Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
[Tiểu Thạch Đầu]: Tôi muốn hỏi bạn một điều.
[Mỹ nhân Thất Thất]: Tôi là phụ nữ.
[Tiểu Thạch Đầu]: Không quan trọng.
[Mỹ nhân Thất Thất]:…
[Tiểu Thạch Đầu]: Ba số QQ này ở đâu ra vậy?
[Mỹ nhân Thất Thất]: QQ? Phải không OICQ? Có gì lạ không? Tôi vẫn là hai số đây!
Tề Lỗi nhanh chóng mở trang cá nhân của cô gái xinh đẹp, QQ, à, số OICQ: 77.
Sau đó, Mỹ nhân Thất Thất này đã bật chế độ trò chuyện:
- Cậu là nam sinh sao?
Tề Lỗi:
- Ừ.
- Bạn bao nhiêu tuổi?
Tề Lỗi:
- 17.
- Phần mềm này thực sự tốt.
Tề Lỗi:
- Không sao nhưng giao diện đăng nhập xấu quá!
- Xấu xí? Cậu nghĩ thế nào là đẹp? Tròn trịa thì sao?
Tề Lỗi:
- Hình dáng không phải trọng điểm, cái chính là bắt mắt. Ít nhất đổi thành màu sắc thịnh hành, giống như treo trên tường nếu không phải màu xám.
“...”
Trong vài phút.
[Mỹ nhân Thất Thất]: Hả? Phần mềm đã được cập nhật! Tớ đi xem.
Ngoại tuyến. Và trực tuyến trở lại.
[Mỹ nhân Thất Thất]: Chà! Cậu thật tuyệt vời, hình như họ cũng đã phát hiện ra vấn đề này. Thực sự thay đổi giao diện đăng nhập! Có vẻ như phần mềm này vẫn rất gần gũi với cư dân mạng!
Tề Lỗi: “...”
[Mỹ nhân Thất Thất]: Mau giới thiệu cho bạn bè đi. Nhiều người nhiều náo nhiệt.
Tề Lỗi không chịu nổi nữa:
- Cậu là thác sao?
[Mỹ nhân Thất Thất]:...
Sau một lúc lâu:
- Cái gì thác? Tớ không hiểu lắm.
Tề Lỗi:
- Bọn họ nên trả lương cho cậu, quá dốc sức.
[Mỹ nhân Thất Thất]: Hahaha, có lý!
Tề Lỗi:
- Cậu đến từ đâu?
- Quảng Châu.
- Vừa đúng lúc. Họ đang ở Thâm Quyến. Đi nhận lời mời đi!
[Mỹ nhân Thất Thất]: Làm sao cậu biết họ đang ở Thâm Quyến?
Câu hỏi này thật quá khó với Tề Lỗi, cho nên chỉ có thể đổi chủ đề:
- Không thành vấn đề, bọn họ không cần cậu vậy cậu tìm tới tôi! Tôi dùng cậu, hơn nữa lương cũng không thấp hơn Quảng Châu.
[Mỹ nhân Thất Thất]: ????
Một lúc sau thấy Tề Lỗi không trả lời:
- Cậu không phải là 17 sao? Cậu đang làm gì vậy?
Tề Lỗi:
- Mở một quán Internet.
[Mỹ nhân Thất Thất]: !!!
- Mau cài đặt OICQ trong quán Internet của cậu. Người nói chuyện phiếm sẽ càng nhiều nha!
Tề Lỗi bây giờ gần như chắc chắn rằng đây là kẻ lừa gạt Chim Cánh Cụt!
Cuối cùng thì hắn cũng biết cách Tony mã hoàn thành việc thu thập người dùng ban đầu. Mẹ nó thuê một nhóm các cô gái nhỏ trò chuyện với người dùng?
Đảo mắt hắn chậm rãi gõ một dòng trên giao diện trò chuyện:
- Cái này không vội, còn tùy vào hiệu suất của phần mềm này.
[Mỹ nhân Thất Thất]: Ý cậu là gì?
Tề Lỗi:
- Tôi có một chuỗi quán Internet ở đây. Tôi rất cẩn thận trong việc lựa chọn phần mềm được cài đặt.
[Mỹ nhân Thất Thất]: Chuỗi? Bao nhiêu?
Tề Lỗi:
- Hiện tại có hơn 200 quán, không đến 20.000 máy đi!
[Mỹ nhân Thất Thất]: “...”
Lần này im lặng hồi lâu. Đường Dịch cùng Ngô Ninh đã mua đồ ăn trở về. Mỹ nhân Thất Thất lúc này mới gửi tin nhắn tới.
- Thành thật mà nói với cậu, tôi là dịch vụ khách hàng của phần mềm này. Tan tầm mới đổi sang dãy số của mình.
Tề Lỗi nhướng mày:
- Thật hay giả?
[Mỹ nhân Thất Thất]: Nếu không tin hãy đợi tôi đổi số điện thoại của bộ phận chăm sóc khách hàng.
Vừa dứt lời, Tề Lỗi đã nhận được thông báo kết bạn.
Lần này tên hiển thị trực tiếp hơn, [Dịch vụ khách hàng OICQ], số: 10.
[Dịch vụ khách hàng OICQ]: Tin chưa?
- Cậu có thể cho quán Internet của cậu cài đặt phần mềm của chúng tôi không? Chúng tôi mới thành lập và chúng tôi vẫn cần dung lượng cài đặt.
Tề Lỗi cầm bát cơm lên, dùng một tay đánh máy.
- Hỏi cậu một vài điều.
[Dịch vụ khách hàng OICQ]: Ngài nói đi!
Tề Lỗi:
- Có muốn đầu tư không?
[Dịch vụ khách hàng OICQ]: “...”
Tề Lỗi:
- Thật không đùa, tôi có tiền! Chúng ta gặp mặt đi? Nói chuyện trực tiếp!
“...”
Bên kia ngừng nói, Tề Lỗi cười cười, sẽ không trực tiếp dọa chạy chứ?
Kết quả là dịch vụ khách hàng đã ngoại tuyến và [Mỹ nhân Thất Thất] cũng vậy.
- Mẹ kiếp! Thật sự sợ hãi bỏ đi?
Đường Dịch cùng Ngô Ninh tò mò nhìn qua:
- Doạ chạy cái gì?
Tề Lỗi cười gằn:
- Không có việc gì.
Vừa ăn cùng mọi người vừa thấy buồn cười trong lòng.
...
Cùng lúc đó, trong một văn phòng ở đâu đó ở Thâm Quyến, một thanh niên thanh lịch chừng hai mươi tuổi, đeo kính chống cằm nhìn vào hai chiếc máy tính trước mặt.
Hồi lâu, anh ta chua chát than thở:
- Cứ tưởng là cơ hội nhưng hóa ra lại là kẻ dối trá! Đây là muốn lừa gạt nhan sắc sao?
Hắn nói sao cơ. Mẹ nó ai mà kiêu ngạo thế. Có thể có 200 quán Internet và 20.000 máy. Quả thực là trò đùa thôi.
Nhưng lại nhất thời nóng vội tin đó là sự thật.
Thu thập tâm tình, đăng xuất [Mỹ nhân Thất Thất] đăng nhập lại vào [Mỹ nhân Thất Bát].
Một máy tính khác đăng nhập [Mỹ nam Thập Thất]
Năm người dùng đăng ký mới lần lượt được thêm vào.
Chào! Anh chàng đẹp trai!
Chào! Mỹ nhân!
Không có biện pháp, với tư cách là một phần mềm trò chuyện vừa mới ra mắt, dịch vụ trò chuyện phải có sẵn!
Trong khi trò chuyện với các cư dân mạng khác nhau từ khắp nơi trên thế giới, người này hét lên:
- Chấp Trung, chúng ta cần thêm chức năng ẩn vào phần mềm này và tốt nhất là hỗ trợ nhiều khách hàng đăng nhập cùng một lúc.
Ở đằng kia, Trương Chấp Trung đuổi một gã cao lớn và ngẩng đầu lên:
- Ngày mai làm! Nhân tiện, có bao nhiêu người đăng ký?
- 270!
- Nhanh quá! Hai ngày đã là 270? Cố gắng phá 10.000 trong một tháng!