Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng trước 12 giờ đêm mỗi ngày, Vương Đào đều đưa Trương Tinh Tinh về ký túc xá công ty. Dù ký túc xá không kiểm tra phòng gắt gao nhưng Trương Tinh Tinh cũng ngại qua đêm bên ngoài, sợ người cùng phòng lời ra tiếng vào.

Ngoài ra, Trương Tinh Tinh còn có một người cậu ở gần đây. Chuyện cô ở bên Vương Đào vẫn phải giấu kín, không thể để ông ấy biết, nếu không sẽ rất phiền phức. Nếu cậu cô biết cô ở bên ngoài với người đàn ông khác, chắc chắn sẽ báo cho cha mẹ cô. Khi đó, có khi cha mẹ cô từ quê nhà Tương Nam lặn lội tới đây, cưỡng ép bắt cô về quê cũng nên.

Vương Đào cũng cảm thấy rất cạn lời, nhưng chẳng có cách nào khác, tạm thời chỉ có thể duy trì như vậy. Bây giờ ngay cả khi hắn mua nhà, Trương Tinh Tinh cũng không dám dọn vào ở!

Kết quả kiểm định của khách hàng nhanh chóng được gửi tới, hiệu quả sử dụng rất tốt. Vì vậy, họ đã chốt một đơn hàng lớn với 300.000 sản phẩm tản nhiệt inox VC. Dự kiến sau này sẽ còn những đơn hàng lớn liên tục, khiến cả bộ phận bắt đầu bận rộn và phải tuyển thêm một lượng lớn nhân viên mới.

Giữa lúc xưởng đang làm việc hăng say thì một tin tức gây kinh ngạc ập đến: Giám đốc Thái từ chức, sắp rời khỏi công ty.

Vương Đào mới thăng chức Trưởng bộ phận chưa lâu nên khi Giám đốc Thái rời đi thì vị trí Giám đốc cũng không tới lượt hắn. Thậm chí hắn còn không đủ tư cách vì bằng cấp quá thấp; muốn làm giám đốc ít nhất phải có bằng Đại học hoặc Cao đẳng trở lên.

Vương Đào cũng không nghĩ nhiều. Giám đốc Thái ngồi vào vị trí này chưa đầy nửa năm. Ông ấy khá được lòng người vì tính tình ôn hòa, nhưng một số giám đốc khối văn phòng lại cho rằng ông ấy nhu nhược, không trấn áp được cấp dưới, nghĩa là thiếu năng lực quản lý.

Tuy nói là Giám đốc Thái tự từ chức nhưng thực chất là ông ấy không còn cách nào khác mà buộc phải ra đi. Thay vì bị công ty sa thải, tự mình rời đi sẽ giữ lại chút thể diện cuối cùng. Chốn công sở luôn tàn khốc như vậy, không có năng lực thì dù có leo lên được cũng không ngồi vững.

Thương trường như chiến trường, trước khi đến đây Giám đốc cũng từng giữ vị trí cấp quản lý ở công ty khác. Việc rời đi không có nghĩa là ông ấy kém cỏi, chỉ là công ty này không hợp với ông ấy.

Tổng giám đốc Trịnh đặc biệt mở tiệc đưa tiễn Giám đốc Thái, các giám đốc và các Trưởng bộ phận văn phòng đều tham dự, chi phí lấy từ quỹ riêng của bộ phận.

Giám đốc sản xuất mới cũng nhanh chóng nhậm chức. Đó là một người gầy cao, họ Tiêu, tên là Tiêu Thiên Tứ. Ban đầu mọi chuyện vẫn ổn, nhưng chẳng bao lâu sau đã có điểm bất thường: không ngờ Tiêu Thiên Tứ lại mời Phương Đình Đình quay trở lại làm việc.

Phương Đình Đình vừa quay về, Vương Đào đã cảm thấy không thoải mái. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu, những chuyện khiến hắn khó chịu tiếp tục nối đuôi nhau xảy ra.

Đầu tiên là vị trí Tổ trưởng của Trương Tinh Tinh bị Tiêu Thiên Tứ bãi nhiệm và thay thế bằng Phương Đình Đình, với lý do Trương Tinh Tinh không quản nổi nhân viên, quản lý sản xuất kém.

Vương Đào vốn chỉ phải họp với các tổ trưởng vào mỗi thứ Hai để tổng kết và lên kế hoạch cả tuần. Nhưng từ khi Tiêu Thiên Tứ đến, ông ta bắt đầu họp vào mỗi sáng, lại còn hở chút là họp toàn thể nhân viên bộ phận sản xuất.

Trong mỗi cuộc họp, ông ta chẳng hề nể nang Vương Đào, mắng mỏ hắn thậm tệ trước mặt mọi người, soi mói công việc của hắn đủ điều: không phải chỗ này không được thì là chỗ kia hỏng bét, công việc rối tung rối mù.

Không chỉ vậy, ông ta còn yêu cầu tất cả mọi người phải đến họp trước giờ làm 15 phút. Có một lần Vương Đào đến đúng giờ làm việc, Tiêu Thiên Tứ mắng hắn ngay trước mặt công nhân: “Bao nhiêu người phải đợi một mình anh, anh có còn ý thức đi làm không hả? Coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai đúng không?"

"Anh là trưởng bộ phận mà lại cầm đầu chuyện đi trễ, anh muốn làm gì? Còn muốn làm nữa không? Có làm nổi không?"

"Muốn làm thì làm, không làm được thì cút sớm đi cho rảnh nợ, đừng có ngồi không hưởng lương. Anh không muốn làm thì ngoài kia thiếu gì người muốn!"

"Giám đốc Tiêu! Tôi đâu có đi trễ? Công ty cũng không có quy định nhân viên phải đến sớm trước 15 phút để làm việc chứ?" Vương Đào vặn lại.

“Tôi biết ông muốn đề bạt Phương Đình Đình lên làm trưởng bộ phận nhưng không cần thiết phải cố ý kiếm chuyện với tôi như vậy. Nếu ông đã không muốn để tôi làm nữa, có giỏi thì đuổi việc tôi luôn đi! Chỉ cần ông mở miệng nói sa thải, tôi đảm bảo không nói hai lời, lập tức đi ngay.”

Trước đây Vương Đào chưa từng nghĩ đến chuyện từ chức là vì Giám đốc Thái là người dễ tính, chuyện sản xuất cơ bản đều do một tay Vương Đào quyết định. Làm việc vui vẻ thì tự nhiên không cần nghỉ, nhưng bây giờ Giám đốc Tiêu mới đến rõ ràng là hạng người khó chịu, lại còn cố tình nhắm vào hắn. Công việc đã không còn thoải mái, ngày tháng sau này chắc chắn sẽ khó khăn.