Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Lỗi không còn cách nào khác, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh, nuốt vài miếng vào bụng.

Từ Tiểu Thiến lại vừa mở máy tính, vừa nói:

-Tra xong thì làm sao nữa?

Tề Lỗi:

-Thì in ra thôi.

Từ Tiểu Thiến lập tức trừng to hai mắt, muốn điên lên được.

-Vậy phải in bao nhiêu chứ?

Lại thấy Tề Lỗi chỉ tay vào mười mấy bao giấy A4 ở trong góc tường:

-Đủ dùng rồi.

Cạn lời lắc đầu, viết một bài chính văn dự thi thôi mà, có cần phải nghiêm túc như thế không cơ chứ?

Nhưng mà nếu như Tề Lỗi đã tích cực như thế, vậy thì Từ Tiểu Thiến cũng không còn gì để nói nữa.

Vì thế, một người bây giờ biến thành hai người, bắt đầu vùi đầu làm. Tới gần một giờ rưỡi, Tề Lỗi đốc thúc Từ Tiểu Thiến:

-Đi học đi thôi, tự tớ làm cũng được mà!

Liền thấy Từ Tiểu Thiến đứng dậy, đi ra bên ngoài phòng bảo với bọn Ngô Ninh, Đường Dịch mấy câu rồi lại quay trở về.

-Xin nghỉ rồi!

Cười giảo hoạt:

Tề Lỗi:

Suốt cả một buổi chiều, Tề Lỗi cùng Từ Thiến dường như đã dường như đã lật tung hết một vòng internet để tìm tất cả những nội dung mà cậu nhắc tới.

Cũng may là ở cái thời đại tin tức trên internet vẫn còn ở giai đoạn sơ cấp như hiện nay, những tin tức không chính cống cũng có nhưng không quá nhiều.

Hơn nữa, điều làm cho Tề Lỗi vui mừng một cách bất ngờ đó chính là, ấy vậy mà cậu lại có thể tìm được một đề tài thảo luận ở trên một diễn đàn, giá trị vô cùng lớn.

Trong đó, có một tài khoản nhắc đến, mục đích khiến cho EU tham gia hòa giải nội chiến Nam liên minh là để ổn định thế cục của bán đảo Balkan, từ đó thuận lợi trải đường cho thiết lập ống dẫn dầu mỏ.

Điều này khiến cho Tề Lỗi vui mừng không thôi, ít nhất thì cũng chứng tỏ được suy nghĩ trong đầu cậu không phải là phán đoán của một người, mà còn có người có chung chí hướng với cậu.

Cũng chỉ có thể nói, cho dù là ở thời đại nào thì lực lượng cư dân mạng đều không thể giới hạn được, sẽ luôn xuất hiện những thành phần ngầu lòi, có thể bắt trọn được trọng điểm như thế.

Hơn nữa, Từ Tiểu Thiến cũng thật sự đã giúp được một việc lớn.

Cô tìm được kho sách điện tử quản lý hồ sơ quốc gia, bên trong được thu thập lại để sử dụng làm luận văn chuyên nghiệp, tin tức, tư liệu, vô cùng đa dạng.

Tới tối, Dương Hiểu lại đưa đồ ăn tới, cũng chen vào theo, đoàn đội mò kim đáy bể lại tăng thêm một thành viên.

Tới hơn 9 giờ, Từ Tiểu Thiến xem đồng hồ, duỗi cái eo lười, sau đó cầm điện thoại gọi về nhà:

-Mẹ, hôm nay con ở lại nhà chú của Dương Hiểu nha!

Bên này, Dương Hiểu đang vùi đầu tìm trong mệt nhọc, vừa nghe thấy Từ Tiểu Thiến viện cớ, lập tức cao giọng ồn ào:

-Dì ơi, dì đừng lo!

Chờ Từ Tiểu Thiến buông điện thoại, Dương Hiểu lại gọi đi:

-Chú hai, đêm nay con qua đêm ở lại nhà Từ Thiến nha! Ai da, yên tâm đi mà!

Từ Tiểu Thiến… Xương cốt mềm nhuyễn, vẻ mặt mệt mỏi, nhưng vẫn đi đến bên điện thoại:

-Chú ơi, chú đừng lo ạ!

Dập điện thoại, Dương Hiểu giơ tay, đập tay với Từ Tiểu Thiến.

Ya ya~!

Sau đó, Dương Hiểu tung tăng lao như bay vào phòng, rống to xuống dưới lầu:

-Anh Vương Thành, ba ly trà sữa, bánh su kem nữa nha! Cảm ơn!! Vương Thành ở dưới lầu lập tức pha trà sữa:

-Có ngay đây!

Ừm, căn cứ điểm nhà mình cái gì cũng tiện lợi.

Ngô Ninh và Đường Dịch vừa nhìn thấy cửa, chạy giống như điên bay lên lầu:

-Cho tớ vào, cho tớ vào đi!

Nhưng Dương Hiểu đóng “rầm” một tiếng, giữ cứng khóa cửa lại. Xoẹt!

Ngô Ninh đã chạy được đến cửa vô lực đập cửa:

-Ba người các cậu ở trong đó làm cái gì vậy? Sao lại còn khóa cửa làm chi? Ảnh hưởng không tốt đâu đấy nhá!

Tuy nhiên, không ai phản ứng lại cậu ta.

Dán tai ở bên ngoài cửa để nghe, cũng chỉ có thể nghe thấy tiếng máy in hoạt động, cả đêm cũng chưa dừng lại.

Suốt một đêm, tới buổi sáng ngày hôm sau, trong phòng làm hết cả hai hộp mực in, tư liệu được in ra chất chồng cao hơn một mét. Trong phòng là một mảnh hỗn độn, khắp nơi đều có giấy A4 bị vứt bỏ.

Tề Lỗi ngưỡng mặt nghiêng người nằm trên sô pha phía trước máy tính, Từ Tiểu Thiến nằm đối đầu cách cái tay vịn đã ngủ say.

Giữa chừng truyền đến vài tiếng khò khò, còn bị Từ Tiểu Thiến duỗi tay, bóp lấy đầu mũi.

Dương Hiểu còn lại nằm dựa vào ghế sô pha dài, bám chặt lấy lưng ghế sô pha chẳng khác nào một chú bạch tuộc.

Mãi cho đến buổi sáng, khi Ngô Ninh và Đường Dịch xông từ nhà tới đây để phá cửa:

-Này này này!! Không còn sớm nữa đâu, mau đứng lên đi!

Ba người bị đánh thức, Từ Tiểu Thiến xoa đôi mắt, mơ mơ màng màng còn đang oán giận:

-Tề Lỗi, cậu viết một bài viết ngắn thôi mà, sao lại còn làm long trọng hơn cả bố tớ viết báo cáo thế hả?

Dương Hiểu từ lưng ghế sô pha chụp tới:

-Ngô Tiểu Tiện, cậu có tin bà đây giết chết cậu cho hả giận không hả!?

Tề Lỗi còn mang theo hai cái quầng thâm mắt, cố gắng mở mí mắt lên, làm cho bản thân tỉnh táo hơn một chút.

Nhìn nhìn đồng hồ:

-Hai người đi học đi, tự tớ làm cũng được!

-Chậc!

Dương Hiểu chẹp miệng, nắm lấy cái chổi rồi đi ra mở cửa:

-Có cầu xin tôi ở lại thì tôi cũng không ở lại đâu!

Sau đó, kéo cửa phòng, vung cây chổi xông ra ngoài:

-Ngô Tiểu Tiện, cậu không được chạy!