Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hơn nữa, sở dĩ có rất nhiều tác giả tụ tập ở Gốc cây đa chính là bởi vì tình hình ở đây còn tương đối tốt.

Giống như một số diễn đàn văn học khác có phần không chính thống, các tác giả tụ tập ở đó đều viết về võ thuật, thần thoại và giả tưởng.

Nghe nói một vài người còn tạo ra một thể loại tên là Huyền huyễn?

Những nhà văn như vậy không được các tạp chí, báo chí ưu ái, đời sống lại càng khó khăn hơn. Thậm chí có người còn phải dựa vào nghề khác để hỗ trợ việc viết lách.

Mọi người đều là cơ sở vì vậy chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân có thể nhận được thu nhập trực tiếp từ trang web. Lại còn có thể nhận được nhiều như vậy.

Tề Lỗi cách màn hình cũng có thể cảm nhận được sự phấn khích của Quản trị viên Ninh.

Chỉ có thể thở dài:

"Việc này cũng quá khó khăn."

Nói lời thật lòng những người viết văn trên mạng dù ở hiện tại hay tương lai, cuộc sống của họ đều không quá tốt đẹp.

Quả thật, bất kể là thời đại nào, những tác giả đứng đầu đều có “Tiền đồ”, nhưng suy cho cùng thì con số đó cũng chỉ là 1%. Thậm chí 1% đều không đến.

Hầu hết các nhà văn tầng chót thậm chí không thể duy trì ấm no. Thực sự chính là "dùng tình yêu phát điện".

Vì vậy, nên ủng hộ bản gốc thôi?

Thiện cảm của Quản trị viên Ninh đối với ông chủ mới cũng cải thiện rất nhiều.

Chịu chi tiền. Hình tượng làm việc quả quyết đột nhiên sinh ra!

Nói với Tề Lỗi:

"Vậy bên tổng công ty cử người tài vụ tới đây đi!"

Tề Lỗi:

“Cử đến làm gì?”

Cười giảo hoạt, không nhịn nổi:

 “Tuy rằng anh đền luôn cả quần nhưng tôi tin tưởng nhân phẩm của anh.”

Quản trị viên Ninh:

"..."

Trong lòng nghĩ, không thể bỏ qua chuyện này à??

Nghẹn nửa ngày nói:

"Khi nào thì ông chủ tới Thượng Hải? Rốt cuộc tôi còn không biết mình làm việc cho ai."

Tề Lỗi:

"Không có thời gian."

Quản trị viên Ninh:

"Bỏ ra hai ngày là đủ rồi, phải không?"

Tề Lỗi:

"Tôi một ngày cũng không có để nghỉ."

Quản trị viên Ninh:

"????"

Xin phép? Cậu là sếp, Cậu xin nghỉ với ai?

Thấy Tề Lỗi trả lời:

"Tôi còn đang đi học."

Phốc!

Quản trị viên Ninh hộc máu. M* nó lại lòi ra một người còn đi học? Hiện tại các học sinh đều điên cuồng như vậy sao?

Không kìm lòng được hỏi một câu:

"Trường đại học nào?"

Tề Lỗi:

"Nhị Trung Thượng Bắc."

Quản trị viên Ninh:

"..."

Quản trị viên Ninh đột nhiên muốn đi tìm Chu Uy Liêm một lần nữa.

……

——————

Sau khi trò chuyện với Quản trị viên Ninh đã là giữa trưa, Từ Thiến, Ngô Ninh, Dương Hiểu và Trình Nhạc Nhạc đến quán Internet còn mang theo hộp cơm trưa đến.

Khuôn mặt Ngô Ninh đầy vẻ khổ đại thâm cừu:

- Người lúc sáng tìm mày là ai?

Tề Lỗi cầm lấy hộp cơm, mở ra đôi đũa dùng một lần:

- Một người đáng tôn kính.

Ngô Ninh tưởng hắn nói đùa, trong lòng trở nên lo lắng:

- M* nó, mày có thể nghiêm túc hơn được không? Kẻ điên không có còn tâm tư đùa giỡn sao?

Sát! Tề Lỗi sắc mặt tối sầm lại:

- Mày có thể không dùng từ 'không có' sao?

Nghe hơi rùng rợn.

Thuận miệng nói:

- Đừng lo lắng, tao biết nó đã đi đâu. Đã có người tìm nó rồi.

- Ồ.

Ngô Ninh sắc mặt lập tức thay đổi:

- M*! Không nói sớm.

Đường Dịch chắc chắn sẽ rất thương tâm khi nhìn thấy một bộ dạng con trai mình có chết hay không cũng không có quan hệ tới hắn này.

Bên kia, đám người Từ Thiến, Dương Hiểu nghe nói có tin tức của Đường Dịch cũng thở phào. Mỗi người tìm một chiếc máy tính ngồi xuống vừa ăn cơm vừa làm việc khác.

Từ Thiến theo thói quen mở ra Gốc cây đa, liếc mắt nhìn vài cái lập tức bật cười.

- Ái chà! Tên ngốc này lại nhảy ra, phải mắng!

Dương Hiểu nhìn chung quanh:

- Là ai?

Từ Thiến:

- Bệnh tâm thần!

Dương Hiểu:

- Tớ giúp cậu!

Tề Lỗi:

"..."

……

Nhìn thấy Từ Tiểu Thiến và Dương Hiểu mắng bài đăng của [Bệnh tâm thần], Tề Lỗi đột nhiên mất hết cảm giác thành tựu?

 

Đúng vậy Lão Tần đã khiến Tề Lỗi nhận ra rằng kỳ thật hắn cũng không làm gì cả. Những người chân chính phụng sự là những anh hùng vô danh kia.

 

Còn Từ Tiểu Thiến thì cau mày, dưới ánh mặt trời nghiến răng nghiến lợi. Sườn mặt vừa trẻ con vừa hung dữ của cô khiến Tề Lỗi hiểu rằng dù ở bên ngoài hắn có hung tợn đến đâu nhưng ở Thượng Bắc ...

 

Hắn chỉ là một thiếu niên trong mắt một số người, bị mẹ cậu thu thập, bị Lão Lưu dọn dẹp, bị mấy người bạn nhỏ ngày ngày chèn ép. Cuộc sống như vậy dường như càng chân thật hơn một chút.

 

Ngô Ninh đang gắp đồ ăn đột nhiên ngẩng đầu lên:

 

-         Kẻ điên đó thật sự không có việc gì chứ?

 

Ngô Tiểu Tiện vẫn còn một chút lo lắng.

 

So với cậu ấy và Tề Lỗi thì tuổi Đường Dịch  phải nhỏ hơn một chút. Hai anh em từ nhỏ đã luôn nhường nhịn hắn ta. Trong ba gia đình, Đường Tiểu Dịch cũng là người được sủng ái nhất.

 

Điều này vô hình chung cũng tạo nên tính cách coi thường, lá gan vô cùng lớn của Đường Dịch.

 

Trong ba anh em, Ngô Ninh là một lão âm điểu. Nếu không có mười phần nắm chắc hoặc không đem tiền căn hậu quả trong ngoài căn nhắc ba lần thì cậu ấy sẽ không làm.

 

Mà Tề Lỗi thuộc tuýp người gặp chuyện cũng cân nhắc trước, không sai biệt lắm, lợi nhiều hơn hại. Loại này có thể thử.

 

Chỉ có riêng Đường Dịch là người nghĩ đến đâu làm đến đó. Chưa bao giờ hoang mang do dự. Cậu ấy không biết cái gì gọi là sợ. Loại tính cách này thật sự làm người khác lo lắng.

 

Ngô Ninh:

 

-         Mày thật sự biết nó đã đi đâu?

 

Tề Lỗi quay lại nói:

 

-         Đừng lo lắng! Mày đừng nghĩ rằng nó không biết làm gì? Hai ngày nữa nó sẽ trở lại.