Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vương Đào thầm nghĩ, bản thân hà tất phải xoắn xuýt việc có nên từ chối Đinh Mộng hay có nên dọn về ở chung hay không. Nếu đối phương thực lòng tốt với cha con hắn, muốn chân thành sống qua ngày đoạn tháng, thì dù hắn không cho cô một tờ hôn thú, cũng tuyệt đối không để cô phải chịu thiệt thòi.

Chuyện tương lai ai mà nói trước được, cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

Sau khi nghĩ thông suốt, Vương Đào bỗng thấy lòng nhẹ nhõm đi nhiều.

"Đợi khi nào chúng ta lấy được sổ đỏ, có thể xin chuyển hộ khẩu về đây. Như vậy sau này Du Du đi học không cần vào trường tư nữa, học trường công lập vừa rẻ vừa tốt." Đinh Mộng lại tiếp tục bàn tính.

Vương Đào gật đầu: "Trường công đúng là rẻ hơn thật, nhưng thường không có xe đưa đón, phải tự mình đưa đi đón về."

"Nhưng Du Du cũng lớn rồi, sắp lên cấp hai đến nơi, con bé tự đi xe buýt đi học cũng được."

Sáng thứ Hai đi làm, sau buổi họp giao ban lúc 9 giờ, Giám đốc Thái đã tuyên bố tại cuộc họp: Bổ nhiệm Vương Đào tạm thời giữ chức Trưởng bộ phận sản xuất.

Vương Đào nghe xong mà ngơ ngác. Trước đó hắn chẳng hề nhận được bất kỳ thông tin nào, Giám đốc Thái cũng chưa từng bàn bạc qua với hắn.

Đinh Mộng cũng tham gia cuộc họp, nghe thấy Vương Đào được bổ nhiệm làm Trưởng bộ phận, trong lòng cô vui sướng khôn xiết, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên mặt.

Lên chức Trưởng bộ phận, thu nhập sẽ tăng vọt, từ mức sáu nghìn tệ hiện tại lên hơn một vạn tệ, tầm khoảng 12.000 tệ một tháng. Hơn nữa, công việc cũng nhẹ nhàng hơn, thời gian tự do, chuyện đi sớm về muộn lại càng không cần phải bàn tới.

Sau cuộc họp, Giám đốc Thái giữ riêng Vương Đào lại để nói chuyện.

Nội dung cũng chẳng có gì ngoài việc dặn dò hắn làm việc cho tốt. Hiện tại hắn chỉ là "tạm quyền", hắn vẫn kiêm nhiệm chức vụ Tổ trưởng tổ vật tư nhưng bắt đầu từ tháng sau, lương sẽ được tính theo chế độ của Trưởng bộ phận.

Hôm nay là ngày 30 tháng 3, ngày cuối cùng của tháng, nghĩa là quyết định có hiệu lực từ ngày mai.

"Cậu là nhân viên lâu năm ở bộ phận rồi, công việc sản xuất không cần tôi nói cậu cũng hiểu, tình hình bộ phận cậu cũng nắm rõ. Tôi đề bạt cậu lên vị trí này vì tôi tin tưởng cậu có thể làm tốt, đừng để tôi thất vọng." Giám đốc Thái vỗ vai Vương Đào nói.

"Làm tốt thì sau ba tháng sẽ chính thức bổ nhiệm, làm không xong thì cậu cứ chuẩn bị tinh thần cuốn gói đi là vừa."

Vị trí Trưởng bộ phận sản xuất đã bỏ trống ba tháng nay. Người được kỳ vọng nhất là một tổ trưởng dây chuyền tên Chu Hồng Phi, người đứng thứ hai là Phương Đình Đình. Dù có xếp hàng kiểu gì thì cũng chẳng bao giờ tới lượt Vương Đào.

Vương Đào cười khổ: "Tôi sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng giám đốc."

"Nhưng giám đốc đột ngột đưa tôi lên thế này, e là Chu Hồng Phi và Phương Đình Đình sẽ không phục đâu."

Giám đốc Thái nghiêm nghị: "Họ không phục là việc của họ, cậu cứ làm tốt việc của mình, họ không phục cũng phải phục. Nếu cậu đến cả bọn họ cũng không đối phó nổi thì nghỉ sớm đi cho rảnh nợ. Cơ hội tôi đã trao rồi, cậu không tự nắm lấy thì đừng trách tôi."

Trở lại bàn làm việc, Đinh Mộng tươi cười hỏi: "Chuyện vui lớn như vậy, sao anh không nói trước với em một tiếng?"

"Anh cũng có biết đâu, vừa mới nghe thông báo xong đây thôi, làm sao nói trước được?" Vương Đào cạn lời.

"Lạ nhỉ? Giám đốc Thái cho anh lên chức mà không bàn trước với anh sao?" Đinh Mộng kinh ngạc.

"Không hề! Anh chưa bao giờ nghĩ ông ấy sẽ đề bạt mình vào vị trí này." Vương Đào thở dài.

Thực ra Vương Đào chẳng lo mình không làm nổi. Trước khi trọng sinh, hắn vốn là Giám đốc bộ phận sản xuất của một công ty niêm yết lớn. Đây cũng là một công ty sản xuất cơ khí chính xác, nghiệp vụ và sản phẩm gần như tương tự.

Có lẽ do thứ Sáu tuần trước có khách hàng đến tham quan, biểu hiện của Chu Hồng Phi và Phương Đình Đình khiến Giám đốc Thái không hài lòng, trong khi Vương Đào lại ứng biến kịp thời, giải thích rành mạch cho khách hàng và nhận được sự đánh giá cao, nên hôm nay Giám đốc Thái mới đột ngột thăng chức cho anh.

Vương Đào mở điện thoại xem bảng điện tử. Cổ phiếu Công nghệ Bạo Phong không ngoài dự đoán lại tiếp tục tăng trần, giá cổ phiếu đạt 16.56 tệ. Tổng tài sản trong tài khoản là 3.212.640 tệ, tổng lợi nhuận đạt 1.392.640 tệ.

Nhìn con số này, Vương Đào không nhịn được mà mỉm cười. Người trọng sinh kiếm tiền đúng là chuyện dễ dàng nhất thiên hạ.

Vương Đào bước vào xưởng sản xuất, tập hợp các tổ trưởng lại họp. Cấp trên mới nhậm chức phải ra oai, hắn cần khẳng định uy quyền và thể hiện năng lực của mình ngay từ đầu.

Bây giờ hắn đã ngồi vào ghế Trưởng bộ phận, dù các tổ trưởng bên dưới có phục hay không cũng phải chấp nhận thực tế. Ai không phục thì cứ việc nghỉ, Vương Đào sẽ không chiều chuộng họ. Thiếu tổ trưởng thì chẳng khó gì, cứ từ công nhân mà nhấc lên một người là xong.

Quả nhiên có người không phục. Phương Đình Đình là người phản ứng dữ dội nhất, cô ta chạy thẳng đến chỗ giám đốc đòi xin nghỉ việc.