Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chim Cánh Cụt của Tiểu Mã ca mượn sóng nhiệt độ này cũng mới chỉ thu hút được hơn 200.000 người đăng ký.

Tất nhiên điều này không thể so sánh với phần mềm nhắn tin tức thời của Tiểu Mã ca. Thứ kia mọi người đăng ký liền có thể sử dụng, mà một khi dùng quen rồi sẽ khó mà từ bỏ.

Mà trong số những người đăng ký ở Gốc cây đa này, có khá nhiều người vào đây chỉ để chung vui và xem chửi chứ không phải những người dùng đọc sách. Ngay khi cơn sốt qua đi chim muông tán loạn.

Như vậy, vấn đề là làm thế nào để giữ chân 2 triệu người dùng này và chuyển họ thành người đọc, cái này mới là vấn đề mấu chốt hiện tại.

Nếu không thì vài ngày nữa sẽ hết sạch người, để lại một đống hỗn độn. Chẳng khác nào công cốc.

Sau một hồi suy nghĩ, Tề Lỗi lần đầu tiên đăng nhập vào ID của [Bệnh tâm thần].

Vốn dĩ ID này đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó và có thể bị phong ấn vĩnh viễn.

Rốt cuộc có vô số tin nhắn trên trang web mắng mỏ. Bài đăng của hắn đã bị chôn vùi hoàn toàn. Người bình thường không chịu nổi việc này.

Trong kế hoạch ban đầu của Tề Lỗi ngay cả “Tình yêu ở Belgrade” cũng sẽ trở thành một tác phẩm vĩnh viễn không hồi kết.

Tuy nhiên vì không cẩn thận, đã mua Gốc cây đa. Vậy thì phải một lần nữa suy xét lại.

M* nó, hiện tại Gốc cây đa rất đông người. Lưu lượng truy cập lớn như vậy, vẫn nên viết cho xong câu chuyện này đi! Chính mình mua bán thì vẫn nên làm việc chăm chỉ.

Vì vậy, sau 20 ngày trôi qua, ID của [Bệnh tâm thần] lại xuất hiện ở Gốc cây đa và đăng một bài.

“Xin chào mọi người, tôi là Bệnh tâm thần! Hãy nói ngắn gọn một chút về tình hình hiện tại. Sau khi phát hành “Chương 31: Đừng sợ!” tôi đã bị trên mạng chửi rủa là ngu ngốc.”

“Cộng thêm những lời phê bình của một số nhà văn có tên tuổi khiến cho bản thân tôi càng sợ hãi. Không dám lại viết những thứ vớ vẩn nữa. Cứ tưởng rằng hành trình sáng tác của “Tình yêu ở Belgrade” sẽ kết thúc. Nhưng những ngày gần đây được sự ủng hộ và động viên của mọi người đã cho tôi thêm sức mạnh.”

“Thu hết can đảm và quyết định viết tiếp cuốn tiểu thuyết này.”

“Tuy nhiên vì Tiểu Bệnh vẫn còn đang đi học nên tạm thời không có năng lượng để sáng tác. Tôi sẽ hoàn thành nửa sau của câu chuyện trong kỳ nghỉ hè.”

“Về vận mệnh của Mai Trường Tô và Tần Bàn Nhược như thế nào. Trên thực tế thế giới hiện thực đã có đáp án rồi, vậy thì Tiểu Bệnh cứ theo thực tế mà viết đi!”

“Cũng làm ơn kiên nhẫn giúp tôi . Hai tháng sau, Tiểu Bệnh sẽ cho mọi người một kết cục!”

“Cuối cùng, tôi cầu chúc tổ quốc luôn giàu mạnh, không bao giờ bị giặc ngoại xâm ức hiếp! Thế hệ chúng ta hãy tự hoàn thiện mình!”

Vẫn câu nói đó: không thể đùa giỡn với việc làm ăn của mình. Ngữ khí rất khiêm tốn và chân thành.

Hơn nữa ám chỉ rằng tiếp theo cốt truyện của “Tình yêu ở Belgrade” sẽ phát triển theo chiều hướng tốt.

Rốt cuộc tiểu thuyết dừng lại ở tầng hầm bị một quả bom xuyên qua. Mai và Tần ôm nhau nhìn khoảnh khắc tuyệt vọng của quả bom kia.

Tề Lỗi còn chưa viết về việc liệu nó có phát nổ hay không.

Nhưng trên thực tế, quả bom rơi xuống tầng hầm của đại sứ quán Trung Quốc không phát nổ. Vậy cho tiểu thuyết xoay ngược lại không gian.

Việc báo trước có thể được coi là để xoa dịu cơn tức giận của dư luận!

Về phần tại sao hoàn thành trong kỳ nghỉ hè, nếu Tề Lỗi còn không chịu khó đi học trở lại thì thật sự không thể nào nói nổi.

Sự việc có nặng có nhẹ, tiểu thuyết chỉ có thể gác lại một thời gian.

……

Bài đăng một khi được gửi lên thì Tề Lỗi ước tính sẽ lại đưa tới một đợt chú ý mới. Không… Chửi rủa.

Tuy nhiên năm phút sau khi nó được gửi đi không có bất kỳ động tĩnh nào cả.

Tề Lỗi nhìn chằm chằm màn hình không hiểu ra sao.

“Tình huống thế nào? Sát! Ông đây đã hết thời rồi sao?”

Mới qua bao nhiêu ngày chứ? Chỉ là, đã trở thành tiểu trong suốt rồi?

Hắn còn tưởng là do trang web bị lag nên mới tự trả lời một câu.

Lầu 1: Hả? Người đâu?

Kết quả sau khi gửi đi, không có ai? Vậy…Lạnh?

Chịu đựng sự dày vò lại đợi thêm vài phút nữa. Rốt cuộc cũng có người đáp lại.

Tề Lỗi cao hứng vội vàng nhìn sang.

Sau đó....

Suýt chút nữa nôn ra máu!

Lầu 2: Ngu ngốc, giả mạo cũng không biết cách giả mạo. Ngươi cho rằng có cùng một ID là [Bệnh tâm thần] liền là Bệnh Tâm Thần? Nghĩ lại xem, bài đăng kia trông giống như Bệnh tâm thần sao?

Tề Lỗi: “... ~”

Mặt tối sầm lại, m* nó! Đây là điều mà hắn không nghĩ tới.

Ông đây nói chuyện tử tế cũng không được sao?

Thật ra cũng có nhiều người xem bài đăng này, nhưng nó quá khác với phong cách của Bệnh tâm thần. Vừa nhìn thấy liền biết là giả, ai thèm trả lời một kẻ ‘giả mạo’ chứ?

Ngay cả Annie ghét phụ nữ và Lý Tầm Hoan bấm vào bài đăng cũng ngay lập tức khinh thường:

Bao gồm cả Quản trị viên Ninh, với quyền hạn của mình, tất nhiên anh ta biết rằng đây là Bệnh tâm thần.

Tuy nhiên vẫn chưa thể quen được, anh ta chưa bao giờ thấy một Bệnh tâm thần nói chuyện tử tế. Chẳng lẽ số tài khoản này đã bị đánh cắp?

Do dự hồi lâu anh ta gửi thư nội bộ cho Bệnh tâm thần: “Có phải là đổi người rồi không?”

Tề Lỗi nhìn thấy thì tức giận. Con m* nó anh ta không mang não đi làm à?

Hung tợn đáp:

“Cút đi! Thôn phu anh là đồ không có mắt. Xứng đáng bị tụt quần!”

Quản trị viên Ninh:

“...”

M* nó! Là thật, không sai!