáp Nhĩ Tân.
Ví dụ, đặc sản xúc xích của Cáp Nhĩ Tân và đại liệt ba là những sản phẩm đến từ phương Tây.
Ảnh hưởng đến phong cách kiến trúc ngày càng sâu rộng.
Thành phố Cáp Nhĩ Tân thời xưa có thể được gọi là bảo tàng nghệ thuật kiến trúc “Baroque”. Nơi đây còn được mệnh danh là Tiểu Paris của phương Đông.
Ngay cả sau khi được giải phóng, hầu hết các phong cách kiến trúc ở thành phố Cáp Nhĩ Tân cũ vẫn tuân theo những đặc điểm tổng thể của thời xưa.
Khác với phong cách Trung Hoa cổ kính của những phố cổ ở phương Nam, những năm 1980 – 1990, khi dạo bước trên những con phố cổ của Cáp Nhĩ Tân, bạn có thể bắt gặp những đường nét tinh tế của châu u xưa, khá lãng mạn.
Ví dụ, nhà thờ Sophia cũng như các tòa nhà của thời đại cũ, rất đáng chú ý về mặt thẩm mỹ và tiện nghi.
Nếu họ có thể tìm thấy một tòa nhà baroque cũ để làm địa điểm văn phòng thì đó cũng là một lựa chọn tốt.
Ngôi nhà cổ mà Chu Đào nhắc đến thuộc loại này.
Vị trí cô giới thiệu là phố Hoa Giang, trước đây là lãnh sự quán nước Ý thời Mãn Châu bù nhìn. Sau giải phóng thuộc đài phát thanh truyền hình Long Giang, sau này làm nhà trọ và trung tâm huấn luyện trong một thời gian dài. .
Sau đó nó đã bị bỏ hoang trong một thời gian dài. Để đó không dùng cho đến nay.
- Nơi này thật tốt. Có một ngôi nhà cổ ở sân trước, đối diện với phố Giang Hoa. Ở sân sau còn có một biệt thự ba tầng, các tòa nhà phụ trợ của nhà khách và trung tâm huấn luyện ban đầu.
- Cấu trúc chính vẫn ổn nhưng nó hơi cũ từ trong ra ngoài nên cần phải làm lại.
Tề Lỗi nghe vậy nói:
- Có thể nha! Giá thuê bao nhiêu?
Tiền thuê nhà cũng là một yếu tố quan trọng cần xem xét, dù gì thì Tam Thạch cũng đã nuôi một “gánh nặng” lớn như vậy nên nếu tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm. Còn nếu đắt quá thì không thể.
Kết quả, Chu Đào nói:
- Chỉ bán, không cho thuê!
Sát! Tề Lỗi mắng:
- Quên đi, chúng ta không có khả năng!
Nơi lớn như vậy, Đường Giang Hoa cũng không phải là một đoạn xa xôi. Hắn thật sự không kham nổi!
Lại không nghĩ tới, Chu Đào bĩu môi trêu chọc:
- Mấy chục vạn cũng không mua được à?
- Bao nhiêu?
Tề Lỗi gần như nhảy dựng lên.
Giả đi? Quá rẻ một chút.
Chu Đào cười:
- Không hiểu sao? Mấy chục vạn còn bán không được!