Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đổng Vĩ Thành cười đến đau sốc hông:
- Tam tam tam tam, Tăm Băng Tử! Đừng đừng đừng sợ, hãy bù lại một ít. Cậu cao nhưng đừng thật sự dùng sức nha. Sẽ ném luôn cậu ra ngoài.
Phương Băng: "..."
Phương Băng đứng đó như cột điện trong lớp nhìn sự chế giễu của cả lớp với vẻ mặt vô tội.
Thật lâu sau cậu ta đột nhiên mắng to:
- Đại Đông Tử con mẹ nó cậu muốn kết thù đúng không?
Tốt thôi. Thực sự là góp cho đủ số.
Nhà trường quy định ngoại trừ hạng mục 4*100, 4*200, hai người ba chân, kéo co,... Các hạng mục tập thể. Mỗi lớp có thể đăng ký ba người/hạng mục.
Trong trường hợp bình thường ngoại trừ một vài hạng mục trọng điểm thì đều đăng ký không đồng đều.
Ví dụ trong cuộc chạy 5.000 mét, không ai trong lớp thứ 14 có thể chạy ngoại trừ Ngô Ninh và Tề Lỗi.
Mà Tề Lỗi vẫn phải gánh vác nhiệm vụ chiếm vị trí cho hạng mục 800 và 1500. Cho nên 5000 cũng chỉ một mình Ngô Ninh.
Nhưng mà Vương Đông đáng giận chính là chỗ này. Đăng ký không đồng đều, góp đủ số cũng phải gom đủ.
Giống như Tài Chính, Phương Băng, không có tế bào vận động gì mà cũng được giao cho thì ai cũng đừng hòng trốn.
Trên thực tế, điều này là khá tốt, mỗi lớp trong Đại hội sẽ có bảng xếp hạng điểm. Còn có phần thưởng.
Không quan trọng bạn có được xếp hạng hay không. Chủ yếu là để mọi người chơi với nhau. Hi hi ha ha chơi hai ngày thì vui biết mấy?
Thế nhưng .... Phương Băng ném tạ, thực sự là một trò đùa.
Cả lớp đang cười, hận không thể buổi chiều chính là đại hội thể thao, để xem Phương Băng ném nó như thế nào.
Kết quả còn chưa cười xong.
Vương Đông:
- Nhị Thành Tử, bài quảng cáo về đại hội thể thao sẽ giao cho cậu. Đến lúc đó cậu viết nó thì cậu sẽ lên khán đài đọc diễn cảm.
Nụ cười của Đổng Vĩ Thành nháy mắt đình trệ. Cả lớp im lặng.
Sau đó, hahahahahaha! !
Đổng nói lắp lên sân khấu. Tuyệt!
Chỉ thấy Nhị Thành Tử sắc mặt tím tái, trợn tròn mắt:
- Quái, làm làm làm làm làm nha! Các cậu không sợ, không sợ, mất mặt. Tớ, tớ, tớ sợ cái gì!
"..."
"..."
Cả lớp lại đình trệ. Chỉ nghe thấy Vương Đông nhe răng cười:
- Đùa thôi, sao lại tưởng thật đây? Đương nhiên, chuyện bản thảo là lớp trưởng. Cậu có muốn đi cũng không cần cậu! Kỳ thực tớ chỉ báo cho cậu 5000, 1500 cùng ném tạ.
Đổng Vĩ Thành: "!!!"
Vóc dáng của cậu ta không mạnh hơn Phương Băng là bao. Còn phải liều mạng?
......
Chuyện đại hội thể dục thể thao này ấy, không biết vì sao, tuổi càng lớn thì càng không hứng thú nữa.
Hồi tiểu học, thời điểm vui nhất trong năm chính là đại hội thể dục thể thao, bởi vì có thể được ăn ngon.
Những năm tháng đó, kinh tế thiếu thốn, cho dù gia đình giàu có, cũng không giàu đến mức đó, đối với đồ ăn vặt cũng chưa từng dư.
Trong tay ba anh em ngược lại có chút ít tiền, chúng không phải những đứa trẻ tiêu xài hoang phí, có tiền cũng không nỡ tiêu pha.
Giờ giải lao nhiều nhất là ăn túi chườm nước đá, quả sung, tan học là “kẹo cuộn” (Kẹo mạch nha dùng hai thanh tre nhỏ cuộn lại, giống kẹo mút cầu vồng). Thỉnh thoảng mua một túi kẹo Mylikes, ba người chia nhau cũng coi như ăn tết.
Nhưng mà, đại hội thể dục thể thao không giống vậy, đó làm gì phải đại hội thể dục thể thao? Đó là đại hội đồ ăn vặt!
Mỗi người xách một túi lớn đi đến trường, toàn là đồ ăn ngon.
Chưa đến buổi trưa đã quét sạch hết, sau đó đợi Tề Quốc Đống đến đưa cho bọn họ một đợt khác.
Càng quan trọng hơn là, ngày này là thời gian chịu chi nhất, từng dãy cửa hàng đồ ăn bên ngoài cổng trường, quả thật là nơi tụ tập của lũ trẻ.
Đủ loại đồ chơi, đồ nướng, dù sao trong những năm tháng thiếu thốn kia, rõ ràng là rất phong phú.
Bạn có thể tay trái cầm một xiên thịt nướng, tay phải cầm súng bắn nước, ngang tàng đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của lũ thanh niên.
Tóm lại, sảng khoái liền xong rồi.
Lên trung học, chú ba đi làm lính, không còn ai đến đưa đạn dược nữa.
Hơn nữa, thời thế cũng thay đổi, không còn từng túi từng túi hướng về trường học để xách đồ ăn vặt, chỉ cần mang theo tiền là được.
Trước cửa trường trung học, cũng không có tiểu thương bán những món đồ chơi ấu trĩ, dù sao chỉ là thiếu một chút hương vị.
Có điều, cũng có chỗ sảng khoái.
Ví dụ như Ngô Tiểu Tiện, theo lời của hắn ta, có thể ngồi bên cạnh cô gái cậu ta thích mà không biết xấu hổ.
Đúng vậy, sự mập mờ của học sinh cấp hai chính là đơn giản như vậy, cho dù là Ngô Tiểu Tiện tự xưng “Lão luyện”, cũng chỉ nghĩ ngồi cùng nhau là tốt rồi.
Mà Đường Tiểu Dịch có thể cùng đám Lư Tiểu Soái ghé qua từng lớp hàng xóm, đứng tại trên bàn và vẫy lá cờ đỏ.
Còn về cấp ba, Tề Lỗi không biết!
Bởi vì kiếp trước ở trường dạy nghề chưa từng mở đại hội thể dục thể thao, ngược lại là nghe Đường Dịch trở về khoe khoang cùng hắn, nói rằng học sinh nam học sinh nữ trong lớp bọn hắn trốn về phòng ôm ôm ấp ấp, hôn nhau.
Cũng không biết là thật hay giả, ngược lại lúc đó cũng khá ghen tị.
Thế nhưng, thật sự đến phiên hắn tham gia đại hội thể dục thể thao lần này, Tề Lỗi lại có chút phải rất kiên nhẫn, thật là quá phiền phức!
Vương Đông có chút thích thú, đầu kinh thành đổi thành cờ đại vương*, lớp phó thể dục này của hắn ta cuối cùng có thể phát huy tác dụng, cưỡng ép sắp xếp cho lớp thứ 14 một tiết mục.
*Đề cập đến thời kỳ cận chiến của các vua chúa, khi những người cai trị được trao đổi qua lại như đèn kéo quân, bạn sẽ hát và tôi sẽ lên sân khấu, biểu diễn một trò hề.
Theo lời hắn ta nói, hữu nghị là chính, cuộc thi xếp thứ hai, chạy không kịp cũng không sao, quan trọng là có tham gia.
Mà cái này... Vẫn chỉ là vừa mới bắt đầu.