Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nếu nói không động lòng, thì là giả.
Dù sao cũng không có một tu sĩ nào, có thể cự tuyệt sức cám dỗ tiến xa hơn một bước.
Nếu Lý gia gia đại nghiệp đại, đại trưởng lão tự nhiên sẽ không chút do dự mà đáp ứng.
Nhưng với quy mô hiện tại của Lý gia mà xem, một viên Khí Huyết Đan, đủ để rút cạn toàn bộ dòng vốn lưu động của Lý gia.
Đây là điều đại trưởng lão không muốn nhìn thấy.
Vài vị trưởng lão khác nhìn về phía đại trưởng lão, trong mắt vô hình trung đã bộc lộ ra một tia kính ý.
Lý Hành Ca nghe vậy, trước là sững sờ.
Ngay sau đó lại cười nói: “Đại trưởng lão khoan hãy vội từ chối, cứ nghe ta nói đã, Lý gia ta tuy tạm thời bước ra khỏi khốn cảnh, nhưng lại trở mặt hoàn toàn với Mãng Sơn Tô thị, sắp tới, tất có một trận chiến.”
“Nếu không kịp thời nâng cao thực lực, Lý gia ta e rằng sẽ thương vong vô số.”
“Nếu đại trưởng lão có thể sớm thăng cấp Khí Huyết Cảnh, vậy mối đe dọa từ Mãng Sơn Tô thị, sẽ không đáng sợ nữa, trước mắt Lý gia ta chỉ có duy nhất đại trưởng lão mới có tư cách xung kích Khí Huyết Cảnh, mong đại trưởng lão chớ từ chối nữa!”
Vài vị trưởng lão khác tuy cũng khao khát Khí Huyết Đan.
Nhưng bọn họ chỉ mới tu vi Nhục Thân Cảnh đại thành, khoảng cách để thăng cấp Khí Huyết Cảnh, vẫn còn một chặng đường rất dài.
Bởi vậy, mấy người sau một thoáng hâm mộ, liền thay nhau khuyên nhủ đại trưởng lão.
“Gia chủ nói không sai, hiện tại trong gia tộc, chỉ có đại trưởng lão mới có tư cách xung kích Khí Huyết Cảnh, xin đại trưởng lão vì gia tộc, đừng từ chối nữa.”
“Đại trưởng lão hãy nghĩ lại a.”
“Mong đại trưởng lão đừng bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này, nếu đại trưởng lão có thể đột phá Khí Huyết Cảnh, Lý gia ta đến lúc đó sẽ có hai vị tu sĩ Khí Huyết Cảnh tọa trấn, vậy thực lực của Lý gia ta chắc chắn sẽ vươn lên một tầm cao mới.”
“Đúng vậy, đại trưởng lão mau đồng ý đi.”
“.......”
Đối mặt với những lời khuyên nhủ liên tục của mọi người.
Đại trưởng lão cuối cùng cũng gật đầu.
Trong đôi mắt, không biết từ lúc nào đã rưng rưng ướt át.
Thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng cũng tụ lại thành một câu:
“Lão đầu tử nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của gia tộc.”
Nhìn thấy đại trưởng lão nhượng bộ, Lý Hành Ca cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn quá hiểu vị đại trưởng lão này rốt cuộc có bao nhiêu cố chấp và bảo thủ.
“Nếu đại trưởng lão đã ưng thuận, vậy xin hãy thu xếp trong tộc gom đủ mười hai ngàn lượng hoàng kim, ngày mai ta sẽ xuất phát đi phủ thành.”
Lý Hành Ca phân phó.
Thông thường, giá trị của một viên Khí Huyết Đan vào khoảng một vạn lượng hoàng kim.
Nhưng do tính đặc thù của Khí Huyết Đan, luôn ở trong tình trạng có giá nhưng không có hàng (hữu giá vô thị).
Bởi vậy, Lý Hành Ca liền chuẩn bị thêm hai ngàn lượng hoàng kim, để đề phòng sự cố ngoài ý muốn.
“Lục trưởng lão, chuyện làm ăn bên phủ thành đều do ngươi lo liệu, đối với phủ thành, ngươi khá quen thuộc, liền do ngươi, đi cùng ta.”
Lý Hành Ca nhìn vị lục trưởng lão Lý Diên Chiêu để râu ngắn, khuôn mặt nho nhã nói.
Lý Diên Chiêu là vị trưởng lão duy nhất thuộc chữ lót "Diên" trong đoàn trưởng lão Lý gia, vô cùng trẻ tuổi, năm nay mới ba mươi bảy tuổi.
Nghe thấy gia chủ điểm tướng, Lý Diên Chiêu không chút do dự, vui vẻ lĩnh mệnh.
“Sau khi ta và lục trưởng lão đi phủ thành, mọi sự vụ trong gia tộc, đều do đại trưởng lão quyết định, sau đó tung tin tức ra ngoài, nói ta bế quan củng cố cảnh giới, để tránh có kẻ tiểu nhân thừa cơ trục lợi.”
Mọi người gật đầu, ra hiệu đã rõ.
Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi việc.
Lý Hành Ca liền giải tán các vị trưởng lão, chuẩn bị một vài đồ dùng trước khi xuất hành.
Đêm khuya.
Dưới sự che chở của ánh trăng, vài bóng người thúc ngựa rời khỏi Thanh Phong Cốc.
Hướng về phía phủ thành mà phi như bay.
Hai ngày sau.....
Đám người mình đầy bụi đất cuối cùng cũng đến được dưới chân Phủ Thăng Long.
Là nơi đặt lỵ sở của một quận, sự phồn hoa của phủ Thăng Long, dĩ nhiên vượt xa huyện Bạch Hà.
Chỉ tính riêng nhân khẩu thường trú, đã lên tới hàng triệu người.
Nhìn những bức tường thành sừng sững cao vút đứng sừng sững trước mắt.
Trong ánh mắt Lý Hành Ca, một thứ mang tên dã tâm, đang hừng hực bốc cháy.
“Sẽ có một ngày, mảnh đất này, sẽ do ta làm chủ.”
Lý Hành Ca thầm nhủ trong lòng.
Đoàn người thuận lợi đi vào phủ thành.
Đi trên những con đường ngựa xe như nước.
Bên cạnh, Lý Diên Chiêu mặc thanh sam cười nói: “Gia chủ, đã bôn ba hai ngày rồi, chắc hẳn mọi người cũng mệt mỏi, ngày mai buổi đấu giá mới bắt đầu, chúng ta không bằng tìm một tửu lâu ăn một bữa rồi nghỉ ngơi một đêm.”
Lý Hành Ca nhìn những người có vẻ mỏi mệt, rồi gật đầu.
Rất nhanh......
Dưới sự dẫn dắt của Lý Diên Chiêu, mọi người dừng chân trước một tửu lâu mang tên "Lục Liễu Lâu".