Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi tập mới của chương trình được phát sóng, chắc chắn đây là một vụ nổ khác.
Phóng viên Đông Bắc một lần nữa đưa ra những nhận xét phiến diện, mà lần này tất cả là đồ khô.
Bất kể là động cơ của Châu Âu hay là dự báo bi quan cho tương lai đều giống như một quả bom hạng nặng.
Trước hết, nó gây ra những hậu quả to lớn ở nước ngoài.
Lần đầu tiên truyền thông nước Mỹ đã chỉ trích, và thậm chí còn đưa ra những lời can thiệp nghiêm túc.
Nhưng cùng lúc với cuộc tấn công, giới truyền thông cũng đang tiết lộ một thông điệp: Nước Mỹ là nơi tốt nhất để đóng đô của tư bản.
Chà, kỹ nữ chính gốc mà còn muốn lập đền thờ.
Đối với cuộc thảo luận sôi nổi trong nước về vụ đánh bom đại sứ quán, nước Mỹ tuyệt nhiên không lên tiếng. Trung Quốc đã phát biểu ý kiến rồi thì tôi còn nói gì nữa đây?
Đương nhiên, tổng thống Hoa Kỳ thở phào nhẹ nhõm, ông ta thật sự sợ Trung Quốc có suy đoán như vậy, không nên.
Còn về bên Anh, phản đối Tổng thống Hoa Kỳ và Trung Quốc quá thân thiết đang nghĩ gì, không ai biết.
Nói trắng ra, chủ tịch Mỹ và quân đội ít nhất đang tách biệt về vấn đề của Trung Quốc, điều này được phản ánh rõ ràng trong hồi ký của Tổng thống Hoa Kỳ sau này.
Đây là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến bi kịch đó.
Và các nhà đầu tư Bồ Đào Nha, sau khi biết được phán đoán từ phương Đông, cuối cùng đã tỉnh ngộ và được khai sáng.
Không còn ôm bất cứ ảo tưởng nào nữa, ngay cả một số phương tiện truyền thông tự do và các nhà đầu tư cũng đang hô hào rằng "Đây không còn là lựa chọn tốt cho các nhà đầu tư nữa" trong tuyệt vọng.
Một số nhà đầu tư không thể chờ đợi và tìm kiếm mục tiêu đầu tư trên khắp thế giới để thoát khỏi chốn thị phi.
Sự lựa chọn đầu tiên, tất nhiên, là Bắc Mỹ.
Còn các nhà đầu tư sáng suốt hơn cũng không quá lo lắng, họ đang theo dõi.
Truyền thông nước Mỹ đã ném một cành ô liu về phía tư bản, điều này đã phát ra tín hiệu.
Đó là: Nước Mỹ có khả năng sẽ xây dựng chính sách nhận vốn thuận lợi để thu hút họ tham gia.
Tuy nhiên, đối với một thị trường đầu tư, việc xây dựng chính sách không dễ dàng và cần nhiều thời gian.
Nếu không thì Mỹ đã không để phương tiện truyền thông lên tiếng trước để ổn định các nhà đầu tư.
Cành ô liu của giới truyền thông là một tín hiệu ngầm, một tín hiệu ngầm cho họ chờ xem tình hình.
Đây tất nhiên là một điều tốt cho các nhà đầu tư, không vội vàng, có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Điều này cũng lý giải một sự thật: Tư bản vốn không có lương tâm, họ có thể bỏ quê hương bất cứ lúc nào.
Còn trong nước Trung Quốc thì tranh luận về vụ đánh bom sứ quán của Mỹ. Châu Âu không hề quan tâm, đó là việc của mấy người.
...
Thứ hai, tình hình trong nước trái ngược với ở nước ngoài.
Không ai quan tâm đến đồng euro gì đó, cái họ quan tâm là truyền hình nhà nước tạo ra giai điệu cho "Tình yêu Belgrade".
Thật là vớ vẩn!!
Một đàn Mỹ ngụy do bác gái kia cầm đầu đang quậy tưng bừng, nghĩ đây là chiến thắng mà không khỏi hồi hộp.
Còn các tác tác giả ở web gốc cây đa thì vô cùng thất vọng, tiếng nói yếu dần .
Do đó, một số lượng lớn người hóng chuyện không rõ câu chuyện đổ vào web cây đa, không chỉ Bệnh Tâm Thần mà các nhà văn như Ninh nông thôn, Lý Phiếm Phiếm, Thái Vô Minh,… đều bị ảnh hưởng và bị chửi bới.
Nhưng tập thể các tác giả đều im lặng, không thể phản bác.
Web gốc cây đa đã hoàn toàn là một mớ hỗn độn.
Chu Uy Liêm nhìn vào trang web đã hoàn toàn thay đổi, trái tim như tro tàn. Đối với Ninh nông thôn và những người khác vẫn chưa biết hối cải, càng không nói nên lời.
Cuối cùng, anh ta đã gửi một lá thư trên nội bộ web cho [Giấc mơ 900 triệu cô gái]:
- Cậu thực sự muốn tiếp quản? Chúng ta có thể nói chuyện.
Đáp lại, Tề Lỗi chỉ cho anh ta một số điện thoại và một câu, "3 triệu, đến thành phố Cáp Nhĩ Tân, có giá trị trong ba ngày.
Chu Uy Liêm dù gì cũng là một doanh nhân, thấy tình hình không ổn là đã muốn bỏ chạy rồi, điều này rất bình thường.
Vẫn câu nói ấy, tư bản đúng là tàn nhẫn.
Ở web gốc cây đa, cái gì mà đất riêng của văn học mạng, hắn ta không còn quan tâm đến nó nữa.
Mà Tề Lỗi cũng sẽ không khách sáo với hắn ta, kinh doanh là kinh doanh.
Hơn nữa hiện tại hắn cũng không quan tâm chuyện này lắm, anh thích bán thì bán!
Còn Tề Lỗi bây giờ thì hơi hoang mang trước chương trình của Lý Xuân Yên, bây giờ hắn thực sự không thể hiểu nổi.
...
Nói về chủ đề này trên CCTV cho thấy có người nhận thấy khả năng đánh bom đại sứ quán và đi sâu phân tích tình hình, nếu không sẽ không có kết luận công khai.
Nhưng chính xác thì kết luận này có ý nghĩa gì?
Là đã chú trọng? Hay vẫn không chú trọng?
Ngồi trong ghế lô ở quán Internet, hắn nghĩ về tiền căn nhân quả, tất cả các yếu tố, suy nghĩ cả đêm.
Sáng hôm sau, hắn vẫn chưa thể tìm ra.
Thế nên bây giờ hắn đang phải đối mặt với một câu hỏi nghiêm túc, rốt cuộc hắn có nên tiếp tục không?
Nói thật thì, phía nhà nước đã có kết luận, lựa chọn hợp lý nhất là dừng lại ngay lập tức, hết chuyện của hắn rồi.
Nhưng mà Tề Lỗi vẫn chưa chắc chắn và càng không thể nào cam tâm.
Lỡ như không chú trọng thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu lịch sử lặp lại? Chẳng phải mọi cố gắng trước đây của hắn đều vô ích sao?
Có cố gắng hay không không quan trọng, nhưng những sinh mệnh tươi mới đó, cứ trân trân nhìn họ chết như vậy ư?
Cả một đêm, Tề Lỗi nhìn ghế lô lộn xộn, nhìn đống giấy cao hơn một mét, nhìn những Mỹ ngụy hắn chép trong sổ nhỏ, nhìn những lời chửi mắng sỉ nhục sắp lụt cả màn hình máy tính.
Không cam tâm!! Tuyệt đối không cam tâm.
Quyết định cuối cùng: Hắn sẽ mạo hiểm một lần.