Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ông Cảnh:

Tề Lỗi cười khổ:

Ông Cảnh:

Nói xong, ông lão Cảnh tự mình cúp điện thoại.

Không phải là không muốn giúp đỡ, cũng không phải không muốn nghe Tề Lỗi lải nhải, mà là ông Cảnh cảm thấy, số tuổi này của Tề Lỗi, không thể nâng đỡ quá nhiều, bằng không về sau sẽ không thể tự mình bước đi được.

Có thể kiểm soát một công ty lớn như vậy, vậy thì phải học cách tự mình giải quyết công việc đi.

Mà Tề Lỗi bên này, cầm điện thoại, nhai bánh quẩy, cứng đờ cả nửa ngày.

Chưa tìm được đúng chỗ sao? Mẹ nó thực sự là không có chỗ để hạ cái rìu xuống?

Ngây ngẩn hồi lâu, cuối cùng không hiểu lý do gì lại gọi điện thoại cho bố Đường.

Cuộc gọi vừa kết nối, giọng nói của Đường Thành Cương từ đối diện truyền tới:

Lần này Tề Lỗi không còn do dự giống như với lão Cảnh nữa:

Đường Thành Cương sững sờ:

Tề Lỗi:

Đường Thành Cương

Tề Lỗi:

Đường Thành Cương sững sờ, trong long thầm nghĩ, có thể có lớn bao nhiêu chứ?

Bản năng nói câu:

Tốt thôi, Đường Thành Cương thả sức tưởng tượng, nghĩ thầm, cũng là Từ Văn Lương xảy thì chuyện thì ở chỗ Tề Lỗi mới tính là chuyện lớn.

Nhất thời cả kinh:

Tề Lỗi: “......”

Cái sự tưởng tượng này cũng lố quá rồi.

Nhẫn nhịn cả nửa ngày:

Đường Thành Cương:

“......”

Tim đập có chút nhanh đó?

Tề Lỗi:

*Đề cao bản thân quá mức, coi thường người khác, không tự lượng sức mình.

Đường Thành Cương vừa nghe, ngược lại yên tâm.

Phù du hám thọ lớn như vậy, lẽ ra không nên có quan hệ gì với người nhà chúng ta.

Trầm ngâm một chút:

Tề Lỗi:

Tề Lỗi còn tưởng rằng bố Đường tiếp sau đó sẽ nói, con 17 tuổi bận tâm nhiều như vậy làm gì?

Lại không nghĩ rằng.

Đường Thành Cương:

Tề Lỗi:

Đường Thành Cương:

Tề Lỗi:

Đường Thành Cương:

Tề Lỗi:

“Tút tút tút!!” Đường Thành Cương nghe tiếng âm thanh bận trong điện thoại, gần như phát điên, “Mẹ cái thằng ranh con! Con muốn nói chuyện gì vậy hả?”

Làm cho Đường Thành Cương không lên không xuống được, trong lòng ngứa ngáy vậy?

Thôi Ngọc Mẫn và Ngô Liên Sơn ở bên cạnh đưa mắt tới:

Đường Thành Cương cầm điện thoại lên, khuôn mặt bất lực:

Hai người đều vui, nhưng không có tiếp lời.

Tề Lỗi bên này đặt điện thoại xuống, tâm trạng nhẹ nhõm không ít, cắn nửa cái bánh quẩy nhét vào trong miệng, trong lòng tự nhủ, xoẹt! Đây không phải nơi các người đóng khung, từng người nói đều có thể thoải mái!

......

Một mặt là là tình cảm gia đình, đất nước từ đáy lòng, vốn chỉ ngầm chôn dấu, nhưng lại bị ông lão Nam Quang Hồng kia móc ra từng chút.

Một mặt là đỉnh điểm tranh chấp của cường quốc.

Một mặt là học sinh cấp ba, mười bảy tuổi, tuổi tác và thân phận mà đánh một cái rắm đều không có tiếng.

Ba cái mâu thuẫn kẹp Tề Lỗi ở giữa, treo ngay chỗ đó, làm gì có chuyện nhẹ nhàng giống mấy người nói như vậy?

Cho dù là như vậy, Tề Lỗi cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Thế nhưng, thật sự chính là bí ẩn và không thể giải thích.

Bốn người cơm nước xong xuôi, đeo cặp xách đi ra ngoài, mới vừa ra đầu hẻm, liền thấy Chương Nam đạp xe đạp, đèo theo Từ Thiến từ xa xa tới.

Vốn dĩ chào hỏi là được rồi, thế nhưng, đột nhiên đầu óc Tề Lỗi co giật:

Chương Nam vốn là đã muốn đi qua , thậm chí còn không muốn để ý tới Tề Lỗi. Nghe hắn gọi mình, không tự chủ lông mày nhíu một cái, cuối cùng ngừng lại.

Sau đó, Từ Thiến và Đường Dịch, Ngô Ninh, còn có Yến Linh đi ở phía trước, Tề Lỗi niềm nở giúp Chương Nam đẩy xe đạp, hai người tụt lại cuối cùng.

Tề Lỗi:

Chương Nam nhíu mày, đây là lần đầu tiên Tề Lỗi chủ động xin thỉnh giáo bà.

Không khỏi có hứng thú:

Tề Lỗi:

- Ví dụ nha! Ví dụ, cháu, một học sinh trung học, muốn can thiệp vào quyết sách của quốc gia, dì cảm thấy có khả năng không?

Chương Nam ngay lập tức nhíu chặt lông mày, vấn đề này vô lý quá rồi.

- Cháu suy nghĩ cái này làm gì?

Tề Lỗi lập tức bịa ra lời nói dối:

- Là như này, trong tỉnh không phải có một bài luận văn học thanh niên sao? Giáo viên chủ nhiệm thông báo cho cháu chuẩn bị một câu truyện ngắn để tham gia.

Đây là lời nói thật, vừa khai giảng, Lưu Trác Phú quả thật đã phân bố cho Tề Lỗi một nhiệm vụ như vậy.

Điều này cũng đã được thống nhất trong học kỳ trước, tận dụng tài năng viết lách của Tề Lỗi, giành được một vài giải thưởng, kỳ thi tuyển sinh đại học có thể cộng thêm điểm.

Tiếp tục nói:

- Mấy ngày nay, cháu đang trong quá trình suy nghĩ một tác phẩm truyện ngắn, chỉ là bên trong có một chút lôgic căn bản giải quyết không được, cho nên thỉnh giáo dì đó!

Chương Nam sáng tỏ, sau đó cười:

- Cháu chuẩn bị tác phẩm truyện ngắn gì cơ? Sao lại có kiểu thiếp lập học sinh cấp 3 can thiệp vào quyết sách quốc gia vậy?

Tề Lỗi:

- Khoa học viễn tưởng.

Chương Nam:

- Nói cụ thể những ý chính xem nào.

Tề Lỗi: “......”

Tốt rồi, bà mẹ vợ này vẫn sẽ hỏi! Như này làm sao nói cho bà ấy?

Có điều, Tề Lỗi cũng có biện pháp, cái khó ló cái khôn;

- Câu chuyện đại khái là như vầy, một thiếu niên, cho là cháu đi, vô tình thông qua một hiện tượng siêu tự nhiên quay trở lại thời gian này của năm ngoái.

- Thiếu niên biết trước tương lai một năm tới sẽ xảy ra chuyện gì, cậu muốn sử dụng kí ức của mình, nhắc nhở quốc gia, nhanh chóng ngăn chặn trận đại hồng thuỷ vào mùa hè càng sớm càng tốt. Thế nhưng là, cậu lại không thể để lộ thân phận của mình.

Hai mắt Chương Nam tỏa sáng, ý tưởng này, không tính là mới, nhưng cũng coi như mới.

Không tính là mới bởi vì, đây là bối cảnh du hành thời gian tương tự như《 Trở lại tương lai 》, không phải sáng tạo độc đáo của Tề Lỗi.

Mà tính là mới bởi vì, Trở lại tương lai của Hollywood chỉ là thay đổi khúc mắc về tình cảm của những người bên cạnh, chung quy bố cục tình yêu to nhỏ không lớn. Còn Tề Lỗi có hiếu với chính nghĩa của gia đình và đất nước, điều này càng phù hợp với nội hàm văn hóa của người Trung Quốc.

Trầm ngâm....

Lại là Tề Lỗi nói bổ sung thêm:

- Một học sinh trung học, cho dù viết thư nặc danh cũng vô dụng đúng không? Chẳng lẽ chỉ có thể lớn tiếng kêu gọi? Để cầu xin sự tin tưởng của người khác?

Chương Nam lắc đầu:

- Cái logic này quả thật rất khó trước sau như một với bản thân mình, sự khác biệt quá lớn.

- Một học sinh trung học rất khó ảnh hưởng đến quyết sách của quốc gia, nhưng cũng không phải không có cách, vẫn cần phải nhìn vào bối cảnh nhân vật mà cháu thiếp lập.

Tề Lỗi:

- Nói như thế nào?

Chương Nam:

- Thứ nhất, đừng hạn chế vấn đề bản thân, cháu muốn nhắc nhở quốc gia đề phòng hồng thủy, vậy tại sao nhất định phải nói thẳng hồng thủy chứ? Chuyện dự báo tương lai, rất khó để cho mọi người tin phục.

- Vậy tại sao không bắt đầu với vấn đề trong tầm tay? Bảo vệ môi trường sinh thái, thậm chí cả dự án xây dựng đập chứa bã đậu phụ, đều có thể ám chỉ đến phương pháp này. Đây đều là những phương pháp nhìn được chạm được, lại càng dễ thu hút sự chú ý hơn.

Tề Lỗi gật đầu:

- Có lý.

Chương Nam:

- Thứ hai, tại sao nhất định phải là cháu đứng ra đề cập vấn đề? Cháu muốn bảo vệ tốt chính mình, không muốn để lộ bí mật du hành thời gian. Phương thức hiệu quả nhất, chính là không nên để bản thân liên luỵ vào.

- Lấy cháu làm nguyên mẫu của nhân vật đi, cháu quen chú Từ, nghĩ cách để chú của cháu dùng thân phận của ông ấy mà lên tiếng, so với cháu tự mình lên tiếng sẽ có hiệu quả hơn, đúng không?

- Nếu như cháu có thể thuyết phục chú Từ phê bình hành vi thiếu ý thức bảo vệ sinh thái trên báo cáo Đảng, vạch trần dự án công trình bã đậu, gây hậu quả cho xã hội, vậy thì mục đích của cháu không phải đã đạt được trá hình rồi sao?

- Chính là sự hiểu biết thế cục đó, tầm mắt đặt cao một chút, đừng bỏ sót một chi tiết nào.

- Viết văn chính là như vậy, làm việc cũng giống như thế.

Tề Lỗi, “......”

- Hình như cháu hiểu rồi.

- Ừ!

Chương Nam hài lòng gật đầu một cái:

- Vậy chờ bài văn của cháu được viết ra, hãy đưa dì xem thử, dì cảm thấy khá hứng thú đó.

- Dạ.

Khuôn mặt Tề Lỗi lập tức tái xanh, là không thể nói dối rồi? Cháu đi đâu lấy ra một bài văn hoàn chỉnh chứ.

Chương Nam đạp xe đi trước, nhưng lại là không đưa theo Từ Thiến, để cho cô và mấy người Tề Lỗi cùng đi đến trường.

Trong lúc đó, Tề Lỗi – người vẫn luôn nghĩ đề tài dự thi này, ngược lại là có vài phần vui mừng yên tâm.

Cái này không đơn thuần là một ý tưởng văn chương đơn giản như vậy, Tề Lỗi có thể đặt đề tài du hành thời gian lên trước tiên đã là cảm xúc to lớn, bản thân cái này đã nói lên chất lượng.

Thế nhưng, Chương Nam không biết, Tề Lỗi lại không phải tác phẩm dự thi gì cả, hắn thực sự phải dùng thân phận một học sinh trung học để đi can thiệp vào đại cục.