Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 462. Đường Tiểu Dịch Tỉnh Ngộ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lại là Đường Tiểu Dịch bên kia:

- À, đúng rồi, tao phải chú tâm học tập thôi!

Tề Lỗi đình trệ, tay dừng lại trên điện thoại:

- Giải thích thế nào?

Đường Dịch:

- Quốc gia của chúng ta quá yếu, già để cho người ta khi dễ! Tao

muốn thi vào trường đại học tốt, làm chuyện gì đó nghiêm túc.

Ánh mắt Tề Lỗi lại phát sáng lên:

- Thật à?

Thử dò xét nói:

- Chăm chỉ học tập mỗi ngày hướng về phía trước, cũng không thấy có thể giúp được gì?

Chỉ thấy Đường Tiểu Dịch dừng lại động tác ăn cơm, nghiêm trọng lắc đầu:

- Mày không làm, tao không làm, mọi người không đi làm... thì vĩnh viễn cũng không tốt được!

Tề Lỗi kích động:

- Vậy thì thật sự phải học tập tốt?

Đường Dịch:

- Ừ!

Tề Lỗi:

- Chuẩn bị thi ở đâu?

Đường Dịch:

- Học viện Công nghệ Bắc Kinh!

Ù ù... Tề Lỗi thở ra một ngụm khí đục.

Còn chưa hít trở về, chỉ thấy Đường Tiểu Dịch nhe răng vui lên, nhíu mày:

- Có một đàn chị nói, chờ gặp lại tao ở Học viện Công nghệ Bắc Kinh!

- Khà khà, phương nam ấy, cũng hiền lành đấy!

Vãi!! Tề Lỗi suýt chút nữa thổ huyết, m*, sao kiếp trước tao chưa nghe thấy đoạn này nhỉ?

Có điều, cũng may Đường Dịch thật sự muốn học rồi, vậy cũng không cần tìm 3 người cha lặp lại lịch sử nữa.

Vỗ vai Đường Tiểu Dịch:

- Mày đã cứu bản thân một mạng rồi!

Đường Tiểu Dịch không hiểu:

- Ý gì hả?

- Không có gì đâu, ăn đi! Ở bên ngoài chịu không ít cực khổ rồi đúng không?

Em bé đáng thương, cũng là hạng người đam mê dục vọng!

......

————————

Ngày 15, cũng là một ngày trước kỳ đại hội thể dục thể thao.

Nhị trung đã sớm tiến vào “ chế độ lễ hội”, đài chủ tịch đã được dựng lều.

Đường băng của sân trường lớn, còn có mỗi một sân bãi đều được dùng vôi vữa để vẽ lại, và một vòng tròn cờ nhiều màu sắc xung quanh đường băng chính cũng đã được treo lên, mang đầy tính nghi lễ.

Buổi chiều toàn trường không có tiết, diễn tập lễ khai mạc.

Tề Lỗi và Giang Dao hôm qua đã lấy bản thảo của lễ khai mạc.

Giữa trưa, Tề Lỗi từ quán net đi ra, vừa vào trường học đã đụng phải Tào Tiểu Hi.

- Đúng lúc, chị giúp em gọi Lý Mân Mân đến đài chủ tịch, em có việc nói với chị ấy.

Tào Tiểu Hi bây giờ nhìn Tề Lỗi liền không vừa mắt:

- Làm gì? Mân Mân không rảnh!

Tề Lỗi im lặng, tôi cũng không chọc giận chị, làm gì vậy?

Có điều, chuyện của Lý Mân Mân, Tề Lỗi quả thật có lỗi:

- Cầu xin chị được không? Tào đại mỹ nhân?

Tào Tiểu Hi: “......”

Thật là không biết xấu hổ.

Quay về tầng 3, Tào Tiểu Hi suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn là chạy đến lớp số 6, kêu Lý Mân Mân ra.

- Đầu đá kêu mày đi đến đài chủ tịch một chuyến, mày đi không?

Lý Mân Mân nghe xong, chưa đáp lời đã đi về hướng cầu thang, còn quay đầu hỏi:

- Nó không nói chuyện gì à?

Tào Tiểu Hi tức đến phát điên, đuổi theo:

- Nó kêu mày đi, mày liền đi à? Có tiền đồ một chút được không?

Lý Mân Mân một bên chạy chậm xuống lầu, một bên cười ngốc nghếch đáp lại:

- Đầu đá nhất định là có chuyện đó, mày đi nhanh một chút!

Tào Tiểu Hi: “......”

Hai cô gái chạy chầm chậm tới đài chủ tịch.

Sự thật là Tề Lỗi từ xa xa đã nhìn thấy Lý Mân Mân đang chạy chầm chậm hướng về bên này, không khỏi lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ, hình tượng này của Lý Mân Mân à!

Tóc tai bù xù, áo thun rộng, giày to tuột ra, không còn vẻ đẹp đẽ lúc trước, lại biến về bộ dáng lôi thôi lúc vừa lên lớp 12.

Người đại tỷ này không chỉ đem ý nghĩ viết hết lên mặt, cả người trên dưới đều thể hiện hào quang vô lo vô nghĩ.

Đến gần, dùng bàn tay dựng thành một cái mái che nắng, ngẩng đầu ngước nhìn Tề Lỗi.

- Có gì nói! Có cái rắm! Tìm lão nương có chuyện gì?

Tề Lỗi nhếch miệng nở nụ cười, vẫy vẫy tay về phía cô:

- Đi lên nói đi!

- Hứ!

Lý Mân Mân hân hoan, căn bản cũng không bước lên, lui lại hai bước một bước nhảy, suýt chút thì té.

Vẫn là Tề Lỗi kéo lấy cô, mới lên được.

- Hì hì.

Vừa đi lên liền nhanh chóng buông tay Tề Lỗi:

- Bớt chiếm tiện nghi của lão nương lại!

Sau đó dặn dò Giang Dao trên sân khấu, tiếp đó tự mình tìm cái ghế dạng chân ngồi xuống.

- Nói đi!

Tề Lỗi không nói gì nhìn cô, đột nhiên phun ra một câu:

- Không thi tốt, rất khó chịu đúng không?

Lý Mân Mân khẽ giật mình, thuận tiện đưa ánh mắt về phía sân trường lớn:

- Nói nhảm gì đấy? Chị là người hay để ý sao? Chẳng qua là đổi trường học thôi, có chuyện gì lớn đâu?

Tề Lỗi:

- Vậy đổi trường nào đã nghĩ xong chưa?

Lý Mân Mân vẫn như cũ không quan trọng:

- Đến lúc đó hẵng nói, muốn đi đâu thì đi đó!

Tề Lỗi:

- Ra vẻ! Tiếp tục ra vẻ đi!

Lý Mân Mân:

- Cậu hiểu cái quái gì! Không có ra vẻ……. thật đó.

Tề Lỗi nhìn cái đầu như cái ổ gà của cô, im lặng lắc đầu:

- Vậy chị có thể gội đầu trước không? Gàu nổi trên trán, từ xa đã nhìn thấy 2 chữ --- chán chường!

Lý Mân Mân phản xạ có điều kiện ôm lấy đầu:

- Có sao? Tôi... Cậu nói tầm bậy, từ trước tới nay tôi không hề có gàu!

Tề Lỗi không muốn dây dưa với cô ấy về vấn đề này, từ phía dưới của bản thảo phát biểu khai mạc rút ra 2 tờ mẫu đơn.

Ngồi xổm ở trước người Lý Mân Mân, đầu tiên đặt một mẫu đơn lên đầu gối của cô:

- Đây là đơn xin thi vào trường Học viện âm nhạc Tứ Xuyên, bọn họ bình thường sẽ không tới Long Giang tuyển sinh, năm nay là trường hợp đặc biệt, không nhiều người biết. Ngày 24 tháng 5, điểm thi ở Hắc Đại.

Đầu óc Lý Mân Mân đột nhiên trống rỗng, vẫn như cũ ôm lấy đầu, che giấu không biết có gàu hay không.

Kinh ngạc nhìn Tề Lỗi, để cho mẫu đơn nằm trên đùi mình.

Chỉ thấy Tề Lỗi lại đưa qua một tờ, “cầm lấy.”

- Há!

Lý Mân Mân vô ý thức lấy chân kẹp lại.

- Dùng tay được không?

- Được!

Cuối cùng thả đầu ra, cầm bảng biểu qua, tiếp đó... Che tại đỉnh đầu.

- Dùng tay rồi……

Tề Lỗi: “......”

- Tờ thứ 2 là khoa truyền thông của đại học Chiết Giang, ngày 2 tháng 6, điểm thi tại Đại học Sư phạm Cáp Nhĩ Tân.

- Đây cũng là những trường học có bài thi dẫn chương trình truyền hình cuối cùng của năm nay. Em hỏi qua rồi, năm nay số lượng tuyển sinh của họ ở 3 tỉnh không ít, trọng điểm vẫn là khu vực Cáp Nhĩ Tân.

- Mặc dù cũng không dễ để thi, nhưng có thể là một giải pháp thay thế. Ngộ nhỡ thi vào Học viên âm nhạc Tứ Xuyên không mấy khả quan, có thể thử xem.

- Cậu......

Lý Mân Mân cười ngốc nghếch:

- Cậu tìm ở đâu vậy? Hì, hì, hì.