Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhận thấy sự thay đổi tinh tế trong biểu tình của Lý Đức Long, khóe miệng Chu Vu Phong khẽ nhếch lên, dừng một chút rồi tiếp tục nói:
“Cân nhắc đến chi phí vận chuyển, nếu thành phố Lữ Tiến có xưởng túi nhựa có thể tiến hành đóng gói hoa quả, chúng tôi khẳng định sẽ ưu tiên cân nhắc xưởng túi nhựa ở đây, sau đó mới đến phía thành phố Chiết Hải.”
“Phải, phải là như vậy...”
Trên mặt Lý Đức Long nở một nụ cười, khẽ mở miệng định nói gì đó thì lại nghe thấy giọng nói của Chu Vu Phong truyền đến, hơn nữa so với trước đó, ngữ khí đã trở nên nghiêm lệ hơn vài phần.
“Tuy nhiên, tiền đề là phải đảm bảo chất lượng, Công ty chúng tôi mới ưu tiên cân nhắc xưởng của thành phố Lữ Tiến.”
“A, phải.”
Lý Đức Long gật đầu, sau khi dừng lại một chút, ông ta không nhịn được mà bắt đầu giới thiệu về xưởng của mình, dường như rất muốn thúc đẩy vụ làm ăn có vẻ rất lớn này.
“Xưởng nhựa Lữ Sơn của chúng tôi đã thành lập được mười năm rồi. Từ khi xây nhà máy đến nay, chúng tôi luôn kiên trì triết lý chất lượng là số một, hơn nữa hiện tại đối tác của chúng tôi đều là một số doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn trong nước, chưa từng xảy ra vấn đề về chất lượng.”
“Ừm, đúng vậy, lúc đến đây tôi đã hỏi qua một vài người bạn, quả thực họ đánh giá rất cao về Giám đốc Lý đây.”
Chu Vu Phong cười nói.
“Ai chà, đâu có đâu có, quá khen rồi.”
Lý Đức Long xua tay cười cười, thấy điếu thuốc trong tay Chu Vu Phong đã quất xong, ông ta liền kéo ngăn kéo của mình ra, lấy ra một bao thuốc, rút một điếu đưa cho Chu Vu Phong.
“Hút của tôi đi.”
Chu Vu Phong gật đầu, cũng không câu nệ, đón lấy điếu thuốc, để Lý Đức Long giúp mình châm lửa.
“Đúng rồi, doanh nghiệp của các cậu là doanh nghiệp nhà nước hay tư nhân vậy?”
Sau khi ngồi xuống ghế, Lý Đức Long lại hỏi.
Mắt Chu Vu Phong khẽ híp lại, anh hiểu ý nghĩa câu hỏi này của Lý Đức Long. Hiện tại xưởng của họ sản xuất bao bì cần có chỉ tiêu, nếu là doanh nghiệp nhà nước thì phải xin chỉ tiêu lên trên trước, sau đó mới để xưởng của họ sản xuất.
Nếu là tư nhân thì lại quay về vạch xuất phát, có đưa tiền cũng chưa chắc đã sản xuất cho bạn.
“Có trà không? Chạy cả quãng đường rồi, cho tôi xin miếng nước uống.”
Chu Vu Phong hắng giọng, thần tình thả lỏng.
“Có, đương nhiên là có.”
Lý Đức Long đứng dậy lấy từ trong tủ sách ra hai chiếc chén sứ, lấy từ hộp sắt bên cạnh ra hai túi trà bỏ vào, sau đó cầm phích nước trên bàn làm việc rót nước vào chén.
“Không phải trà ngon gì, không có danh tiếng, sản xuất tại địa phương thôi, các cậu nếm thử xem.”
Lý Đức Long cười cười, bưng hai chén sứ đặt lên bàn trà trước mặt Chu Vu Phong và Trần Quốc Đạt.
“Trà bản địa mới tốt chứ, từ khi đến tỉnh Tây Nam, tôi vẫn luôn uống loại này, vị ngọt thanh, còn có công năng nhuận phổi.”
Chu Vu Phong bưng chén sứ lên, nhấc nắp sứ, nhẹ nhàng thổi một cái rồi nhấp một ngụm nhỏ.
“Chà, không nhận ra đấy, tiểu đệ đây còn rất có nghiên cứu nha.”
“Anh Lý, tôi cũng chỉ tìm hiểu sơ qua thôi, không tính là nghiên cứu.”
“Đúng rồi tiểu đệ, tôi tên Lý Đức Long, vẫn chưa biết tên cậu.”
“Ồ, tôi tên Chu Vu Phong, đây là Trần Tổng của chúng tôi.”
“Chào Trần Tổng.”
Lý Đức Long còn đặc biệt đứng dậy bắt tay với Trần Quốc Đạt một cái.
Quan hệ của mấy người, dưới sự giao thiệp như vậy của Chu Vu Phong, đã dần dần trở nên quen thuộc.
“Đúng rồi Giám đốc Lý, lượng chúng tôi cần khá lớn, trong thời gian ngắn, ông có thể làm ra một tấn túi bao bì không?”
Chu Vu Phong hỏi, nhảy qua câu hỏi vừa rồi của Lý Đức Long.
“Lượng một tấn?”
Lý Đức Long trợn tròn mắt, không ngờ cái công ty làm hoa quả này lại có nhu cầu lớn như vậy.
“Thời gian ngắn là bao lâu?”
“Mười lăm ngày có thể làm ra lượng một tấn không?”
Chu Vu Phong vừa dứt lời, trong văn phòng rơi vào sự im lặng ngắn ngủi, Lý Đức Long khẽ cúi đầu suy nghĩ vấn đề này.
Đã nói đến mức này, trong lòng Lý Đức Long đã nhận định đối phương là doanh nghiệp nhà nước rồi. Đối phương xin được chỉ tiêu từ cấp trên thì hiệu quả lợi ích của xưởng năm nay ít nhất có thể tăng gấp đôi, tiền lương của công nhân trong xưởng cũng có thể tăng lên cho họ.
Hiện tại điều duy nhất Lý Đức Long lo lắng là không đạt được yêu cầu của Chu Vu Phong. Nửa tháng một tấn, nếu là một tháng thì tăng ca tăng giờ chắc chắn không vấn đề gì.
Do dự một lát, Lý Đức Long vẫn gật đầu đồng ý, cứ lấy được chỉ tiêu rồi tính sau.
“Nếu tăng ca tăng giờ thì chắc là được.”
Chu Vu Phong khẽ cười một tiếng, anh chú ý đến khuôn mặt của Lý Đức Long, khi nói câu này, ông ta vô thức cúi đầu, khóe mắt trĩu xuống, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn mình.
Người thời đại này vẫn còn khá thật thà, nói dối không giống như năm 2020, mặt không đỏ tim không đập nhanh.
Chu Vu Phong có thể phán đoán rõ ràng rằng, xưởng này không hề có năng lực sản xuất như vậy để làm ra một tấn túi nhựa trong vòng nửa tháng.
Việc thu mua nguyên liệu thô cũng là một vấn đề.
“Vậy thì tốt quá, cuối cùng cũng không cần phải chạy đôn chạy đáo nữa, xem ra thành phố Chiết Hải cũng không cần đi nữa rồi.”
Chu Vu Phong thở dài một tiếng, người ngả ra sau, tựa vào ghế sofa, giơ tay vỗ vỗ vai Trần Quốc Đạt.
Trần Quốc Đạt ngay sau đó cũng nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc, gã vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác.
“Phải, phải.”
Lý Đức Long gật đầu, nhưng trông có vẻ rất không tự nhiên.
“Vậy thế này, anh Lý, anh xem chúng tôi có thể lấy trước một ít hàng mẫu về kiểm nghiệm chất lượng không, nếu chất lượng không vấn đề gì, ngày mai tôi sẽ gọi điện cho xưởng của anh để bàn chuyện hợp tác.”
Chu Vu Phong đứng lên nói, đã chuẩn bị rời đi, nói tiếp nữa chưa chắc đã có hiệu quả tốt như hiện tại.
Lời nói không nhất định phải nói nhiều mới tốt, giữ cho đối phương ở trạng thái đầu óc đang nóng hổi là tốt nhất.
“Được thôi, tôi dẫn các cậu vào xưởng xem sản phẩm.”
Lý Đức Long cũng đứng dậy, dẫn Chu Vu Phong và Trần Quốc Đạt ra khỏi văn phòng.
Vừa đi vừa giới thiệu về xưởng, rất nhanh đã đến kho lưu trữ hàng hóa.
Lý Đức Long sai người mở cửa kho, từng hộp giấy xếp ngay ngắn đập vào mắt, chiều cao chất đống còn cao hơn cả một người trưởng thành, chiều dài ít nhất cũng mười mét.
“Trong một hộp giấy như thế này có bao nhiêu túi bao bì?” Chu Vu Phong chỉ vào một hộp giấy dài hỏi.
“Loại hộp này đựng 100 cái, bên kia là hộp hình vuông đựng 500 cái.” Lý Đức Long trả lời.
“Chênh lệch nhiều vậy sao?”
“Đúng vậy, loại hộp dài này là bên mỏ quặng đặt làm riêng, nói là để đựng quà tặng cho các Lãnh đạo từ tỉnh ngoài đến, chất lượng tương đối tốt.”
Trong lòng Chu Vu Phong vui mừng khôn xiết, thứ mình cần chính là loại này.
“Ừm, đối tác của chúng tôi cũng là khách hàng hải ngoại, nếu cần túi bao bì thì khẳng định cũng cần loại này.”
Chu Vu Phong chỉ vào hộp dài, nghiêm túc nói.
“Được chứ.” Lý Đức Long trả lời, loại túi bao bì này lợi nhuận cao hơn, đương nhiên là càng tốt.
“Vậy tôi phải lấy hai hộp này về chất kiểm, vì lượng bên chúng tôi cần khá nhiều, hy vọng Giám đốc Lý có thể thấu hiểu.”
“Đương nhiên là được.”
Lý Đức Long không chút do dự đồng ý ngay. Một khách hàng lớn lấy lượng một tấn trong nửa tháng mà lấy hai trăm cái túi bao bì về làm mẫu chất kiểm là chuyện không thể bình thường hơn.
Cùng lắm thì buổi tối tăng ca một chút là có ngay hai hộp túi bao bì này, đối với Lý Đức Long mà nói, lượng này chẳng thấm tháp gì.
“Được, vậy Trần Tổng, anh cầm hộp này, tôi vào trong lấy một hộp, tốt nhất không nên lấy hai hộp nằm cạnh nhau.”
Chu Vu Phong nhấc một hộp lên đưa cho Trần Quốc Đạt, lúc này mới phát hiện mỡ trên mặt gã này cứ run bần bật.
Là nhịn cười không nổi rồi sao?
Ps: Quá đa cấp =))
--------------------