Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cái kia có ý gì? Không có... Thương vong?

Không có thương vong! ! ! ! ?

Ầm ầm một tiếng, Tề Lỗi lại nhảy dựng lên:

- Không có thương vong!

Không biết tại sao, nhưng bất chợt nước mắt lại tuôn rơi.

Có người nghe thấy, có người cảnh giác. Có người xông ra cứu vớt sinh mệnh!

Đây mới là bộ dáng đơn thuần nhất của Tổ quốc.

Hai tháng này của hắn ... đáng giá!

Mặc dù đại sứ quán vẫn bị đánh bom như cũ làm người trong nước xấu hổ.

Nhưng nó thực sự đáng giá!

......

Hắn lại không biết bởi vì hai tháng nỗ lực của mình đã mang đến sự thay đổi. Đã mang lại hơn ba sinh mạng.

Ngày 8/5, ngày xảy ra sự việc.

Đồng thời việc đầu tiên là Trung Quốc đưa ra phát biểu khiển trách thanh minh. Cũng đóng cửa liên lạc với các nhà lãnh đạo của Hoa Kỳ. Tổng thống Hoa Kỳ gọi điện thoại tới cũng không có người nghe.

Cũng vào ngày 8, Hoa Kỳ thông qua công khai nói chuyện, cho rằng đó là một vụ đánh bom nhầm lẫn.

Trong khi bày tỏ lời xin lỗi sâu sắc cũng mong được khôi phục quan hệ ngoại giao với Trung Quốc. Cử đặc phái viên đến thăm nước ta. Sau khi bị phía chúng ta từ chối, Tổng thống Hoa Kỳ không thể không lâm thời đưa ra quyết định tự mình đến để dập tắt lửa.

Vào ngày 11 tháng 5, Tổng thống Hoa Kỳ đã bay đến Trung Quốc.

Vào ngày 13, Hoa - Trung cuối cùng đã đạt thành hiểu biết.

Cùng ngày, Tổng thống Hoa Kỳ đã phát biểu thanh minh. Tuyên bố ủng hộ việc Trung Quốc gia nhập WTO. Ký kết một hiệp nghị thương mại song phương gia nhập WTO một ngày sau đó.

Đây là một trở ngại quan trọng đối với Trung Quốc khi gia nhập WTO.

Chỉ cần Hoa Kỳ ký vào hiệp định gia nhập WTO thì sẽ không có trở ngại lớn nào đối với việc đàm phán gia nhập WTO.

Nhưng việc này vẫn chưa kết thúc.

Vào ngày 15, Bộ Thương mại đã đưa ra ba thông báo liên tiếp.

1. "Báo cáo phát triển ngành Internet năm 1998".

Trong đó đặc biệt phải kể đến là năm 1998 tốc độ tăng trưởng của thị trường tiêu dùng điện tử cá nhân ở Trung Quốc rất đáng mừng. Ngành Internet trong nước có tiềm năng rất lớn, dự kiến ​​sẽ có động lực tăng trưởng lớn hơn vào năm 1999.

2. "Làm các biện pháp thử nghiệm để giới thiệu đầu tư nước ngoài miễn thuế" nhằm thu hút các nhà đầu tư bên ngoài đến định cư tại Trung Quốc.

3. "Kế hoạch 5 năm hỗ trợ mạnh mẽ nâng đỡ các ngành công nghệ cao".

Nội dung cơ bản là mở cửa thị trường, chính sách ưu đãi, hỗ trợ địa phương, đón đầu công nghệ của các nước phát triển. Tạo chuỗi công nghiệp công nghệ cao của nước ta trong khi có vốn.

Việc đưa ra ba thông báo này hoàn toàn trái ngược với việc Hoa Kỳ chỉ có nền tảng truyền thông mà không có thực chất. Hơn nữa còn đi trước chính sách có lợi của Hoa Kỳ nửa năm.

Bên kia vẫn còn đang soạn thảo. Còn phải được cả Thượng viện và Hạ viện biểu quyết!

Mặc dù không biết có bao nhiêu nhà đầu tư châu Âu sẽ đến vì điều này. Cũng không biết liệu một môi trường lớn như vậy có thể so sánh với sự cám dỗ thị trường của Hoa Kỳ hay không.

Tuy nhiên cùng với việc ký kết hiệp định song phương cùng Hoa Kỳ cũng đã đem các nhà đầu tư tiêm một liều thuốc trợ tim. Việc Trung Quốc được gia nhập WTO chắc chắn là tin tốt lành nhất cho đầu tư và thị trường thương mại tự do quốc tế.

Ít nhất đó là một sự lựa chọn, một sự lựa chọn tốt!

Hơn nữa bởi vì Trung Quốc là người đầu tiên đưa tin. Càng là người đầu tiên vạch trần khả năng tư bản Châu Âu sẽ tháo chạy. Các nhà hoạch định chính sách ở các nước châu Âu kỳ thực đã sớm chuẩn bị kỹ lưỡng.

Chỉ tiếc rằng cuộc chiến liên minh vẫn đang diễn ra ngày càng bi quan. Cuộc tháo chạy vốn là điều không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên chạy trốn đến đâu là một câu hỏi mà các nhà hoạch định chính sách châu Âu có thể suy nghĩ.

Có phải là để đến chỗ của Hoa Kỳ. Hoàn toàn thành bánh bao thịt đánh chó. Rốt cuộc không bao giờ trở lại hoàn toàn tiêu tan giấc mơ của đồng euro?

Hay đến một quốc gia thuộc thế giới thứ ba kém phát triển, tương đối an toàn, dễ dàng thoát ra ngoài?

Xét cho cùng theo quan điểm của họ, Trung Quốc vẫn còn rất lạc hậu. Dòng vốn vào để thúc đẩy một làn sóng của nền kinh tế cũng rất có hại. Hơn nữa chỉ cần chiến tranh kết thúc, thị trường châu Âu ổn định trở lại. Độ khó khi rút ra khỏi Trung Quốc cũng thấp hơn rất nhiều so với Hoa Kỳ.

Vì vậy các nhà đầu tư vẫn chưa đưa ra lựa chọn. Các nhà lãnh đạo đã bắt đầu cố tình dẫn đường hướng đi của tư bản.

Kết quả cuối cùng sẽ ra sao không thể đoán trước được. Nhưng điều chắc chắn là sẽ có sự khác biệt giữa cuộc gặp và dòng vốn châu Âu trong tương lai.

Vào lúc này, lịch sử đã trải qua một sự sai lệch rất lớn, không ai ngờ rằng những nhân vật xuất hiện trên bán đảo Balkans: những tên cướp .... anh em đấu tranh ... những kẻ hòa bình ... những kẻ cặn bã.

Vốn dĩ là Mỹ giành chiến thắng một mình. Thông ăn toàn bộ.

Tuy nhiên, gia nhập WTO ...

Người chiến thắng cuối cùng không chỉ là Hoa Kỳ mà còn là Trung Quốc.

Chỉ là Tề Lỗi lại muốn đi lãng phí tế bào não. Hắn chỉ là muốn cứu chính mình, làm sao có thể sai lệch lớn như vậy?

Tất nhiên việc công bố tin tức tốt và thu hút vốn từ châu Âu là điều mà Tề Lỗi mong muốn.

Quan điểm của Lý Xuân Yên quá rõ ràng, Trung Quốc khẳng định có động thái.