Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đối với người khác mà nói, đây chỉ là một bản tin quốc tế, cho dù quan tâm sự thật, cùng lắm cũng chỉ cho rằng là sự giả nhân giả nghĩa của các quốc gia bên phương Tây mà thôi.
Nhưng mà, đối với Tề Lỗi mà nói, tin tức này biểu thị một điềm báo về chiến tranh.
Bắt đầu từ tháng 3 năm 1999, NATO* đã lợi dụng cuộc xung đột giữa người Albania và lực lượng chính phủ Nam Tư tại khu vực Kosovo để gây ồn ào về cuộc xung đột giữa người dân tộc Albania và lực lượng chính phủ Nam Tư, can thiệp bằng vũ lực vào cuộc nội chiến Nam Tư, và phát động một chiến dịch không quân kéo dài hơn hai tháng.
*NATO: Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương
Trong thời kỳ này, lực lượng không quân của các nước thành viên NATO đã bật ra toàn bộ sức mạnh, đưa vào 1.150 máy bay chiến đấu, phóng 2.300 tên lửa và 420.000 quả bom bao gồm bom uranium nghèo và bom chùm vào 990 mục tiêu Nam Tư, giết chết hơn 2.500 dân thường.
Mà ở trong đó, cũng đã bao gồm tính mạng của đại sứ quán Trung Quốc ở tại Nam Tư và 3 người phóng viên Trung Quốc.
Tề Lỗi không nhớ rõ thời gian cụ thể khi NATO bắt đầu ném bom, thế nhưng, luôn nhớ kỹ ngày 8 tháng 5 năm 1999.
Đó là nỗi đau mãi mãi của người dân quốc gia!
Tề Lỗi đột nhiên có chút không hứng thú, cho Ngô Ninh một đạp, kêu hắn giúp Yến Linh giám sát bài tập. Tự mình trở lại trong phòng tắt đèn lên giường, nhìn một mảnh trần nhà đen kịt và rơi vào trầm tư.
Chuyện này trong ký ức của một thế hệ dân tộc, chắc chắn là hồi ức bất lực nhất. Người trẻ tuổi sau này rất khó giải thích những chuyện xảy ra sau đó, nỗi đau và phẫn nộ của dân tộc.
Lãnh sự quán của một nước giống như thuộc thẩm quyền biên cương, bị người ta đánh bom, còn hy sinh ba người dân.
Lý do lại là địa đồ mắc sai lầm, nói lời xin lỗi, đền tiền. Không chấp nhận cũng phải chấp nhận, bởi vì chúng ta không đủ mạnh!
Nhưng mà, biết những thứ này thì có biện pháp gì chứ?
Thân là một người dân thường nhỏ bé, đây không phải là chuyện Tề Lỗi có thể chi phối.
Cũng không thể để cho hắn chạy đến cơ quan quốc gia cảnh báo, la hét rằng nước Mỹ muốn đánh bom đại sứ quán của chúng ta, nhất định phải cẩn thận chứ?
Nhưng chính cảm giác bất lực này, dù biết bối cảnh lịch sử nhưng lại không thể ngăn cản, khiến Tề Lôi có chút bực bội.
Cảm giác chỉ có thể trơ mắt nhìn lịch sử tái diễn mà không làm gì được, cũng không hề tươi đẹp...
Lăn qua lăn lại ngủ không được, trong đầu cũng vô thức nghĩ tới những chuyện này, ký ức của kiếp trước không ngừng hiện lên.
Những tàn tích của đại sứ quán....
Sự phẫn nộ của nhân dân sau này...
Hàng nghìn người biểu tình và lãnh sự quán Mỹ bị vây chết.
Thế thì, phẫn nộ có ích gì nữa? Vẫn như cũ không thể đổi lại những sinh mạng đã bỏ mạng kia, và nỗi đau khắc sâu vào trong tim!
Đây là ván cờ giữa hai quốc gia, Tề Lỗi là một thằng nhóc chỉ có thể giơ mắt nhìn, cho dù biết nhiều tin tức vượt mức quy định như vậy, Tề Lỗi vẫn không thể làm gì được.
Trong lòng bực bội nhưng không thể giải toả, cuối cùng mơ mơ màng màng ngủ mất, mở mắt ra đã là sáng sớm.
Trời vẫn chưa sáng, Tề Lỗi theo thói quen rời giường, bật lò lên, đến phòng bếp nhỏ nấu chút cháo, lại chạy đến tiệm ăn ngoài hẻm mua ít bánh quẩy.
Về đến nhà, Yến Linh cùng Đường Dịch, Ngô Ninh cũng đã thức dậy, đang rửa mặt.
- Mày sao vậy?
Ngô Tiểu Tiện liếc mắt liền nhìn ra Tề Lỗi có điểm là lạ.
Tề Lỗi:
- Không sao, M* nó chỉ là có chút muốn đánh nhau!
Đường Dịch:
- Dương Kim Vĩ, Vĩ Ca, trường dạy nghề Trương Bằng, chọn một cái?
- Cút!
Ba anh em ngay lập tức nở nụ cười toe toét, coi như đã qua.
Lại không ngờ rằng, vừa trở về phòng, chuông điện thoại liền vang lên.
Tề Lỗi nhìn, là ông Cảnh.
Nhanh chóng nhận điện thoại:
- Ông ơi, có chuyện gì vậy ạ?
Ông lão Cảnh:
- Ông đã nói giờ này có thể tìm cháu mà! Không có gì đâu, để Triệu Na mang về cho cháu chút gì đó.
Tề Lỗi:
- Gì vậy ạ? Ông không cần nhọc tâm vậy đâu. Chỗ cháu không thiếu gì cả.
Ông Cảnh:
- Là hai con vật hoang dã. Kêu người lớn trong nhà nấu cho cháu bát canh, bồi bổ chút, học tập khá mệt mà.
Tề Lỗi: “......”
Ông Cảnh chính là như vậy, làm việc đều cẩn thận chặt chẽ. Đoán chừng là đã lấy được quyền đại diện, nhất định phải bày tỏ một chút, hoàn thành tâm nguyện.
Dựa một chút vào ghế sofa, cũng không khách khí:
- Lấy được quyền đại diện rồi?
Nhận lấy bảnh quẩy mà Yến Linh đưa tới, vừa vác điện thoại lên, vừa ăn.
Ông lão Cảnh:
- Nếu không sao lại đồng ý làm việc với cháu chứ, sáng suốt!
Tề Lỗi vui vẻ cười ha ha, nhưng lại không tiếp lời.
Lại hàn huyên vài câu chủ đề không liên quan, thật ra đã có thể nói tiếng tạm biệt và cúp mắt rồi.
Thế nhưng, không biết vì sao, Tề Lỗi lại không muốn cúp máy, nhưng lại không nói ra được những lời có dinh dưỡng.
Ông lão Cảnh vừa bắt đầu còn trả lời, nhưng mà càng nghe càng thấy không đúng, đến cuối cùng, Tề Lỗi cũng không nói gì, nhưng vẫn không cúp máy, chỉ chừa lại âm thanh chép miệng.
Lông mày nhíu chặt:
- Sao vậy? Gặp phải chuyện gì rồi?
Tề Lỗi:
- Dạ.
Ông Cảnh:
- Hài tử, muốn để ông nghĩ kế cho cháu?
Tề Lỗi:
- Dạ. Nhưng lại không biết nói chuyện này như thế nào.
Thật sự là không biết nói thế nào.