Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Xem giúp thật hay giả!?"
Rất nhanh.
Có tin nhắn trả lời lại: "Không vấn đề gì."
"Chuyện này..."
Lần này đến lượt Hàn Tuệ không biết làm sao, nghĩ ngợi một lát, bà đẩy bản thỏa thuận đến trước mặt Khương Y Nhân, mở miệng nói: "Là quay về, hay là... Nhưng có một điểm em cũng đừng lo, dù em kiên quyết ly hôn, chị nghĩ Trương Hữu cũng không dám làm thế đâu..."
Khi nói câu này, chính Hàn Tuệ cũng có chút không tin.
Loại người như vậy, còn chuyện gì mà không làm được chứ!?
Là người quản lý trong giới giải trí, bà không ngờ lại có ngày mình bị người ta uy hiếp, dù bà không phải người trong cuộc, nhưng ý của Trương Hữu đã quá rõ ràng.
Hoặc là trực tiếp đưa hắn hai trăm triệu.
Hoặc là hắn sẽ tự tay hủy hoại vợ mình Khương Y Nhân.
Trớ trêu thay cái cách hắn nghĩ ra, một khi thực hiện, trừ phi trực tiếp giết chết hắn, bằng không Khương Y Nhân chắc chắn tiêu tùng. Trong giới giải trí, nghệ sĩ không lo mình có kẻ thù, sợ nhất là người đầu ấp tay gối trở thành kẻ thù của mình.
Đây cũng là lý do tại sao rất nhiều nghệ sĩ ngoại tình vừa bị khui ra tin động trời như vậy, việc đầu tiên làm là ổn định cảm xúc của bạn đời.
Vì thế, thậm chí có thể nhượng bộ lớn nhất trong việc phân chia tài sản ly hôn.
Một chiếc xe hơi màu đỏ dừng lại ở bãi đậu xe riêng trong hầm.
Khương Y Nhân mặc chiếc áo vest nữ dáng ngắn màu đen khoác ngoài, phối với quần jean đơn giản bước xuống xe trước.
Giữa tháng mười gần vào cuối thu, ban đêm đã có chút se lạnh. Mới tuần trước thành phố còn đang ở mùa hè, cứ đến trưa là nóng đến mức không thể ở ngoài trời lâu, thế mà chớp mắt một cái, đã không báo trước mà chuyển sang mùa khác.
Gió thổi qua hầm xe.
Mái tóc xõa sau lưng cô có vài lọn bay theo gió, cô đưa bàn tay trắng nõn vuốt lại tóc, sau đó mở cửa sau xe.
Chỉ thấy một cô bé xách cặp sách bước xuống, nhận thấy mẹ lại đưa mình về nhà cũ, cô bé lập tức thắc mắc: "Chẳng phải bảo ly hôn sao!? Sao lại về nhà rồi?"
Đối mặt với câu hỏi của con gái.
Ánh mắt Khương Y Nhân dao động vài cái.
Cô cũng không muốn về, nhưng ý của chồng cô tối nay đã quá rõ ràng.
Quan trọng nhất vẫn là bản thỏa thuận kia...
"Ý là không ly hôn nữa ạ!?"
Trương Tử San lại mở miệng hỏi.
Cô bé thừa hưởng dung mạo của mẹ, da rất trắng, mắt hai mí, tuổi còn nhỏ mà khuôn mặt đã có đường nét, dáng người cũng rất cao. Năm nay mới tám tuổi đã cao khoảng một mét ba rồi.
Tuy nhiên điều này cũng có thể do con gái thường phát triển chiều cao nhanh hơn con trai cùng trang lứa, rất nhiều bé gái khi nhỏ đã rất cao nhưng sau đó chiều cao sẽ không tăng nhiều, ngược lại con trai đứng cạnh bạn nữ cùng tuổi trông như em trai nhỏ, nhưng đến độ tuổi nào đó sẽ cao vọt lên.
Tối nay, Khương Y Nhân đi gặp Trương Hữu không mang theo con gái, để con bé một mình ở khách sạn làm bài tập. Vốn theo dự tính của cô, đợi cô nói chuyện xong quay về, bài tập của Trương Tử San chắc cũng làm hòm hòm rồi, ai ngờ... một phần ba cũng chưa xong.
"Mẹ nói đi! Có phải không ly hôn nữa không!?"
Trương Tử San thấy mẹ mãi không nói gì, lập tức truy hỏi.
Lúc hỏi, cô bé còn nhìn Khương Y Nhân với vẻ mặt căng thẳng.
Hơi do dự một chút, Khương Y Nhân nói: "Tạm thời chưa ly hôn", nghe được câu trả lời này, trong mắt cô bé thoáng qua một tia vui mừng.
Không đứa trẻ nào muốn bố mẹ ly hôn cả.
Dù là Trương Tử San cũng không ngoại lệ, nhưng sau đó cô bé lại lo lắng nói: "Vậy... nhỡ tối nay về, bố lại đánh mẹ thì sao!?"
"Đồng ý với mẹ không động thủ nữa rồi, cũng không cờ bạc nữa."
Khương Y Nhân khẽ trả lời.
Dù bản thỏa thuận của chồng cô là thật, đồng thời cũng đã ký tên lên đó, nhưng trong lòng Khương Y Nhân vẫn rất thấp thỏm. Chính vì nỗi lo này, cô mới ở lì khách sạn đến tận bây giờ mới về.
"Vậy... ông ấy thế nào!? Đầu không sao chứ ạ!?"
Chung quy vẫn là con gái.
Dù gã bảo vệ không ra gì, nhưng là một người con, Trương Tử San vẫn hỏi câu muốn hỏi nhất.
"Chắc là không sao."
Khương Y Nhân nhớ lại lúc gặp chồng buổi tối, hàng loạt biểu hiện của anh, trông quả thực không giống người bị thương nặng, dùng lời của Hàn Tuệ thì loại người như hắn không thể bị đập nhẹ một cái mà chết dễ dàng thế được.
Đồng thời, khi Hàn Tuệ nói câu đó, vẻ mặt cũng đầy tiếc nuối.
"Nếu mà... Trẻ con đập chết người thì không phạm pháp."
Nói với Trương Tử San vài câu, Khương Y Nhân mở cốp xe, xách ra một chiếc túi lớn, bên trong đựng quần áo của cô và con gái, còn có một số đồ dùng hàng ngày cô nhờ trợ lý đi siêu thị mua sau khi rời đi. Đương nhiên đây chỉ là một phần, còn một phần vẫn để ở phòng khách sạn, phòng vẫn cứ thuê đó.
Nhỡ đâu... Xuất phát từ nỗi lo này, Khương Y Nhân không đặt hết hy vọng vào bản thỏa thuận của chồng.