Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đại trưởng lão nhướn mày: “Xin rửa tai lắng nghe.”
Vương Vũ liếm đôi môi khô khốc, nở nụ cười gian manh: “Chỉ cần tất thảy những tu sĩ của Lý gia các ngươi tự vẫn, những người còn lại, ta có thể mở lượng hải hà, chừa cho bọn chúng một con đường sống.”
Đám người gia chủ Trâu gia hơi chau mày, lúc mới đến đâu có đàm đạo như vậy.
Trảm thảo bất trừ căn, xuân phong xuy hựu sinh (Cắt cỏ không nhổ tận gốc, gió xuân thổi tới cỏ lại mọc lên).
Sao Vương Vũ lại không hiểu đạo lý hiển nhiên này cơ chứ.
Đang định cất lời, lại thấy Vương Vũ vẫy tay, ra hiệu cho tất cả mọi người im lặng.
Hoàn toàn không phải vì tên Vương Vũ này đột ngột rủ lòng từ bi.
Mà là do thực lực của Lý gia vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Lý Huyền Phong tuy rằng đã chết, nhưng Lý gia vẫn còn cả chục vị tu sĩ Nhục Thân Cảnh, hơn nữa còn có thêm một cường giả Nhục Thân đại viên mãn như Lý Huyền Thông.
Giả như Lý gia dốc toàn bộ sinh lực liều mạng chống trả, cho dù quân số của bọn hắn đông hơn, cũng chắn chắn phải đánh đổi bằng thương vong rất lớn.
Hôm nay bọn họ đem đến, đều là những tinh nhuệ của thế lực bản thân, chết một tên, cũng đã xót xa vô cùng, chết nhiều tên, thì chẳng khác nào thương gân động cốt.
Nếu các tu sĩ của Lý gia tự phế tu vi, từ bỏ việc chống trả, thì còn gì tốt đẹp hơn thế nữa.
Còn về những lời hứa hẹn ban nãy hả, hắc hắc, đến khi đó Lý gia như cá chậu chim lồng, mặc tình nhào nặn còn không phải do bọn hắn quyết định hay sao?
Đại trưởng lão còn chưa kịp đáp lời.
Toàn bộ tộc nhân Lý gia bấy giờ đã nháo nhào không chịu đứng yên.
Bọn họ quắc mắt oán hận gầm thét vào đám người đang huênh hoang tự đắc của Vương Vũ: “Đại trưởng lão, không được đáp ứng bọn chúng, nam nhi của Lý gia ta, có bao giờ biết sợ cái chết!”
“Đúng vậy, liều mạng với bọn chúng!”
“Liều mạng!”
“Kẻ nào làm nhục Lý gia ta, phải chết!”
Chứng kiến ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của tộc nhân Lý gia, Vương Vũ lại thản nhiên chẳng mảy may để tâm.
Hắn nở nụ cười mỉa mai rồi hỏi ngược lại đại trưởng lão: “Lý Huyền Thông, đề nghị của ta, ngươi thấy thế nào?”
“Chẳng ra làm sao cả.”
Đại trưởng lão cười nhạt.
Ngay giữa điệu cười ấy, sát cơ đã bắt đầu hiện hình.
“Kính rượu không uống lại thích uống rượu phạt!”
Thấy quỷ kế không xong, sắc mặt Vương Vũ biến hóa dữ dội, cất cao giọng gầm thét.
“Ta đã cho Lý gia các ngươi cơ hội rồi, nhưng các ngươi không biết trân trọng. Bắt đầu từ ngày hôm nay, huyện Bạch Hà sẽ không còn Thanh Phong Lý thị nữa!”
“Khẩu khí lớn đấy!”
Sâu thẳm bên trong khuôn viên phủ đệ, một thanh âm buốt giá thấu xương hệt như sấm rền giáng xuống bên tai mọi người.
Trời đất trong chớp mắt như chìm vào khoảng không tĩnh lặng vô ngần.
Một thân ảnh khoác đạo phục để tang, không rõ tự bao giờ, đã lẳng lặng xuất hiện nơi góc hiên nhà.
Hắn cất tay phía sau lưng, dùng đôi mắt vô cảm thờ ơ dòm xuống tất thảy đám người bên dưới.
Một chúng tộc nhân Lý gia vừa thấy được hình dáng ấy, trong mắt bừng lên một tia sáng hi vọng rạng rỡ.
“Gia chủ, là gia chủ!”
“Gia chủ tới rồi!”
“Chúng ta tham kiến gia chủ!”
Người đến, tất nhiên là Lý Hành Ca.
Bọn người Vương Vũ ngước đầu lên, đăm đăm nhìn vào kẻ trẻ tuổi đang phiêu diêu nơi mái hiên.
Không biết vì duyên cớ gì, rõ ràng tên thanh niên này bề ngoài chẳng lộ chút tu vi nào, nhưng hắn vừa mới lộ diện, đã phả ra một lực ép nặng tựa thiên quân lên vai họ.
“Ngươi chính là tân nhiệm gia chủ của Lý gia?”
Vương Vũ cố trấn định mà hỏi.
Tiếng hỏi của hắn trôi vào hư vô, chẳng mảy may có lời đáp.
Vương Vũ trong lòng bất giác bực dọc.
Liền buông lời châm biếm: “Lý gia đúng là hết người rồi, lại đi nhường chức gia chủ cho một thằng ranh con vắt mũi chưa sạch.”
Đám người nghe xong, ai nấy đều không nén nổi tiếng cười nhạo.
Trên hiên nhà.
Lý Hành Ca vững như Thái Sơn, chẳng mảy may bận tâm, hờ hững nói: “Xương cốt tiên gia tổ còn chưa lạnh, thực không nghĩ tới, con chó do ngài nuôi ngày nào giờ lại muốn cắn ngược lại chủ.”
Vương Vũ nghe lời này xong, nổi trận lôi đình.
Nhớ lại bản thân thân là cường giả Nhục Thân Cảnh đại thành đường đường chính chính, cớ sao lại bị một tên nhãi ranh so sánh với chó giữ nhà.
Tuy nhiên, phần nhiều vẫn là nỗi đau khi bị chọc trúng chỗ hiểm.
Dẫu sao lúc Lý Huyền Phong vẫn còn sống sờ sờ, những gì Vương Vũ cư xử và hành động, đích thực rất ra dáng con khuyển trung thành của Lý gia.
Người Lý gia từng suy tính, sau khi Lý Huyền Phong quy tiên, kẻ nhảy ra cắn xé Lý gia đầu tiên ắt hẳn là những cừu địch trước kia.
Duy chỉ không lường trước được, lại chính là Vương Vũ, một kẻ bình nhật đối xử cực kì lễ độ cung kính với Lý gia, lại còn sốt sắng nhường này.