Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Tôi có một công ty và một đội kỹ thuật cấp quốc gia.

- Tôi vừa mua một trang web. Một đám nhà văn nghèo đang chờ tôi nuôi sống.

- Còn có một nhà sản xuất phần mềm trò chuyện cầu xin tôi đầu tư mỗi ngày.

- Tôi cũng có bạn gái một ngày không thấy đều nghĩ đến.

- Giáo viên chủ nhiệm của tôi buộc tôi phải giành vị trí đầu tiên trong kỳ thi mỗi ngày nhưng tôi đã rớt xuống vị trí thứ 20 rồi.

- Tôi còn là lớp trưởng. Cả lớp hơn sáu mươi tên khốn còn đang chờ tôi dọn dẹp.

- Bố mẹ tôi vẫn chưa biết. Tôi đã để mình tự do trong hai tháng qua. Tôi phải biểu hiện thật tốt trước khi bị họ đánh đòn.

- Anh em tôi còn bị bỏ qua… Ồ, đúng rồi! Người anh em Đường Dịch của tôi, chắc là tới thủ đô để phản đối việc đập phá đại sứ quán. Ông có thể giúp tôi tìm về được không? Đó là cháu nội của ông nội thứ hai của tôi!

Lão Tần: "..."

Cái lý do này thật tuyệt.

Dở khóc dở cười:

- Tôi chỉ là để cậu vào đại học cũng không thu xếp các chuyện tiếp theo. Phản ứng của cậu có chút quá khích phải không?

Tề Lỗi:

- Chú à, chú đang đùa ai vậy?

- Ba người ông nội của tôi đều là Hồng quân lão tổ. Thế hệ cha tôi không có người nào đơn giản. Cha vợ của tôi vẫn là thống lĩnh Thượng Bắc. Ông cho rằng tôi không biết sao?

Lão Tần:

- Nhưng là, thật đáng tiếc, cậu rất có tài.

- Nói đến vậy rồi thì tôi không cần quanh co lòng vòng nữa. Có rất nhiều cơ hội cho cậu phát huy!

Tề Lỗi nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn lắc đầu:

- Tôi không làm được giống như các người!

- Các người quá đơn giản. Khó có thể với tới.

- Tôi còn có tham vọng. Tôi mới 17 tuổi, tôi muốn leo lên đỉnh núi cao nhất và đi trên con đường xa nhất.

- Tôi muốn làm rất nhiều thứ rất phức tạp. Tôi muốn nhìn phong cảnh ở rất xa cũng thật tuỳ ý.

- Không thể bởi vì hôm nay tôi đã làm một sự tình ghê gớm liền cho rằng tôi không nên trở lại lớp học và bị mắng vào ngày mai.

Lão Tần không thuyết phục được Tề Lỗi.

Nhưng Lão Tần cũng nhận ra cậu nhóc này có thể làm ra công ty Tam Thạch. Có thể gây ấn tượng với Nam Quang Hồng, có thể bày mưu tính kế lớn, có thể nhân cơ hội đem Gốc cây đa bỏ vào túi. Có lẽ giới hạn của cậu ấy sẽ không dừng bước với trình tự của “bọn họ”.

Để cậu ấy gia nhập có chút ích kỷ.

Cuối cùng Lão Tần lấy ra một tấm card:

- Sau này nếu có ý kiến ​​gì tương tự cậu không cần phải quanh co lòng vòng như vậy. Trực tiếp gọi điện thoại tìm lão Bắc.

Tề Lỗi cười ha hả nhận lấy:

- Tốt rồi! Đây là tốt nhất! Nhìn xem cho dù không đi cùng ông, chúng ta vẫn là cùng nhau.

Lão Tần sững sờ:

- Loại sự tình này về sau cậu còn nguyện ý giúp đỡ sao?

Tề Lỗi không chút nghĩ ngợi:

- Đương nhiên, tôi là người Trung Quốc! Hơn nữa...

Tề Lỗi cười bí hiểm:

- Tôi có linh cảm sau này phiền toái ông cũng sẽ không ít!

Lão Tần gật đầu, cảm thấy vui mừng.

Mà Tề Lỗi:

- Tôi có thể hỏi ông một câu nữa được không?

Lão Tần:

- Đương nhiên.

- Ông thật sự được gọi là Lão Bắc?

Lão Tần mỉm cười:

- Không quan trọng là Lão Bắc hay Lão Tần cũng như Lão Lý, Lão Vương, Lão Trịnh đều chỉ là một danh hiệu, không quan trọng.

- Vậy các người rốt cuộc là làm gì?

Lão Tần:

- Chỉ cần là tốt cho đất nước này, tôi sẽ làm bất cứ điều gì!

Tề Lỗi nhất thời rất kính nể càng thêm bội phục.

Nghĩ đến cái gì đó:

- Chờ một chút!

Vừa nói vừa liều mạng tìm kiếm trong tủ tài liệu. Cuối cùng lấy ra một tờ giấy A4 ngay lập tức nở một nụ cười ngây ngô như một đứa trẻ.

Rầm một tiếng, ném tới trước mặt Lão Tần:

- Tặng cho các ông!

Lão Tần cau mày nhìn một cái:

- Cậu viết?

Tề Lỗi:

- Đúng vậy, làm sao?

Lão Tần: "..."

Chết tiệt cậu ấy còn có thể viết bài hát?

Trên tờ giấy là lời của một bài hát.

Lão Tần:

- Viết rất hay.

Tề Lỗi:

- Tôi viết bài hát bằng ngòi bút của mình mà các người là dùng sinh mệnh để viết.

Lão Tần:

- Nhận lấy. Đi thôi.

Xoay người rời khỏi phòng riêng, Tề Lỗi đã cầm cây đàn trong góc lên nhẹ nhàng hát.

Giữa biển người mênh mông, tôi là ai?

Trong sóng biển dâng trào, tôi là ai

Trong đội quân chinh phục vũ trụ

Chính tôi đã âm thầm phụng hiến

Trong sông dài sự nghiệp rực rỡ

Đó vĩnh viễn là tôi đang chạy nhanh

Không cần người khác biết tôi

Không khát vọng người khác biết tôi

Tôi đem thanh xuân hòa trộn vào

Tan vào sông nước Tổ quốc!

Núi biết tôi sông nước biết tôi

Tổ quốc sẽ không quên, sẽ không quên tôi

Núi biết tôi sông nước biết tôi

Tổ quốc sẽ không quên, sẽ không ... quên tôi! ! !

......

Lão Tần ... không cô đơn.

Đó có thể là một quân nhân cũng có thể là một nhân viên công tác.

Đó có thể là người ra quyết định cũng có thể là một người nào đó.

Lão Tần là một biểu tượng, một nhóm người, những con người sẽ không xuất hiện ở công lao bộ thượng nhưng lại âm thầm cống hiến cho mọi người.

Lão Tần không bao giờ nói "Tôi", ông ấy chỉ nói ... "Chúng tôi"!

Đặt cây đàn xuống, Tề Lỗi hét lớn về phía cánh cửa riêng đang đóng chặt:

- Lão Bắc ... Hướng tới các ngươi kính chào!

......

Đứng ở cửa phòng Lão Tần cười nhàn nhạt. Thoả mãn mà dũng cảm!

Trong tay gắt gao nắm chặt, nó thuộc về bài hát của "chúng tôi"!

......